Những âm thanh đồng vọng
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020
Những âm thanh đồng vọng
Tôi có lẽ là lứa học trò Sơn Tây cuối cùng đến gặp thầy Ý (họ tên đầy đủ của thầy là Hứa Như Ý, nguyên Hiệu trưởng Trường Phổ thông cấp III Sơn Tây những năm sáu mươi của thế kỷ XX). Khi tôi bước chân vào trường cấp III, ngay cả thầy hiệu trưởng đương nhiệm cũng không biết gì ngoài tên tuổi của thầy Ý trong kỷ yếu nhà trường. Duyên cớ tôi đến gặp thầy Ý là do hồ sơ thi tuyển vào trường Đại học Tổng Hợp Hà Nội của tôi có trục trặc...
Khoảng những năm chín mươi (TK XX) thầy Ý về nghĩ hưu, tôi về
quê lam lũ với miếng cơm manh áo. Mỗi lần chợt nhớ tới thầy là nhớ đến thời kỳ
sôi động của văn chương. Một lần về thăm thầy, được biết bác Ngọc bị “tai biến”
nhẹ, không bán xôi sáng cho sinh viên nữa, hai ông bà chăm chút nhau. Trong một
lần như thế bác Ngọc đợi mãi không thấy chồng mang mỳ lên. Bác bò xuống bếp thấy
chồng ngồi ôm cây cột… Thầy Ý được đưa vào cấp cứu trong bệnh viện “Một Chín
Tám”, chị Hà con gái thầy đang làm việc ở đây. Ngày nào bác Ngọc ở nhà cũng hỏi
thăm tin tức. Cả nhà đều nói bác đã khoẻ, một vài ngày nữa xuất viện… Một hôm
nóng ruột quá, bác Ngọc bò ra cửa gọi Xích-lô vào viện. Vào đến nơi, thầy Ý
trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay người vợ mà thầy hết mực yêu thương. Nghe
kể lại, tôi chợt liên tưởng đến câu thơ của Quang Dũng: “… Đêm mơ Hà Nội dáng
kiều thơm”… Tôi cúi đầu vĩnh biệt một con người hào hoa, phong nhã. Trong đám
tang thầy có rất nhiều văn nghệ sỹ đến viếng… Nhiều lúc tôi cứ lẩn thẩn nghĩ,
chính họ, những con người như thầy Ý một thời đã làm ra “Tây tiến” của Quang
Dũng. Và lần đầu tiên tôi nghĩ mình đã có một tư duy triết học!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
“Khắc khoải lòng” thơ Tô Thùy Yên Tôi là người đọc rất yêu mến thơ Tô Thùy Yên, yêu mến cả nhân cách của nhà thơ này thể hiện qua thơ an...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét