Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025
Những thiên đường mù 2
Chương 12
Bây giờ, tôi không hiểu vì sao tôi đã khóc như thế. Nhưng lúc
ấy, nước mắt như dòng lũ không ngăn được. Lần đầu tiên, trong đời, tôi khóc trước
một người khách lạ. Ông ta lại rút thuốc ra châm. Còn tôi, khi đã khan hết giọng,
tôi rũ xuống như tàu lá héo, ngã vật vào góc toa tàu. Bên ngoài, những thị trấn,
những phố lẻ lác đác ánh đèn trôi qua. Giống như những đốm lửa lạnh lẽo, xa
cách, chúng nhắc nhở sân ga Mátxcơva năm trước.
Đứa con gái cô Vị kể lại với tôi, mẹ đã sung sướng biết bao
khi giới thiệu những người ruột thịt của mẹ như thế, trước đám dân lao động
trong ngõ phố. Nghe chuyện, tôi tạm yên tâm. Tôi mừng cho mẹ. Dầu sao, con người
cũng nên có một cái lý để tự hào. Nhưng tôi không thể nén cảm giác tủi cực, có
đôi phần uất ức. Chính họ, chính những người đem cho mẹ niềm vinh hạnh ấy là
duyên cớ sự chia rẽ trong gia đình chúng tôi. Và, chui vào một góc tối trong học
đường, ngồi giữa những hàng ghế thênh thang, bụi bặm, tôi mơ đến mái nhà vá víu
của mình. Tiếng mưa rỉ rách gõ trên mái tôn. Âm điệu xôn xao của buổi lê minh,
khi chân trời chưa rạng, khi tiếng gọi í ới, tiếng mắng chửi con cái, tiếng sai
bảo công việc cùng lúc vang lên, ném qua các bức tường, hòa với mùi thơm của
các món ăn sáng, tạo nên bầu không khí quen thuộc với tôi từ thuở ấu thơ. Tôi
mơ tới giàn hoa đăng tiêu cháy như lửa, ngạo nghễ và chói chang giữa khóm nhà
lô nhô, giữa những bức tường cắm mảnh chai bẩn thỉu và gớm ghiếc, như một bài
ca khát vọng quá mãnh liệt trào lên trên ngọn triều bèo bọt của đời thường. Tôi
mơ đến tiếng hát khàn và sai lạc của anh què, nghe như tiếng đổ vỡ, tiếng kêu,
lời mời gọi. Tôi mơ tới một que kẹo mạch nha...
Tôi vào nhà. Cậu Chính thu dọn kìm búa, mấy đoạn giây thép, vài cái đinh rồi đi rửa tay. Mợ Chính đang bận gì đó trong buồng. Thấy tôi, mợ ló đầu ra, đôi mắt sáng rỡ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Một bài thơ hay đầy ắp phương ngữ Nam Bộ dễ thương và tài hoa Buổi trưa, ở một vùng sâu sông nước thuộc Vên Vên, Gò Dầu Hạ, bỗng nghe vă...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét