Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020
Khi trăng - thơ - thi sĩ là một
Vì rằng, thi sĩ ắt hẳn có “dăm bảy đường”, không phải bất kỳ
người nào cũng có nhu cầu ngước mặt lên trời để say đắm trong những đêm trăng,
và không phải bất kỳ lúc nào trong những dịp ấy (giả như có thế) cũng là lúc
nhà thơ buộc phải nhìn trăng như là đối tượng của sự thèm muốn ve vuốt đê mê. Rất
nhiều khi, với thi sĩ, trăng chỉ là... trăng, trăng xuất hiện trong bài thơ chỉ
đơn giản là vật thông báo thời gian: Đêm rồi, cái thời khắc mà sự kiện của thực
tế khách quan ấy, hoặc sự kiện của thực tế tâm hồn ấy, diễn ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét