Bể rộng sông dài trong thơ Trần Ninh Hồ
Trong bộ sách giáo khoa Tiếng Việt hiện hành cấp tiểu học,
bài tập đọc của nhà thơ Trần Ninh Hồ được dạy ở cả lớp 3 và lớp 5. Dạy 2 lần 1
bài là chuyện xưa nay hiếm! Được như thế vì bài là một truyện hay!
Bài tập đọc đó là bài Cuộc họp của chữ viết – một
trang giáo khoa đẹp. Người minh họa vẽ ra được cái thần của các nhân vật đồng
thoại. Cơ phận của những nhân vật ấy vừa có nét con người, đầu, mình, chân,
tay, vừa có nét thẳng, ngang, xiên, móc… của các con chữ.
Nhà thơ Trần Ninh Hồ sinh 1943, tên thật là Trần Hữu Hỷ, tốt
nghiệp trung học phổ thông năm 1962, tu nghiệp ngắn hạn tại Viện M.Gorky năm
1988. Bút danh của ông ghép từ tên quê ngoại làng Mật Ninh và quê nội làng Sen
Hồ mà thành. Ông vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 1976, từng là Chủ nhiệm Bảo tàng
Văn học Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam. Ông là tác giả của
hơn 20 tác phẩm văn học bao gồm thơ, truyện ngắn, truyện dài, truyện sân khấu.
Ông được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật năm 2012 và đoạt nhiều
giải thưởng khác. Trần Ninh Hồ hiện cư ngụ tại Hà Nội.
Mỉa mai người không biết chấm câu
“Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ
A dõng dạc mở đầu:
– Thưa các bạn! Hôm nay, chúng ta họp để tìm cách giúp đỡ em
Hoàng. Hoàng hoàn toàn không biết chấm câu. Có đoạn văn em viết thế này: Chú
lính bước vào đầu chú. Đội chiếc mũ sắt dưới chân. Đi đôi giày da trên trán lấm
tấm mồ hôi.
Có tiếng xì xào:
– Thế nghĩa là gì nhỉ?
– Nghĩa là thế này: “Chú lính bước vào. Đầu chú đội chiếc mũ
sắt. Dưới chân đi đôi giày da. Trên trán lấm tấm mồ hôi”.
Tiếng cười rộ lên…”.
Ngoài sự kỳ lạ do thể loại đồng thoại mang lại, truyện tạo được
tiếng cười khi tác giả làm biến dạng một câu văn tả người để người được tả
trong câu, biến thành một quái nhân kiểu hí họa, đầu đi giày, chân đội mũ! Chữ
và dấu câu, chỉ là đồ dùng, là học cụ của học trò Hoàng lại lên tiếng dạy cậu ấy!
Thật là mỉa mai, giễu nhại với những ai không biết chấm câu.
Trong 25 tác giả đề cử Giải thưởng Hồ Chí Minh trong đợi xét
giải năm 2021, do Hội đồng xét tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT của Hội Nhà
văn Việt Nam cấp cơ sở đưa ra, có tác giả Trần Ninh Hồ cùng chùm tác phẩm: Những
dấu ấn chưa qua (tập thơ), Trong những món ăn truyền lại (tập
truyện ngắn) và Đường đến trường (truyện dài).
Về tác phẩm gắn với tuổi trẻ và nhà trường, trong chùm tác phẩm
trên, nhà văn Lê Phương Liên nhận xét: “Tôi là người biên tập Đường đến
trường để cuốn sách trình làng ở NXB Kim Đồng. Tác giả từng là bộ đội
Trường Sơn, vì thế anh có nhiều kỷ niệm và thấu hiểu thực tế ở con
đường lịch sử ấy. Câu chuyện về mấy em nhỏ miền Nam được tổ chức
đưa ra miền Bắc đi học đã phải cuốc bộ trên “đường đến trường” – cuộc
trường chinh văn hóa, dài mấy nghìn cây số suốt dọc dãy Trường Sơn ngày
đêm bom đạn, là một câu chuyện quý hiếm. Nhưng, có phải vì anh Trần
Ninh Hồ có tư chất nhà thơ và sau này anh làm thơ cho người lớn là
chính, do đó cách thể hiện một tác phẩm văn xuôi cho trẻ em còn có chỗ
bất cập! Tôi rất mong, cuốn sách được chỉnh sửa và tái bản để đề tài quý hiếm
này trở lại và sống mãi với thiếu nhi Việt Nam”.
Trần Ninh Hồ sống thật đẹp thời tuổi trẻ “đâu cần thanh niên
có, đâu khó có thanh niên”. Từ 1968 tới 1971, ông là thanh niên xung phong xây
dựng kinh tế văn hóa miền núi Tuyên Quang. Từ 1971 – 1975, ông nhập ngũ, “xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước…” có mặt ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sự từng trải
cho ông nhìn ra thực tế khắc nghiệt của gánh nặng chiến tranh:
“Nghe đài tin thắng lớn/ Ở nơi này, nơi kia/ Mẹ thường hay
lén bố/ Khóc thầm bao đêm khuya/ Thắng lớn thì đánh lớn/ Liệu còn đứa nào về?”.
Những khóc lén than thầm như thế, tạo ra bản lĩnh cứng cỏi
trong nhu mì, hiền thục của một hậu phương lớn, tạo ra ứng xử mang tính sử thi
của những người mẹ, người vợ. Nhiều tuyển thơ thời chống Mỹ cứu nước còn lưu giữ
bài thơ Viếng chồng của Trần Ninh Hồ, lưu giữ câu chuyện một góa phụ thoắt biết
thành hoa, làm đẹp cả một cánh rừng:
“- Chị ơi…/ Chỉ gọi được thế thôi/ Anh chiến sĩ đưa đường bỗng
thấy nghẹn lời/ Không làm sao anh còn nói nổi:/ Chị đặt hoa nhầm rồi/ Mộ anh ấy
ở bên tay trái/ Chỉ một vòng hoa chị mang từ quê lại/ Hoa viếng mộ bên này đã
có chúng tôi!
– Chị hiểu ý em rồi/ Xin cho chị đặt hoa bên mộ đó/ Cả cánh rừng
chỉ có hai ngôi mộ/ Viếng mộ anh có chị đến đây rồi”.
Không chỉ sẻ chia những mất mát của đồng bào đồng chí, chính
nhà thơ Trần Ninh Hồ âm thầm chịu nỗi đau hậu chiến. Hồi ấy, để lại vợ con ở
quê nhà, Trần Ninh Hồ cầm súng ra trận, rồi có tin anh đã hy sinh. Hòa bình lập
lại, người vợ đi bước nữa, có gia đình mới chẳng bao lâu thì Trần Ninh Hồ trở về,
lành lặn, nguyên vẹn. Không trách cứ, không gây hấn, người cựu chiến binh chỉ
xin được nuôi con mình, vừa làm mẹ vừa làm cha. Vậy là tình riêng đã mất, nhưng
nghĩa lớn, ước mơ lớn mà thi sĩ – chiến sĩ từng gửi gắm trong thơ mình vẫn giữ
được:
“Một thời sông nào cũng nông/ Núi nào cũng thấp, đường không bến bờ/ Một thời lắm đợi nhiều chờ/ Thiết tha cả những hững hờ của ai!/ Một thời mơ có một mai/ Được cầm bể rộng sông dài tặng em…”.
Chuyên sâu trong các từ điển thơ
Trần Ninh Hồ từng là phóng viên mặt trận báo Văn Nghệ Giải
Phóng, là Trưởng ban Văn xuôi rồi Trưởng ban Thơ báo Văn Nghệ, từng là Phó ban
Nhà văn trẻ, Chủ nhiệm Bảo tàng Văn học Việt Nam…
Chưa hết, vốn vui tính, hoạt ngôn, ông nhiệt tình tham gia
các hoạt động dành cho thiếu nhi trong đời sống văn học. Mùa Hè 2017, ông
là một trong những nhà văn tổ chức thành công trại viết dành cho 30 học sinh tiểu
học, THCS đoạt giải Cây bút Tuổi hồng lần thứ VII trên cả nước, gặp nhau tại Bắc
Ninh. Các em được dẫn đi tham quan sông Đuống “Nằm nghiêng nghiêng trong
kháng chiến trường kỳ”; dâng hương và tìm hiểu cội nguồn và lịch sử dân tộc gắn
với đền và Lăng Kinh Dương Vương, Chùa Bút Tháp, Chùa Dâu; được hướng dẫn thực
hành viết lời mới cho quan họ xưa…
Kể từ khi buông súng, giải ngũ làm công dân thi sĩ, Trần Ninh
Hồ có nhiều hơn những đóng góp vào đời sông văn hóa, trên đất nước đã liền dải
non sông hòa bình. Còn ít người biết bài thơ 5 khổ Nắng gió mây hoa trăng của
Trần Ninh Hồ đã gợi hứng để nhạc sĩ Thanh Tùng (1948 -2016), viết tình khúc nổi
tiếng Giọt nắng bên thềm. Niềm chung thủy vang lên trong giai điệu khắc
khoải tới bất chấp quy luật sống chết, chung thủy như sự bất diệt của trời đất
“hư không”, đã thăng hoa từ thơ Trần Ninh Hồ mà nhạc sĩ vô tình đọc được:
“Tiễn em đi nắng còn đậu trên thềm/ Khi trở lại nắng đã đi bước
nữa/ Không biết nắng về trời hay hóa lửa/ Ta chỉ cần nắng đã sáng thềm em…”.
Trong văn giới còn truyền nhau câu chuyện, sinh thời có lần
nhạc sĩ Thanh Tùng ra Hà Nội chỉ để nhờ Giám đốc Công an Thành phố, một người rất
văn nghệ, tìm bằng được thi sĩ đã kể chuyện “đi bước nữa” chuyện “về trời” kia,
để nhạc sĩ gửi lời cảm ơn!
Trần Ninh Hồ là tác giả những “từ điển” thơ, với những bài rất
thơ, tập hợp theo chuyên đề, để thơ chuyên sâu hơn trong đời sống ngày một phân
hóa kỹ hơn “gu” thưởng thức. Ông có thơ cho các tình nhân (Cho người tôi thương
nhớ – NXB Hội Nhà văn, 2005)! Nhưng có cả “lý luận có vần” (chữ của Trần
Ninh Hồ) dành cho những ai muốn lao động nhà văn, muốn thành thi sĩ!
Trong “lý luận có vần” Thơ gửi cho thơ (NXB Văn
hóa, 1999) ông nhập vai người lao tâm khổ tứ để có thơ hay: “Tôi mơ những
câu thơ trong đến nỗi/ Viết xong rồi giấy trắng vẫn còn nguyên”; có thơ ở những
trang cheo leo nhất, khó viết nhất, nhưng độc đáo nhất: “Ta không phải
tình nhân sao lọt vào thương nhớ/ Không là sông sao gửi lại bến bờ/ Ta – vách
núi – chỉ ngàn đời rêu phủ/ Ước một lần thay giấy khắc thành thơ!”; có thơ ngay
cả khi đau khổ vì đã không giữ được nàng thơ cho mình: “Em bảo tôi đừng dại làm
thơ nữa/ Quá tin em tôi chẳng chút nghi ngờ/ Và tôi đã xa thơ. Và tôi đã/ Xa dần
em không biết tự bao giờ!”.
Cũng trong “từ điển” vừa nói, người yêu thơ có thể tra cứu để
trò chuyện với những đại thi sĩ, những thi sơn đã vượt thời gian mà trường tồn
và cả những bạn thơ đang trăn trở hôm nay. Trần Ninh Hồ cùng bạn đọc, học Nguyễn
Du:
“Và Nguyễn bảo “mua vui” sao bỗng ràn tiếng khóc/ Qua suốt những
trăm năm từ đồng vọng kiếp người/ Và đàn kia khi đã thoát tơ rồi/ Những trong,
đục, mau, khoan sẽ trở về nết đất”…
Cùng học Nguyễn Du với Trần Ninh Hồ để biết “Văn chương nết đất, thông minh tính trời”!.
26/5/2023
Trần Thiện Khánh
Nguồn: Báo Thể thao và Văn hóa
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét