Thứ Tư, 21 tháng 10, 2020
Bích Khê, cơn mộng tỉnh thức
Nhà thơ đi từ một tâm thức trang nghiêm, tĩnh tại, xa lạ với
những dịch chuyển có thực, trong các câu thơ đẹp hài hòa, chặt chẽ đến từng chi
tiết: “Trời trong động, quanh xuân sâu/ Nẻo trần không lối rầu rầu trăng soi/
Hương đầy suối cánh đào trôi/ Men khe cát trắng cỏ thôi bơ sờ” (Tinh hoa),
hay: “Một nhành mai trắng rung rinh ngọc/ Đôi cụm sao vàng lớt đớt bông” (Tinh
hoa); cho đến cảm nhận trực tiếp về sự xô dạt, biến hóa, không còn tuân theo lề
luật của thứ vẻ đẹp tương xứng và khuôn mẫu: “Mộng?/ Thiên tài?/ Trên hỗn độn
khỏa thân/ Đẹp tỉ mỉ hỡi rung động truyền thần/ Ròng âm nhạc của lòng trai ấp
mái/ Người hòa điệu với thiên nhiên ân ái...” (Tinh hoa) hay: “Tôi mượn tình
câm mớm lưỡi răng/ để nghe rũ rượi đã bay lan/ Để đưa sanh mạch khơi hơi thở/ hấp hối hờn run hộ vệ nàng” (Tinh huyết). Hai lối viết đan xen trong suốt chặng
đường thơ ngắn ngủi mà anh hoa, thể hiện những phân tranh trong tư duy thơ Bích
Khê, nhưng cũng đồng thời cho thấy năng lượng mạnh mẽ khởi phát một dòng thơ đậm
tính thực thể cá nhân và tinh thần tiên phong sáng tạo.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc
Truyện ngắn Nguyễn Văn Thọ cô đọng, nhiều tầng nghĩa và đầy cảm xúc “Vườn mộng” thêm lần nữa, tôi có niềm xác tín hoàn hảo về Nguyễn Văn T...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét