Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020
Khi trăng - thơ - thi sĩ là một
Vì rằng, thi sĩ ắt hẳn có “dăm bảy đường”, không phải bất kỳ
người nào cũng có nhu cầu ngước mặt lên trời để say đắm trong những đêm trăng,
và không phải bất kỳ lúc nào trong những dịp ấy (giả như có thế) cũng là lúc
nhà thơ buộc phải nhìn trăng như là đối tượng của sự thèm muốn ve vuốt đê mê. Rất
nhiều khi, với thi sĩ, trăng chỉ là... trăng, trăng xuất hiện trong bài thơ chỉ
đơn giản là vật thông báo thời gian: Đêm rồi, cái thời khắc mà sự kiện của thực
tế khách quan ấy, hoặc sự kiện của thực tế tâm hồn ấy, diễn ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét