Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025
Hành trình ngày thơ ấu 2
Chương 13
- Không đâu, không đâu… - ông già Mộc lắc đầu – Bát chén mai
rửa nước nóng. Giờ ông cháu ta làm thịt cho tươi.
Ông già Mộc nhìn tôi, hấp háy cười, ánh lửa trong mắt ông vui
như đang nhảy múa:
Ông già nói. Chúng tôi im thin thít. Giá chúng tôi không chịu
nghe lời ông thì đã ướt như chuột lột từ chân dốc kia rồi. Mọi người rửa chân,
vào nhà ngồi quanh bếp lửa sưởi. Ai nấy đều đã thấm rét. Nước trong ông máng
không chảy long tong như mọi khi mà ào ào như thác xối. Chiếc chum hứng đầy
tràn. Hơi nước bên ngoài bay mờ mịt vào cả trong bếp, nơi ngọn lửa hồng nhảy
nhót, tỏa hơi ấm và gieo nỗi yên ấm vào tâm hồn chúng tôi. Tôi bỗng nhớ tới con
sơn ca vúi lúc nãy vừa bay lượn, cất tiếng hót thánh thót trên bầu trời. Giờ
này không biết nó núp trong hốc cây hay hang đá? Hẳn đôi cánh ướt đã cụp lại để
giữ hơi ấm trong cơn mưa rừng lạnh buốt này. Vừa mới đây thôi tôi đã thèm khát
ước ao số phận của nó. Nhưng bây giờ, tôi biết mình lắm. Không, con người vẫn
hơn tất cả. Dẫu cùng cực hay nguy khốn, con người có khối óc, có đôi tay và do
đó con người sẽ có một mái nhà trú ẩn. Tôi xòe bàn tay lên đám than hồng, nhìn
cảnh trời mưa bão mịt mùng và bâng khuâng nhớ tiếng hót của con sơn ca bé nhỏ.
- Tôi đã tính cặn kẽ với ông rồi mà. Tôi không dám đơn sai.
Ông giúp cho kẻo vợ tôi chết mất. Lần này, tôi không còn ham làm giàu nữa. Vợ
tôi chết, tôi không thể nuôi nổi năm đứa con.
- Tôi muốn nhờ ông nhà tìm mua cho con ngựa bạch.
Sớm hôm sau, tôi thức dậy muộn nhất so với tất cả mọi người.
Loan hạt mít đã ăn sáng từ lâu. đứng ngoài cửa nói chuyện với Dũng còm. Lò lửa
của bà chủ quán cháy rừng rực. Mùi mỡ bò, mùi xương bò ninh bốc hơi ngầy ngậy,
gây gây. Người vào ăn phở đông. Phía trước la liệt sọt, lủ đựng hàng của dân
vùng cao mang sa nhân, hồ, nấm hương, mộc nhĩ, măng khô… về bán. Những chiếc xe
ngựa từ các phố huyện tới mua hàng đem về xuôi đứng từng dãy. Mùi phân ngựa
tươi bốc lên hăng ngái. Bóng áo chàm, áo đen, áo trắng lướt qua. Bụi chưa bốc
lên vì hơi sương còn quẩn nhưng tiếng ồn ào đã khiến ta hình dung cảnh chợ
phiên thật rõ. Bà bán đậu ghé qua cửa hàng, đưa cho vợ chồng chủ quán một rổ đậu
nóng hổi trước khi mang hàng ra chợ. Chúng tôi lại được ăn món đậu phụ chấm
tương ngon lành, lạ miệng. Ăn xong, ông già Mộc bảo:
Chúng tôi đi ngủ trước ông già Mộc vì ngày hôm sau chúng tôi
giúp ông kéo nốt số cây gỗ dưới chân dốc làm chuồng bò. Từ ngày Dũng còm về
đây, nó tỏ ra là một người đàn ông thực thụ vì luôn luôn đề xuất những công việc
mới, cả những việc nặng nhọc mà chúng tôi chưa hề nghĩ tới. Dẫu sao, nó cũng là
một thằng con trai. Và một năm đi ở với người đời đã dạy nó nhiều bài học về sự
làm ăn. Còn chúng tôi chỉ là những con chim vừa ra ràng đã được nằm trong vòng
tay che chở của ông già Mộc. Thế nên chúng tôi phải khiêm tốn mà nói thua nó.
- Bản này có hơn hai chục nóc nhà cùng ở trong thung lũng.
Nhưng riêng có một nhà lẻ loi ngoài ngọn núi kia – nó giơ tay chỉ ngọn núi trước
nhà, cao nhất trong dải núi phía đông, đỉnh nhọn hoắt như một mũi tên và luôn
luôn sáng óng ánh vì những mỏm đá bắt ánh nắng – Đó là nhà ông Rộc, người thợ
săn số một, nổi tiếng cả vùng rừng này. Ông đi săn từ năm mười một tuổi. Bố mẹ
ông Rộc đều chế sơm nên ông ở với ông nội và được ông nội dạy nghề săn bắn thú.
Quanh năm, người tới nhà ông Rộc mua da hổ, da báo, mua mật gấu, mật trăn và
các thứ cao, thứ xương đi mòn nhẵn con đường chung của bản. Hồi đó, ông Rộc
cũng ở trong thung lũng này. Nhà ông gần nhà trưởng bản, phía lưng núi chếch về
bên trái vườn giâu gia kia kìa... – Dũng còm giơ tay chỉ cho chúng tôi xem –
Đó, hồi đó nhà ông Rộc vào loại lớn nhất bản Muốn. Đến bọn phìa, tạo cũng phải
kiêng nể vì ông Rộc có thể bắn trúng con mắt trái hoặc con mắt phải của con sơn
dương đứng xa bốn quang dao.
Ông Mộc kiếm một khúc gỗ cho tôi ngồi. Tôi bỗng ngửi thấy mùi
tanh đâu đó bay tới. Tôi xực nhớ hai ông già canh xác một người bị cọp thọt vồ
chết, chờ gia đình người đó tới mang về. Tôi bỗng rùng mình. Tôi hỏi:
Chúng tôi ra máng nước rửa mặt, rửa chân tay. Ông Mộc vợi nước
nóng trong thùng ra tắm gội. Trước khi tắm, ông bỏ vào nước một nắm lá khô. Chỉ
lúc sau, nắm lá nở bồng, tỏa mùi thơm nồng nồng, hăng hăng như mùi cây hương
nhu dưới xuôi, rất dễ chịu. Tắm xong, ông cất tiếng hú gọi bà Kín. Bà cởi cánh
tay treo nẹp tạm bằng tre rồi trộn các thứ lá với cao đen nhánh như hạt na bó
cho ông. Tay ông bây giờ chỉ quấn một lớp vải bọc dày, vẫn cử động nhẹ nhàng được.
Ông Rộc quả là một con người hành động. Ngay chiều hôm đó,
ông kéo ông Mộc tới nhà trưởng bản bàn việc luôn. Cán bộ xã và huyện nhiều việc,
nhưng cũng đang lúng túng về vấn đề này. Cứ thình thoảng lại có một đoàn dân bản
tới đòi đuổi những người nghi mắc bệnh vào rừng. Rồi những vụ đốt nhà người mắc
bệnh, những trận xô xát tàn nhẫn xảy ra. Xã làm công văn gửi lên Ty y tế tỉnh.Khoảng
vài tuần lễ sau đã có công văn phúc đáp. Nhưng phải ba tháng nữa, khi Tết
Nguyên Đán đã qua, khi tôi và Loan ở trên đồn biên phòng Khậu Phai, mới có cán
bộ y tế của tỉnh về các xã trong huyện, đưa những người mắc bệnh tới trại tập
trung. Dẫu sao, đó cũng là một kỷ niệm đẹp của chúng tôi với bản Muốn. Cũng như
việc ông già Mộc xây dựng chuồng nuôi bò tách biệt khỏi nhà ở của người.
- Ông biết tấm lòng của cháu. Ông biết các cháu. Các cháu sẽ
khôn lớn, sẽ trở thành những con người vững vàng như ngọn núi, không giống như
cây cỏ leo ven đường, gió thổi đằng đông ngả sang đông, gió thổi đằng tây lại
ngả sang tây… Nào, ông cháu ta uống chén rượu mừng năm mới…
Ngày mồng tám, chúng tôi dậy từ bốn giờ sáng. Nhờ chiếc đồng
hồ báo thức cũ ký có cỗ xe ngựa kéo nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn ông Mộcmua từ
thời Pháp mà chúng tôi mới can đảm gạt được tấm chăn ấm áp sang một bên. Cái đồng
hồ tuy cũ kỹ, troc hết nước mạ nhưng chuông reo cứ lanh lảnh từng hồi, không chịu
thua cơn buồn ngủ của chúng tôi. Ông già Mộc bảo Dũng còm nấu cơm, nấu canh
măng với chân giò lợn ăn cho mát ruột.
Ở trên đồn, thỉnh thoảng chúng tôi nghe tiếng sung vọng tới.
Các chiến sĩ vẫn bình thản giơ tay sưởi trước bếp mối khi vừa tuần tra quanh
núi hoặc đi xuống bản liên lạc với đơn vị dân quân về. Họ bảo tiếng súng ở vùng
này ngày nào cũng có. Thường là sung bọn phỉ bắn trộm vào bản hoặc bắn thú để
nướng ăn. Bọn chúng chui rúc trong rừng, nguồn tiếp tế ít ỏi nên phải ăn thịt
thú là chính. Mỗi khi ta đi tuần tra thường đón nghe tiếng súng săn mà lần tới.
Mười bận thì cũng sáu bảy bận gặp phỉ đói hoặc đám lửa nướng thịt thú nhen lên
vội vàng giữa rừng còn bốc khói chưa tàn.
Tôi tỉnh dậy khi phố huyện đã hiện ra trước một thung lũng
dài, không đẹp bằng thung lũng bản Muốn nhưng rộng hơn. Những ngôi nhà gạch xây
trong lòng thung, chạy dọc theo đường chính. Anh Lềnh và tôi tới bệnh viện huyện
khi người thường trực chưa mở cửa. Ông ta còn quấn chăn ngáy như hò kéo gỗ
trong cái chái nhà lợp ngói đỏ chót, rường cột mới tinh, chưa nhẵn vết rìu.
Ánh đèn, ánh lửa nến hắt xuống mặt đất. Tôi do dẫm bước vào chuồng nhốt súc vật dưới sàn. Nhà này nghèo, chỉ có ba con bò và một đàn lợn. Thấy người lạ, chúng lục tục kéo nhau vào một góc. Tôi kiếm que nứa thật nhọn và cứng. Phải lần mãi, tôi mới rút được nó ra ở hàng rào quây đậu leo và cây cà tím. Tôi nín thở, vào chuồng bò. Ánh nến lọt qua những kẽ sàn, hắt xuống từng vệt dài và rất thẳng. Tôi chờ đúng lúc thầy mo Triệu nhảy cẫng lên. Trước khi lão buông đít rơi phịch xuống sàn, tôi thò que nứa nhon qua kẽ hở, vào đúng nơi mà mông lão sẽ rơi xuống.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Đọc lại Nguyên Hồng đầu thế kỷ XXI Viết ngắn, thiết nghĩ là nhà văn hướng tới công chúng trong tinh thần đồng sáng tạo. Bỉ vỏ của Nguyên...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét