Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2021
Âm nhạc và thời cuộc
Hồi này, không còn bận việc cơ quan, trong tôi mới hình thành
một thói quen: nghe nhạc vào ban đêm. Nghe đủ thứ: nhạc cổ điển châu Âu, nhạc
hiện đại Mỹ, Nhật Bản, Trung Hoa...Nhạc Việt thì nghe dân ca ba miền, nhạc đỏ,
nhạc vàng. Thực ra khái niệm "đỏ" hay "vàng" là do trước
đây người ta gọi để phân biệt âm nhạc của hai chế độ chính trị khác nhau mà
thành quen miệng; quan niệm của các nhân tôi thì gọi như thế là phiến diện,
không chuẩn. Âm nhạc là một sản phẩm tinh thần đặc biệt, từ hiện thực đời sống
muôn màu "táp" vào lòng người; lòng người sinh ra âm thanh muôn điệu,
chứ không chỉ có "thuần đỏ" hay "thuần vàng". Gọi như thế
chúng ta đã tự sơ lược, rẻ rúng một dòng nhạc, dù nó là "vàng" hay
"đỏ". Bây giờ tôi có thời gian nghe lại khá nhiều bản nhạc mà xưa nay
chúng ta vẫn gọi nhạc vàng, nhận thức ấy trong tôi càng được củng cố. Dù là nhạc
"vàng" hay nhạc "đỏ", cứ mỗi lần nghe xong một đĩa, chừng
như trong tôi lại có một khoảng lặng, rồi nhớ tới những câu của thi hào Nguyễn
Trãi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét