Dây trầu bà
Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2020
Dây trầu bà
Tôi thì khỏi nói rồi. Mau quên quá khứ. Muốn ổn định và rất
thèm thuồng được có người yêu thương mình hơn là yêu ly rượu, mê cuộc đỏ đen.
Tôi mong có một mái ấm, có bờ vai để khóc cho đã thèm những khi bị "đời"
hành đến thất điên bát đảo (bị "trù dập" ở chỗ làm đó mà). Còn ổng dĩ
nhiên cũng mong có một người để mở rộng vòng tay... "hiệp sĩ" và chia
bếp lửa lúc đông về... Ổng vốn con mồ côi nên rất sợ những tháng ngày long tong
lả tả từ tuổi thiếu niên, và đến lúc về già thì lại càng hãi hùng nếu không có
nơi để yên ổn ngả lưng. Ông không tiêu xài hoang phí, siêng năng làm lụng,
thương vợ, thương con. Hết lòng một mực vì gia đình. Chỉ có điều là ông không
có cái vẻ lịch lãm, không ham chui vào mấy chỗ tiệc tùng, không khoe khoang sự
thành đạt (có nhà, có tiệm, có xe, có một ít rủng rỉnh trong ngân hàng phòng
khi hữu sự). Chị vợ cũ thì không thế. Vốn đẹp đẽ, xinh xắn, con nhà danh gia vọng
tộc quá khứ, ẩn nhẫn chờ thời để khi có cơ hội là lại muốn trở về với thế giới
xa hoa... Ông chồng biết sự bạc lòng của vợ, nhưng muốn "trong ấm ngoài
êm" nhắm mắt cho vợ đi ngang về tắt. Miễn là các con có mẹ, có cha chung sống
một nhà .. Nhưng rồi... Với sự lạnh băng của chồng, chị "dứt áo ra
đi" mang theo hai con hầu moi tiền Child Support hàng tháng, và quơ một nửa
gia tài công lao hãn mã của riêng ông .. Ông khổ nhưng cắn răng. Ông buồn nhưng
không hề hở môi than. Và ông tìm quên trong men rượu một mình. Đấy là lý do vì
sao tôi phải "có mặt" cùng ông vì biết đâu thần lưu linh bắt cóc ổng
về bên kia thế giới một cách... lãng òm!!!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét