Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020
Khi trăng - thơ - thi sĩ là một
Vì rằng, thi sĩ ắt hẳn có “dăm bảy đường”, không phải bất kỳ
người nào cũng có nhu cầu ngước mặt lên trời để say đắm trong những đêm trăng,
và không phải bất kỳ lúc nào trong những dịp ấy (giả như có thế) cũng là lúc
nhà thơ buộc phải nhìn trăng như là đối tượng của sự thèm muốn ve vuốt đê mê. Rất
nhiều khi, với thi sĩ, trăng chỉ là... trăng, trăng xuất hiện trong bài thơ chỉ
đơn giản là vật thông báo thời gian: Đêm rồi, cái thời khắc mà sự kiện của thực
tế khách quan ấy, hoặc sự kiện của thực tế tâm hồn ấy, diễn ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét