Thứ Hai, 3 tháng 3, 2025
Lù của tôi
Lúc nhỏ tôi hiền lắm. Sau 30/4, lúc ba tôi đã đi học tập, người ta kêu tôi đi sinh hoạt thiếu niên, tôi vì nhát không ra. Sau đó người ta dụ rằng tôi mà càng tích cực, ba tôi càng mau về. Thế là tôi ráng. Sáng sớm nào, khi cái loa phóng thanh của phường vừa bật chào cờ là tôi phóng xuống giường, đánh vội răng, chùi qua cái mặt rồi đi kêu cả xóm ra ngõ tập thể dục như được yêu cầu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét