Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021
Âm nhạc và thời cuộc
Hồi này, không còn bận việc cơ quan, trong tôi mới hình thành
một thói quen: nghe nhạc vào ban đêm. Nghe đủ thứ: nhạc cổ điển châu Âu, nhạc
hiện đại Mỹ, Nhật Bản, Trung Hoa...Nhạc Việt thì nghe dân ca ba miền, nhạc đỏ,
nhạc vàng. Thực ra khái niệm "đỏ" hay "vàng" là do trước
đây người ta gọi để phân biệt âm nhạc của hai chế độ chính trị khác nhau mà
thành quen miệng; quan niệm của các nhân tôi thì gọi như thế là phiến diện,
không chuẩn. Âm nhạc là một sản phẩm tinh thần đặc biệt, từ hiện thực đời sống
muôn màu "táp" vào lòng người; lòng người sinh ra âm thanh muôn điệu,
chứ không chỉ có "thuần đỏ" hay "thuần vàng". Gọi như thế
chúng ta đã tự sơ lược, rẻ rúng một dòng nhạc, dù nó là "vàng" hay
"đỏ". Bây giờ tôi có thời gian nghe lại khá nhiều bản nhạc mà xưa nay
chúng ta vẫn gọi nhạc vàng, nhận thức ấy trong tôi càng được củng cố. Dù là nhạc
"vàng" hay nhạc "đỏ", cứ mỗi lần nghe xong một đĩa, chừng
như trong tôi lại có một khoảng lặng, rồi nhớ tới những câu của thi hào Nguyễn
Trãi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em
"Anh có còn ngần ngại nói: Yêu em?" Bài thơ có kết cấu đầu cuối tương ứng bởi câu thơ mở đầu lặp lại ở khổ thơ cuối: “Những thàn...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét