Tôi thực lòng không hiểu vì sao chị Nhính lại cứ khăng khăng
không cho thằng Liểng đưa anh Tính, bạn tôi, là một nhà hang động học vào núi
Seo Sảo khám phá cái hang đá mà chính chị nói với tôi, thuở nhỏ chị đã cùng
chúng bạn tới đó, không đứa con gái nào dám theo anh chui vào trong hang, nhưng
chị thì dám.
"Chị dám vì có anh chứ gì?".
Tôi nói vui.
"Không phải đâu, mày sai bét rồi".
Chị đắc ý nhìn tôi nghiêm nghị, tiếp:
"Anh dám vì có chị đấy".
"Ôi dà, hai ông bà yêu đương, đưa nhau vào hang đá, đẻ được thằng cu con,
đặt tên là Seo Liểng, giờ ích kỉ không muốn cho con đưa các chú vào hang nghiên
cứu, để giữ làm của riêng, em biết tỏng gan ruột chị rồi".
"Thật là cái nhà chú này học cho lắm chữ để cái đầu nó đặc lại, nói năng
chả ra làm sao!".
Chị đem ấm rượu vừa hâm nóng trong bếp ra khi thấy tôi ngồi một mình ở ngoài
hiên, và chị nói như nói với chính mình:
"Rượu nóng không chỉ uống khi lạnh".
Bản người Mông này vừa cheo leo lại vừa lẩn khuất trong cái khe núi đá dựng đứng,
cách đường ô tô nửa tiếng đi bộ, từ đó lên Cổng Trời hai tiếng chạy xe đít
vuông của thập niên tám mươi thế kỷ trước. Thuở ấy, thời còn trai trẻ của tôi,
tôi đã lên đây cùng anh Liểu, chồng chị. Mấy chục năm rồi, vậy mà bản nghèo thế
nào bây giờ vẫn nghèo như thế, chỉ khác có thêm con đường đá dăm phía ngoài
thung đi lại rộng và êm hơn, đường vào bản cũng không lắt lẻo rậm rì như xưa.
Phía trước nhà chị Nhính là một rừng đá xanh um giữa những vạt ngô viền quanh
thung lũng cũng xanh um. Những dãy mơ mận đào cũng lại xanh um tùm, cái thứ màu
xanh sung mãn của mùa mưa gối lên màu xanh sung mãn khí trời thành ra những lớp
màu xanh xanh mờ mờ ảo ảo đậm dần sâu dần. Mới đó mọi vật còn rõ mà chỉ nhoáng
một cái đã thành nhoè mờ lễnh loãng, một thứ lễnh loãng níu kéo da diết quyến
rũ đến mụ người. Tôi chợt tỉnh khi nhận ra có loài hoa gì đỏ chói chấp chới bay
trong mang mang khói hay là sương chiều, từng cụm, từng cụm, rải rác theo nếp gấp
của núi đá đẹp lộng lẫy như những lẵng hoa khổng lồ xếp chồng lên nhau. Bây giờ
chỉ còn sương mù dày đặc, cảm giác mát lạnh hun hút, trên các triền thung xa xa
nhập nhoè những đốm sáng nhỏ nhoi lúc ẩn lúc hiện, chị Nhính bảo người ta đốt
đuốc đi chơi bên nhà ông trưởng bản có đám. Tôi nghe thoang thoảng như trong
sương gió tiếng lục lạc rung, tiếng mõ lóc cóc, tiếng vó ngựa gõ đều đều đâu
đó, tiếng người gọi nhau không ra gần cũng không ra xa, nó cứ vời vợi thế nào.
Chiều và tối sao xuống nhanh thế? Chị Nhính hạ tấm phên che sương thấp hơn rồi
đem cái chậu than to tướng đặt trước mặt tôi, bật diêm nhóm lửa. Những tảng
than còn nguyên hình cành cây được chị đổ một ít dầu hoả cho bén nhanh phựt phựt
bốc mùi khét lẹt. Chị vừa quạt vừa kéo lê cái chậu xích ra ngoài đón luồng gió
quen, theo cách nói của chị. Chậu than hồng rực lên rồi đượm dần, nổ lách tách
tung huơ ríu rít những chùm hoa cải múa may rõ là vui mắt trong giây lát rồi lại
tắt lịm, toả mùi thơm thoang thoảng như trầm hương. Không phải trầm hương. Đó
là mùi của hoang sơ, chất phác và nồng nàn, không tài nào định rõ được.
"Hang động học là cái gì, chú?"
Chị Nhính kéo xích chậu than rực đỏ lại chỗ tôi, lấy tấm tôn cong che hai phần
để che gió, đoạn cầm bát rượu bốc khói tôi đưa, hỏi.
Tôi trả lời qua quýt:
"Hang động học là một môn khoa học chuyên nghiên cứu các loại hang hốc
trong núi và cả ngoài biển khơi nữa".
"Tôi nghĩ chú làm nghề hang động học có khi thích hợp hơn, sao lại còn thơ
thơ thẩn thẩn nữa làm gì?".
Chị Nhính gần như không để ý tới thái độ của tôi, nói với giọng hết sức bình
thường, giống như ta đang bàn chuyện làm ăn vậy.
"Chị không thích đọc thơ à?".
"Không phải không thích đọc thơ mà chỉ là không thich đọc thơ của chú
thôi".
Chị vẫn thản nhiên, không sợ tôi mếch lòng, mặc dù tôi rất buồn.
Tôi hỏi:
"Chị chê thơ em dở sao?"
"Không không phải thế... nhưng".
"Chị để em đọc chị nghe bài thơ em mới làm về đá nhé. Lạ lắm!".
Không ngờ chị phản ứng ngay:
"Thôi, thôi. Không lạ đâu. Đá thì có gì mà lạ".
Chị nhấp một ngụm rượu rồi nhìn tôi vẻ giễu cợt, tiếp:
"Hồi tôi học đại học sư phạm Việt Bắc, cứ thấy mấy đứa bên khoa văn làm
thơ, viết văn, mới đầu phục lắm, sau làm quen thấy chúng nó tâng bốc nhau, một
thời gian sau lại thấy chúng nó chê nhau, nói xấu nhau, tôi chả hiểu ra làm sao
cả. Chú có thế không?"
"Dạ có...à không".
Tôi chột dạ vì cảm thấy cái nhà chị Nhính tinh quái này đang bắt nọn mình, hoặc
cũng có thể chị nói thế chỉ là để nhắc lại một kỷ niệm.
"Đã làm khoa học sao lại còn thơ thẩn xen vào đây?".
Chị nói gay gắt thực sự.
"Chú yêu cái nào hơn?".
"Tất nhiên, cả hai", tôi khẳng định nhưng không giấu được lúng túng
vì bị bất ngờ bởi câu nói nghiêm trang của chị.
"Hai vợ à?", chị cười rúc rích khiến tôi cảm thấy vui.
"Hai vợ - tôi nói. - Một vợ là hang động, một vợ là nàng thơ, lúc ở với bà
này thì quên bà kia đi, thế thôi".
Chị Nhính cười giàn giụa rồi uống cùng tôi hết bát rượu đầy.
"Không phải chị không muốn cho thằng Liểng đưa hai chú vào hang nghiên cứu
đâu - chị vừa xoay xoay cái bắp ngô đang nướng trên que cời vừa nói nhỏ nhẹ -
Năm nay chị đã sáu mươi tuổi rồi. Chú cũng tới năm mấy chứ ít gì?"
"Vâng" - tôi buồn bã nói. Năm mấy hay sáu mấy thì đã sao? Quy luật của
trời đất sinh lão bệnh tử có chừa ai ra đâu. Nhưng đúng là cái nhà chị Nhính
này, tôi nghĩ vui vẻ, đã tỉnh lẻ lại còn nhà quê, đã nhà quê lại còn nhà quê miền
núi, đã miền núi lại còn về hưu, đã về hưu lại còn rất hay đả kích thằng em dưới
xuôi đang một công hai việc này. Bảo cho thằng Liểng đi theo các chú có khi kiếm
được việc làm lâu dài, nếu dự án khai thác nước hang Seo Sảo thành công.
"Chú đừng buồn, chị đã về tới đây rồi, chỉ thích được yên lành thôi".
Anh Liểu chồng chị không hiểu sao lại đoản mệnh thế? Chưa tới bốn mươi tuổi mà
đã vội khuất núi vì căn bệnh hiểm nghèo, để chị một mình nuôi thằng Liểng khôn
lớn đến giờ bằng lương giáo viên cấp ba, rồi cấp hai, và bằng tình yêu không
bao giờ nguôi được của chị. Tôi thuở mười tám thi trượt đại học, theo phong
trào thanh niên tình nguyện lên đây làm cán bộ văn hoá tăng cường xuống xã, ăn
dầm nằm dề nhà anh chị cả năm trời. Trưa nãy chị lấy những tấm ảnh thời ấy chụp
ngoài phố huyện ra cho tôi xem, mặt ai cũng sáng bừng, mắt ai cũng long lanh,
chị bảo thuở chị em mình ít chữ mặt sáng, bây giờ có chữ nhiều mặt tối rầm rầm.
Anh Liểu dẫn dụ được chị bằng một đống vỏ kèn lá ngoài thung, chị theo tiếng nhạc
anh heo hút cả đêm ngoài hang đá. Rồi anh mở lối vào hang, không phải bằng rìu
bằng búa mà bằng trí tò mò tuổi trẻ, bằng cả cái nhìn thách thức và khuyến
khích của chị trước chúng bạn bản xa bản gần. Hang Seo Sảo cửa chồng ba lớp đá,
chỗ rộng nhất vừa thân người lách qua, càng vào được trong càng thấy cái bụng
nó phình ra, lượn vào, căng mắt nhìn qua ánh sáng đèn pin chỉ thấy hun hút những
chùm đá nhẵn thín phẳng lì như những mảng vây rồng uốn lượn, lại có chỗ lô nhô
như một dãy đầu sư đang cúi tụng kinh niệm Phật, càng bước sâu vào trong càng
thấy nhiều những ngóc ngách thăm thẳm đá trơn, trên vòm hang từng chùm từng
chùm thạch nhũ, nước chảy nghe rõ tiếng kêu róc rách vẳng lại mà chưa ai tìm được
nước ở chốn nào! Các cụ già bảo thuở xưa đại hồng thuỷ xứ này là xứ danh lam,
nơi ăn chơi của vua Thuỷ Tề, nhưng rồi vì mải vui chơi cưỡi rồng giỡn sóng,
quên mất thần dân đang ngập lụt khốn khổ trăm bề khiến Trời giận làm cho khô hạn,
Thuỷ Tề cưỡi rồng chui vào hang trốn và rút về thâm cung dưới lòng sông Nho Quế,
vì thế hang này nước ăn trong lòng đá, ai mà tìm gặp nước trong hang là lập tức
bị Thuỷ Thần bắt về cung làm lính hầu. Người ta còn đồn, anh Liểu đoản mệnh
cũng vì dám bỡn cợt với thần linh, nay chị không cho thằng Liểng theo cánh tôi
lên hang hoá ra là vì lẽ đó.
"Em hiểu", tôi nói. "Chị chả cần phải nói thêm nữa mà".
"Là chị nói ra để chú không giận".
"Vâng".
"Chú uống đi kẻo nguội".
Tôi cụng bát với chị rồi uống một hơi cạn. Đêm cao nguyên gió quất phù phù
ngoài vách đá. Những chấm sao li ti trên chỏm núi dường như cũng đang phiêu du
tới cõi khôn cùng nào mà chúng cứ xúm xít vào nhau tạo nên vẻ đẹp vu vơ tôi
không tài nào diễn đạt được. Li rượu ngô nóng toả lan khắp cơ thể khiến tôi chợt
cảm hứng muốn đọc thơ cho chị Nhính nghe quá. Nhưng chị Nhính lại đứng lên vào
nhà thắp hương cho anh Liểu.
Tôi đành tự rót thêm cho mình một bát nữa.
Bỗng có tiếng ngựa hí giật lên và tiếng vó ngựa dồn phía sau nhà. Chị Nhính hớt
hải cầm đèn pin chạy ra. Tôi chạy theo sau chị. Có ba người đàn ông vừa phi ngựa
tới, họ đang nói gì với chị Nhính ở bãi ngô. Tôi lại gần thì ba người đàn ông
đã phốc lên ngựa, biến mất.
"Có chuyện gì không chị?", tôi hỏi.
Chị Nhính ngồi trở lại chỗ cũ, rót thêm rượu vào bát cho tôi. Rượu tràn cả ra
ngoài. Nét mặt chị thoả thuê giống như ta vừa làm xong việc gì lớn lắm.
"Ba ngày nay thằng Liểng dẫn chú Tính lên huyện chơi, nó làm mối chú Tính
cho cô giáo Bay của nó, nghe nói hai người ưng nhau lắm".
Thôi chết tôi rồi. Cậu Tính này là chúa ham trò giăng gió. Công việc chưa đâu
vào đâu, sao cậu ấy lại làm thế nhỉ.
"Chú yên tâm, tôi đã ra lệnh cho bọn trẻ kéo nhau lên núi đào đá lấp cửa
hang, lấp cả đường lên hang rồi, không có chuyện nghiên cứu của các chú nữa
đâu".
Chị nói và nhìn tôi lạnh lùng.
Tôi vừa cầm bát rượu lên tay cảm thấy rụng rời, hoa cả mắt, bát rượu rơi xuống
đất.
"Chú đánh rơi bát rượu này là chú Bình nhà thơ hay chú Bình hang động đấy?".
Chị Nhính nhặt bát lên, rót tràn ra ghế, nói giễu tôi rồi lại âu yếm đua bát rượu
cho tôi.
Tôi cầm bát rượu nhìn ánh mắt khuyến khích của chị rồi ngửa cổ uống sạch sành
sanh. Tôi muốn uống hết cả nước ở cái thung lũng toàn đá này quá. Thật đấy!
"Chú uống nữa đi".
Chị Nhính rót tiếp vào bát cho tôi, lạnh lùng:
"Tôi thấy chú uống rượu còn hay hơn cả làm thơ, thật hơn cả làm thơ, chứ
còn cái món "hang động học" của chú thì tôi không biết, nhưng tôi tin
chắc nó cũng dở như những bài thơ của chú là cùng".
Nói rồi chị uống cạn bát với tôi.
Hai chị em ngồi như thế cho đến khi trăng ngằn ngặt trên thung lũng từ lúc nào
không hay. Trung Trung Đỉnh Theo https://vietmessenger.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét