Sáng
thích Plăng, Pui cũng thích Plăng, nhưng Plăng chỉ cầm nắm lá không tên theo
Sáng vào rừng thôi. Sáng đi xim nửa năm thì cán bộ về bản, cả bản chỉ mình Sáng
được chọn đi học trường nội trú ở tỉnh. Lần đầu, Sáng xuống núi. Đi một tháng
không về, đi ba tháng cũng không về, một năm sau Sáng về thì Plăng đã là vợ của
Pui rồi. Sáng ghen, Sáng nuốt cái tức giận vào lòng. Thì ra cái lá rừng không
tên mất thiêng. Có lẽ bà mẹ lẫn cẫn hay cố tình đưa nhầm lá nên cái bụng Plăng
cứ mỗi ngày một to thêm. Già làng xử phạt rồi cho Pui và Plăng cưới nhau. Có
phải Pui sang bản Tý, bản Miệt, bản Roong... Pui vượt núi sang cả bên kia biên
giới. Pui làm nghề thiến lợn, thiến gà, thiến trâu bò rong. Pui có nhiều bạc
trắng mà Plăng yêu Pui không?
Đã thế
Sáng bỏ học ở tỉnh về nhà lấy Siu con gái ông Roi trưởng công an xã. Siu thích
Sáng lắm! Chỉ tội chưa bao giờ Sáng đi xim với Siu. Lấy Siu cho đỡ ngứa cái mắt
khi nhìn Plăng giặt quần áo cho Pui ở suối Lồ lô, cho đỡ nghẹn cái họng khi
nghe Plăng nói lời âu yếm với Pui.
Nhưng phận Sáng hẩm quá. Lấy Siu mới đủ
tháng, chưa kịp có con thì Siu đã bị con ma bắt. Sáng như người mất hồn. Làm ma
cho con gái xong, ông Roi bảo Sáng: “Khổ thân mày! Cái số mồ côi vợ tao biết.
Chờ con Sa đến tuổi đi xim, tao gả cho, thay con Siu chị nó. Không phải bắt
chồng, ở rể đâu.”. Sáng buồn như con chim rơi mất tổ, như con nai đực lớn đến
mùa cỏ non mà chưa có đôi.
Chuyện ấy
qua lâu rồi.
Ngày
trước, bản Cón Nhợi yên ả, thanh bình lắm. Cây bạc hà vẫn xanh rợp mọc trên
nương trên rẫy, mọc lấp lối đi, mọc cả ở hồi nhà. Trâu dưới gầm sàn động đực
dứt dây thừng khỏi mũi rượt bạn tình giẫm nát lá bạc hà, tinh dầu bốc lên thơm
điếc mũi. Hoa dủ dẻ nở trắng bờ suối, nở miên man triền đồi, hoa rắc đầy mặt
nước, hoa gọi ong rừng bay u u đi hút mật. Bản Cón Nhợi chôn người chết một lần
ở khu rừng ma, đã chôn là không bốc mả, đã chôn là làm nhà mồ che sương che
nắng cho người chết. Mùa đông, bản làng chìm ngập trong sương trắng bồng bềnh
trôi. Mùa hè, mây trắng nhởn nhơ bay trên thảm thực vật nhiều tầng của rừng sâu
xanh, mây sà xuống vấn vít lập lềnh sườn núi đỏ. Khỉ cái buộc dây rừng vào
bụng, nháo nhác từng bầy xuống nương bẻ trộm ngô dắt quanh hông. Khỉ đực thấy
đàn bà, con gái lấp ló ở chòi coi nương là dạng háng ra gãi sồn sột rồi nhe
răng trắng ởn cười khành khạch. Trăn đất chậm chạp bò đến chân cầu thang sưởi
nắng, cuộn tròn bện thành khoanh như khoanh chão. Gà rừng xông vào sân mổ tranh
ngô với gà nhà. Chó không biết coi nhà vì quanh năm không có khách lạ.
Vậy mà,
bây giờ bản Cón Nhợi đang vỡ. Vỡ từ hôm mụ Dơi ở phố huyện dọn về. Sao lại nảy
nòi ra cái quán hàng tạp, bia rượu - Ka ra ô kê ấy nhỉ. ở đây có phải phố huyện
đâu. Chỉ tại mụ Dơi thôi. Già làng bảo: “Mụ Dơi hơn Sáng độ năm, sáu tuổi có
đôi tay thêu thùa may vá giỏi lắm. Dạo còn ở bản gặp anh cán bộ thương nghiệp
trẻ lên mua đỗ tương cũng cầm kèn ác mô ni ca đi xim. Mê quá, Dơi bỏ người tình
thổi kèn lá theo anh thổi kèn tây. Xuống phố ăn nằm với nhau một thời gian thì
vợ anh ta ở dưới xuôi lên đánh ghen. Hết tình hết nghĩa, mụ quay về bản đem
theo cả cái thói buôn gian bán lậu ở phố huyện về.”. Mụ Dơi về, cái xấu cũng về
theo. Con trai con gái bỏ đi xim vào quán của mụ Dơi uống rượu, bia, hát hò.
Hết tiền thì chúng nó xúc cả lúa, ngô, đỗ tương mang theo. Nhạc nhẽo ở quán mụ
Dơi cứ cà giựt cà giựt chối tai lắm. Cắm mặt vào màn hình nhìn mấy đứa con gái
ăn mặc như cởi truồng uốn éo, rồi hát theo, ngượng quá.
Sáng về
nhà mình - nhà già làng. Lũ trẻ con đứa cởi trần, rốn lồi như quả nhót, đứa mặc
quần thủng đít, thò lò mũi đang vây quanh già làng dưới gốc cây cổ thụ. Già
làng vo thuốc rê nhỏ như quả gắm nhét vào miệng con rắn, con rắn say khật khừ
nghểnh cổ vuơn cao, vươn cao như dây thừng, thao láo mắt nhìn trong tiếng cười,
tiếng kêu xô đẩy thích thú của bọn trẻ.
Già làng
kéo Sáng vào gầm cầu thang đưa thuốc rê cho Sáng. Sáng cầm tẩu thuốc tra cán
vào miệng, rít; phà khói xong Sáng nằm thẳng đưỡn:
- Thuốc
của già làng cho con rắn ngậm con rắn say, người ăn thịt rắn lại say đứ đự ba
ngày ba đêm cho mà xem. Làng bản có luật tục, nhà nước có phép nước, sao già
làng không đưa mấy thằng hút thuốc phiện ra xử cho bản làng yên.
- Mày có
lớn mà chưa có khôn cháu ạ. Làng ta không có luật tục xử người hút thuốc phiện.
Việc ấy là của nhà nước, của bố vợ mày.
Sáng thở
dài nóp cả bụng:
- Lành
như con trăn đất, bố vợ tôi biết gì đâu.
- Trăn
đất mà nuốt được cả lợn độc đấy. Mày đừng tưởng lão Roi khù khờ.
- Tôi
thấy bây giờ trời đất cứ lộn tùng phèo.
- Tao còn
thấy trước cả mày. Mày có nghe trẻ chăn trâu, chăn ngựa hát nghêu ngao:
Thuở khai
thiên lập địa
Thời đo
đất đo nước
Nước đã
lành như đất
Đất đã
hiền như người
Thời
người phố về làng
Còn đâu
thuở hồng hoang?...
Bản Cón
Nhợi đang vỡ rồi. Mụ Dơi, thằng Pui hay còn ai nữa làm động rừng động núi. Mụ
Dơi thì đã rõ, mụ bảo Pui: “Mày đừng đi thiến lợn, thiến bò rong liên miên hàng
tháng nữa. Nay thằng Sáng nhiều tiền hơn mày rồi. Con Plăng vẫn nhớ ngày đi xim
với nó đấy. Ở nhà mà coi vợ. Pui à.”. Pui bảo: “Tao mà bắt được là tao chém.”.
“Mày đi thồ hàng cho tao, tao trả tiền. Có tiền là có thuốc phiện hút lại giữ
được vợ.” “Còn những đêm tao thồ hàng vắng nhà?” “Tao bẻ lá gài ở cổng, tao
khoá cửa ngoài, tao coi cho. Mày tin đi”.
Thế là
Pui đi thồ hàng lên xuống núi, thồ cả hàng từ bên kia biên giới về cho mụ Dơi.
Một thời gian lại thấy Pui lấy hàng ở quán mụ Dơi đi đổi bạc trắng, đi bán rong
ở các bản. Cũng có lần ông Roi đi họp huyện tiện đường mụ Dơi gửi thồ giúp vài
thứ lặt vặt, hoặc cần lấy hàng mụ đi cùng ông cho vui đường dài. Từ bản về
huyện đi hết ngày đẫy nên mụ Dơi thường nắm cơm ăn dọc đường. Nắm cơm tẻ dành
cho bữa trưa mời ông Roi ăn cùng, nắm cơm nếp nương mụ góp vào ăn bữa tối nhà
chủ hàng Vạn ở chợ huyện. Ăn xong, bàn chuyện mờ ám chỉ có trời mới biết. Nhưng
cái kim bọc trong vải mãi cũng lòi ra, mụ Dơi cứ lộ dần cái mặt ác như con
cú.
... Lại
nghe người ta nói, Sáng không muốn tin là ông Roi thồ hàng giúp hoặc thuê gì đó
cho người buôn. Đi họp huyện tiện đường là ông Roi lại thồ hàng lên, xuống núi.
Khổ nỗi đường đi cứ phải qua Trạm kiểm soát liên ngành, qua trước cửa công an
huyện mới đến chỗ giao và lấy hàng ở chợ. Có hôm thấy ông Roi ngất ngưởng trên
mình trâu với cái sọt thồ nấm hương, sa nhân và cả con nhím con, phó công an
Của nói: “Đất ngồi lên trời rồi. Trưởng công an xã hết việc đi buôn kìa. Sắp
đến giờ họp đấy ông Roi ơi”. Ông Roi bảo: “Mày nhìn gà hoá cuốc rồi Của ơi. Tao
thồ giúp, người ta trả công ít tiền uống rượu thôi. Của à”. Một lúc sau, đã thấy
ông Roi hùng hục đánh con trâu quay trở lại, trên lưng nó thồ mì chính, đèn
pin, vải vóc... Ông cột trâu ở sân bóng chuyền mặc cho nó quật đuôi đuổi ruồi
xua muỗi rồi hối hả vào họp. Ông Roi thồ hàng cho mụ Dơi một chuyến, hai
chuyến, ba chuyến còn có người thì thào soi mói; đến chuyến thứ sáu, bẩy, tám
thì chả ai để ý nữa, coi như chuyện bình thường. Nhưng phó công an Của bảo: “Cứ
để thế này hỏng mất. Phải cho người lên bản kèm cho đầu óc ông Roi sáng ra
thôi.”
Sáng đến
nhà bố vợ. Ông Roi đi vắng chỉ có Sa đang lúi húi cho con dê mới đẻ ăn. Sa bảo
Sáng lên cầu thang trước rồi Sa lên. Ngày Sáng lấy Siu, Sa còn bé chưa biết đi
xim, ngực lép kẹp như con cá măng phơi khô. Giờ Sa lớn quá, gót chân trần trắng
lấp ló ở cầu thang. Váy lanh mới nhuộm lá sồi đen bóng, áo vải xoa màu hồng
nhạt in hoa dủ dẻ trắng. Vải này chắc Sa mua ở quán mụ Dơi. Cổ áo khoét rộng để
lộ một mảng ngực trần trắng nõn. Đứng trên sàn nhìn xuống, lòng dạ Sáng nôn nao
quá.
- Pui lại
về đấy. Nó mời bố Roi uống rượu ở quán mụ Dơi. Anh Sáng à.
- Anh
biết rồi.
- Anh
Sáng đừng sang nhà chị Plăng nữa nhá. - Sa nói trong tiếng thở gấp hổn hển,
ngực căng cứng cứ dềnh lên, dềnh lên.
- Sang
thì đã làm sao?
Chẳng
hiểu sao lúc ấy Sáng lại nói thế. Sa làm mặt giận, bỏ ra đứng bên cánh liếp,
tóc sổ tung đen mướt như tóc chị Siu ngày trước. Gió thổi, váy bay tấp tới mắc
vào cánh liếp. Sa lúng túng gỡ mãi không ra, lộ cả bắp chân trắng nhấp nhoá làm
mắt Sáng tối tăm.
- Sa đừng
giận anh. Mới một mùa rẫy mà Sa lớn bổng lên...
- Anh
Sáng có để ý đến ai đâu. Chỉ ra suối nhìn người ta lấy nước thôi...
Váy lanh
nhuộm lá sồi phai cả ra tay Sáng. Hơi thở của Sa nóng quá lại thơm thơm mùi sữa
dê nữa.
* * *
Từ bản
Cón Nhợi đến biên giới chỉ nấu xong nồi cơm đã tới nơi. Còn xuống huyện phải
cưỡi ngựa, cưỡi trâu hoặc đi bộ một ngày mới ra đường cái.
Nước ở
cái khe phải đổ về con suối. Nước ở con suối lại đổ ra sông. Thằng Pui hay đứa
nào mang hàng quốc cấm cũng phải có một nơi đổ. Nơi đổ ấy là quán mụ Dơi. Nhưng
cứ chọc vào quán mụ Dơi là y như rằng chạm phải ông Roi. Một lần, Sáng xộc xộc
đi thẳng vào trong:
- Mụ Dơi
đâu? Cái quán này làm điên đảo bản Cón Nhợi rồi.
Thằng
thọt chân coi nhà cho mụ Dơi thò tay tắt toạch cái ti vi chạy ắc quy đang ỷ eo.
Mụ Dơi bước ra ngoài, tóc rối tung khuy áo cổ quên cài, ngực trễ nải dập dềnh.
-
Kìa Sáng. Tôi có làm gì nên tội. Sáng ngồi xuống uống bia với tôi nhá.
- Không
được mua chuộc người nhà nước. Tôi sẽ kiểm tra xem mụ có chứa đồ quốc cấm trong
buồng không.
Giữa lúc mụ Dơi đang rối rít van xin thì ông Roi từ ngăn
trong bước ra. Một thoáng đỏ mặt, ông Roi xoay xoay cái mũ nồi đen, chau mày:
- Sáng.
Người ta làm ăn bình thường sao mày lại ngăn sông cấm chợ.
- Bình
thường. Chuyện động rừng thế mà lúc nào bố vợ cũng bình thường.
- Trẻ
ranh. Biết cái gì. Khám xét phải có lệnh của tao. Mày vuốt mặt có nể mũi không?
Anh
Nam y tế huyện mang thuốc cai nghiện về giúp bản Cón Nhợi. Anh Nam da ngăm đen,
người cao to, mắt sáng, hơn Sáng năm tuổi mà trông dãi dầu từng trải quá. Anh
Nam ở nhà già làng, lên danh sách người nghiện rồi đi từng nhà phát thuốc. Sáng
dẫn anh Nam đến nhà Pui, Pui đi vắng, đến nhà Hủn, nhà Roong thấy cành lá xanh
dấp ở cổng. Thì ra chúng nó không muốn tiếp người của y tế huyện. Anh Nam bảo:
“Ông Roi vụng quá. Lẽ ra đừng để chuyện này xảy ra. Thôi xúm vào giải quyết,
muộn còn hơn không.”. Sáng nghe biết vậy.
Suối Lồ
Lô mùa cạn chảy lóc tóc, có nơi vén váy bước trên các hòn đá nhô lên khỏi nước
là sang được bờ bên kia, có chỗ vũng sâu lội đến ngang ngực. Đã ba ngày, Sáng
cầm súng CKC phục ở ngay chỗ con đường độc đạo qua suối về đầu bản. Sáng chui ở
lùm cây từ lúc sương sớm còn vấn vít bước chân đến lúc ông mặt trời đứng bóng
rồi đi sang chiều, Sáng ngồi lỳ đến sẩm tối cũng không thấy bóng dáng Pui đâu.
Về. Về thôi. Bất chợt, chỗ vũng sâu ở đoạn suối trước mặt Sáng có sóng loang.
Sáng vạch lá nhìn ra thì trời ơi không phải Pui mà là Sa. Sa mặc nguyên cả áo
váy đang nhẩn nha lội ra chỗ sâu nhất, rồi Sa ngụp xuống, Sa đứng lên. Vải áo
mỏng dính bết vào da làm nổi lên các đường cong mềm mại. Sa tìm chỗ thay váy.
Sáng nghẹt thở quá. Một làn gió mát thoảng nhẹ qua, Sáng cảm nhận mùi thơm hoa
dủ dẻ quện lẫn mùi da thịt con gái phảng phất. Cũng đúng lúc ấy, có tiếng móng
trâu lộc cộc, lộc cộc. Thằng Pui về. Con trâu bạc nhà mụ Dơi thồ hàng nhẹ tênh,
bước uồm uồm qua đoạn suối phía trên, chỗ Sa vừa tắm. Pui không qua đoạn suối
cạn rồi. Sáng muốn lao ra khỏi lùm cây quá. Nhưng thấy động, thấy có người, Sa
cũng đang ôm váy ướt vào ngực ngồi dúm dó ở gốc cây kìa. Sáng thở dài. Thở dài
cho Pui đánh trâu qua suối. Thở dài chờ cho Sa rũ, vắt khô váy đi về rồi Sáng
mới chạy lao theo. Sa cầm váy ướt trên tay, nhẩn nha bước. Sáng chạy vượt lên
trước Sa. “Anh Sáng. Pui thồ hàng về đấy.” “Biết rồi.” “Em bảo đã.”...
- Pui.
Mày có gan mang hàng quốc cấm thì có gan giơ tay chịu trói không?
Pui vẫn
ngồi ngông nghênh, người hơi ngửa về đằng sau. Tay cầm dây thừng, tay rút khỏi
túi quần vươn về sau vỗ vỗ vào đuôi trâu.
- Không
có gì đâu. Mày nhầm rồi. Sáng ơi.
Pui nói
gằn từng câu. Sau mỗi lần nói gằn là cái đít con trâu lại lồng nảy lên, chân
sau nó đập cộc cộc, cái đuôi quật đét đét.
- Tao
không nhầm đâu.
- Thì
đây. Mày xem đi.
Toàn măng
tươi. Chả lẽ mày đi biên giới thồ hàng măng tươi, hả Pui? Đồ khốn. Sáng rủa
thầm trong bụng.
- Sao mày
cứ ám tao mãi thế. Mày không sợ dân bản bảo mày không lấy được Plăng, mày ghen
à. Tao đi được chưa?
Pui cười.
Chuỗi cười dài, sảng khoái đập vào núi đá vọng lại như trêu tức Sáng, như bảo
Sáng: Đừng hòng làm gì được tao.
Sáng đập
mạnh tay vào hông con trâu, gầm lên như con hổ bị mất mồi:
- Mày
đừng có giễu tao. Thằng thiến lợn thiến bò rong. Chờ đấy Pui ạ.
Con trâu
thồ măng bị đánh đau tức hông lồng lên khua móng cộc cộc. Đi mấy bước nó vội vã
đứng lại rạng chân ra... tông tỗng. Chất thải một màu đen kịt rơi xuống mà sao
lại nhấp nhoá trắng như có ánh mặt trời cuối chiều chiếu vào. Sáng tức điên
người, hay mắt Sáng mờ nhoà rồi. Mờ nhoà thật. Bố khỉ tí nữa thì giẫm phải đống
phân trâu còn đang bốc khói.
Sáng tức
quá, về nhà không ăn cơm được cứ ấm ức vào ra. Anh Nam y tế huyện hỏi nguồn
cơn. Nghe xong anh Nam bảo:
- Ngu rồi
Sáng ơi. Cái mắt mày không mờ nhoà đâu. Chỉ có cái đầu mày tối thôi. Đi ngay
với tao.
Cái đầu
Sáng tối thật. Anh Nam y tế và Sáng thở hồng hộc chạy đến chỗ con trâu đứng
dạng háng lúc cuối chiều thì đống phân trâu đã canh cách ra nát bét. Tìm rộng
ra thấy tám nửa cái vỏ bóng bàn trắng lấm lem... vứt ở lùm cây.
- Thằng
Pui quay lại lấy rồi. Mỗi lần con trâu nhảy lồng lên là một lần nó nhét quả
bóng bàn đựng hàng cấm vào đít trâu đấy. Ngày còn bé chăn trâu ở nhà, bọn tao
nghịch ngợm nhét qủa găng vào lỗ đít trâu là chuyện thường, Sáng à.
Trời đất
như sụp xuống chân Sáng, mắt Sáng nở hoa cà hoa cải.
Dân
bản đồn: Ông Roi vợ chết đã lâu, đêm nằm không vắng hơi người đàn bà. Ông Roi
đến bổ củi cho mụ Dơi, nấu rượu cho mụ Dơi, đi họp huyện lần nào ghé qua nhà mụ
Dơi lần đó. Ông Roi quên cả ngày giỗ vợ rồi. Mụ Dơi bỏ chồng dáng phốp pháp
ngồn ngộn thế, ông Roi si mê là đúng rồi. Cái ông Roi, cho cút rượu là chả biết
trời đất là gì. Già làng Sanh thì bảo: “Chả lẽ Roi hỏng thế. Có dễ con trăn đất
đang thu mình, nào biết chuyện gì sẽ đến.”. Dân bản Cón Nhợi cũng đồn ầm lên:
Sáng cứ thì thụt đến gặp Plăng khi Pui vắng nhà. Người độc miệng còn bảo: Thằng
Pui xa nhà liên miên nên Sáng thành tu hú muốn sang đẻ nhờ rồi. Sáng nghe được
nhưng bỏ ngoài tai, chỉ thương Plăng đi đâu cũng cúi gằm nhìn xuống.
Mấy hôm
sau, trẻ chăn trâu, chăn ngựa ở bản hát khúc đồng dao:
Cón Nhợi
có suối
Suối ngay
đầu nhà
Cón Nhợi
có núi
Núi ngay
đầu bản
Bản sinh
kẻ ác
Người
hiền ở đâu?...
Lửa cháy.
Cháy lúc trời chưa sáng, lửa dữ dội quá sáng một góc rừng hoang. Nhà nọ cách xa
nhà kia nên đàn bà, trẻ con bản Cón Nhợi chỉ đứng ở cầu thang nhà sàn nhìn. Đàn
ông thì vừa chạy hùng hục vừa la. Thằng thọt chân coi quán mụ Dơi đứng hong
hóng ở đường bảo: “Thằng Pui tự đốt nhà mình đấy”. “Có mà điên mới vậy.” “Thằng
Pui đi thồ hàng về nửa đêm thấy cổng dấp cành lá, cửa nhà khoá trái. Gọi mãi vợ
không lên tiếng.” “Không lên tiếng vì sao?” “Vì thằng Sáng ngủ với con
Plăng ở trong nhà chớ sao.”... Cứ vậy vừa chạy vừa hỏi, vừa nói, tin đồn loang
khắp bản. Đến nơi rồi chỉ thấy con trâu bạc buộc ở cổng mắt bắt ánh lửa nhấp
nhoá. Đến nơi rồi họ vẫn còn hỏi có phải thằng Sáng ở trong đống lửa. Suối nước
Lồ Lô ở xa quá và họ cũng chỉ có tay không nên đứng nhìn. Cửa nhà sàn khoá
cứng. Lửa liếm đều bốn phía, chứng tỏ kẻ đốt nhà có tính toán. Ống bương nổ
toang toác, mái tranh cháy rèo rèo. Mọi người hò hét như điên bảo nhau nhảy vào
cứu mẹ con Plăng nhưng vô ích. Một lúc sau, căn nhà sàn ọp ẹp của Pui cháy rụi.
Than hồng rực sau mỗi lần gió thổi tới rồi tàn dần. Trưởng công an Roi đến lúc
mọi người đang gạt tro than tìm xác vợ con Pui và Sáng... Trong ánh đuốc lồ ô
bập bùng, ông Roi khoát tay gọi dân quân: “Tôi phát lệnh truy lùng thằng
Pui.”...
Ông
Roi đánh trâu xuống núi ngay lúc rời đám cháy nhà Pui. Trong đầu ông đang nghĩ
đến bao nhiêu chuyện xảy ra ở bản Cón Nhợi. Sương sa trùm mặt đất, sương lập
lềnh ngang gối chân, sương dềnh lên trùm cả lên đầu trâu. Ông Roi đi ngang quán
mụ Dơi. Mụ vừa tắt đèn, lúi húi khoá cửa rồi cùn cụt từ trong quán chạy ra,
đụng phải ông Roi, Dơi sững người lại.
Trưa. Hai
người cột trâu dưới gốc cây sồi nghỉ ăn cơm. Dơi lấy dao con sắt vắt cơm tẻ ra
thành từng miếng. Ông Roi ngồi xếp bằng lấy cút rượu nhỏ mang theo bên người ra
nhấm nháp với thịt nai khô. Dơi vén tóc lòa xòa vấn thành lọn ở gáy. Cái cổ Dơi
trắng quá làm ông Roi thỉnh thoảng liếc mắt nhìn trộm...
Phố huyện
mỗi lúc một gần hơn.
Đến Trạm
kiểm soát liên ngành, anh Trạm trưởng tuổi còn trẻ đon đả: “Hôm nay cưỡi trâu
xuống huyện sớm hơn lần trước, bố Roi nhỉ. Không cho cô Sa đi theo à”. “Nó phải
chăn dê. Cái Trạm chúng mày vắng vẻ quá.” “Chúng con đang thất nghiệp đây. Lần
sau, cho cô Sa đi cùng bố nhá.” “Ờ. Mày làm con rể tao không?“ “Ôi! Thế là nhất
bố rồi.” Ông Roi hồn nhiên hiền lành đến mức khù khờ mà cũng biết đùa. Còn Dơi
thì trống ngực to hơn trống làng, đi qua Trạm một lúc mới thở phào. Đến đoạn
đường dễ đi hơn, Dơi có vẻ vui nói luôn miệng. Rồi kêu mỏi chân quá, ông Roi
phải nâng mông cho Dơi leo lên ngồi trên mình trâu. Ông lại mải miết dong trâu
và nghĩ ngợi bao nhiêu chuyện.
- Đến rồi. Đưa túi thổ cẩm đựng gói cơm nếp cho Dơi nào.
Anh Roi.
Nghe Dơi
nói, ông Roi giật mình ngẩng lên thì đã qua cổng công an huyện mấy bước.
- Ồ, cơm
nếp của Dơi đây. Đến rồi thì vào thôi. Dơi ngồi yên nào.
Bỗng
chốc, ông Roi dắt trâu quay ngược trở lại, ông vỗ mạnh tay vào hông cho nó lồng
nhanh vào cổng công an huyện. Dơi hoảng quá, ú ớ:
-
Kì...a... anh... R...oi.
- ...
Bất ngờ
quá. Dơi không kịp phản ứng, mặt trắng bệch, người mềm nhũn đổ kềnh trên mình
trâu. Ông Roi chạy theo trâu, hai tay giữ chặt lấy người Dơi để không lăn xuống
đất. Công an huyện vừa lúc hết giờ hành chính, phó công an Của kêu to:
- Lạ chưa
kìa. Chắc hôm nay không bình thường rồi, ông Roi.
Mọi người
xúm quanh giữ con trâu lại và đưa mụ Dơi xuống.
- Có vấn
đề đấy. Tao đem người đàn bà với nắm cơm nếp nộp cho mày đây. Đừng nói tao
không nhìn ra nấm độc nữa nhá. Của ơi.
- Chào
ông Roi. Tôi cứ nghĩ ông và mụ Dơi sẽ thồ hàng về luôn cổng chợ. Ông làm hỏng
việc giữa chừng rồi.
Ông Roi
ngước nhìn. Một người da ngăm đen, mắt sáng, mặt quen quen.
- Ô. Hoá
ra thằng Nam y tế huyện. Sao mày lại ở đây?
- Chuyện
còn dài. Còn để mụ Dơi đem hàng quốc cấm bỏ trong nắm cơm nếp đến nhà Vạn ở
cổng chợ đã, ông Roi à. Anh Của để tôi xử vụ này cho...
Khi ông
Roi xuống núi một lúc là sương tan và mặt trời trèo lên đỉnh đồi, thì dân bản
thấy Sáng gí khẩu súng trường sau lưng thằng Pui đi từ đầu bản về. Pui cúi gằm
mặt, đầu tóc bơ phờ, râu ria tua tủa. Dân bản mới ngã ngửa người chả hiểu thế
nào.
Già làng
Sanh bảo: Thì ra cán bộ y tế Nam là công an huyện. Nó nằm phục bên nhà mụ Dơi
một đêm không thấy gì, hai đêm không thấy gì. Đến đêm thứ ba thì thằng Pui mò
về đưa hàng cấm cho mụ Dơi. Mụ Dơi ấn vào tay thằng Pui mấy chục đồng bạc
trắng, bảo: “Ba đêm mày đi thồ hàng, thằng Sáng ngủ với con Plăng cả ba. Cửa
nhà không khoá được, cổng không dấp cành lá xanh được. Tao có lỗi với mày.”.
“Tôi sẽ chém chúng nó”. “Không được đâu Pui à. Thằng Sáng có súng đấy. Cầm cây
đuốc lồ ô này, chờ gần sáng nổi lửa. Rồi hãy đi thật xa”... Cán bộ y tế... à
công an Nam thế mà tốt. Nghe xong nó chạy đến nhà lão Roi bàn nhau gì đó rồi
chạy về nhà tao. Tao với lão Roi đến nói Plăng nghe ra mới khoá cửa bế con đi
lánh nạn.
- Thế mấy
ngày nay, thằng Pui ở đâu?
- Nó lánh
ở rừng ma chớ còn ở đâu. Đói quá, không có gì để ăn, chỉ có các đồ dùng người
sống chia cho người chết và những căn nhà mồ vắng vẻ. Mò về nhà mụ Dơi đưa hàng
cấm lấy bạc rồi lại ra rừng ma. Chưa kịp quay về đốt nhà mình, lửa đã cháy. Pui
lò dò chui ra thì Sáng gí súng vào gáy. Hóa ra không phải thằng Pui đốt mà là
thằng thọt chân coi quán mụ Dơi. Thằng Sáng cháu tôi thế mà mưu mẹo. Khá quá!
Mọi
người ồn ào, rồi tản đi.
Sáng
dẫn Pui đến ủy ban đã thấy thằng thọt chân đang bị giam. Sáng bảo Pui: “Tao
biết mày muốn gặp Plăng.”. Sáng lại dẫn Pui đến nhà già làng. Pui bảo:
- Tao
nhục lắm. Mày cho tao viên đạn đi, Sáng.
- Mày nói
sai rồi, Pui à. Tao bắn mày để dân bản bảo tao là thằng ghen ăn tức ở à.
- Mày có
bắt tao đi tù không?
- Chuyện
ấy nói sau. Giờ tao không áp giải mày, tao cho mượn trâu, tự mày thồ vợ xuống
núi. Vợ mày địu đứa bé hon hỏn, bụng to kềnh kệnh xin, chắc được giảm án đấy
Pui à.
- Tao lại
mắc nợ mày lần thứ hai.
- Thôi,
nợ nần gì. Plăng ôm con ra kìa.
Sáng bước
ra ngoài cổng. Lũ trẻ con đã thôi hóng chuyện người lớn quay sang đùa nghịch
với con rắn của già làng. Con rắn ngậm viên thuốc rê nghếch cao đầu đu đưa như
đoạn dây thừng. Sa ngồi ở dưới gốc cây cổ thụ chống tay lên má. Nắng mới đã
tràn đầy sân nhà già làng. Giọt nắng lọt qua kẽ lá rơi xuống như hoa đậu vào
tóc, vai của Sa. Sa khóc tức tưởi như chưa bao giờ được khóc. Sáng bối rối quá,
chưa bao giờ Sáng dỗ con gái khóc. Già làng bảo: Khóc được như con Sa, tao cũng
muốn khóc. Mặc nó. Lửa cháy trong rừng hoang tắt rồi.
Sương Nguyệt Minh






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét