Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026
Con thuyền định mệnh
Chương 1
Ðến trại chuyển tiếp Marrang, sau khi ổn định chỗ nấu ăn, chỗ
ngủ, nơi tắm giặc..vv., tôi đi một vòng và biết được có một số người từ ngoài đảo
Pulau Bidong được chuyển vào trại Sungei Besi để lên bàn bốn tuyên thệ đi hoa kỳ
và một vài quốc gia khác, nghe người ta nói gởi thư bên nầy nhanh hơn ngoài đảo,
tôi cũng vội xin giấy mượn bút của người đi trước viết vội vàng lá thư gởi về
cho mẹ tôi, chính là để báo tin cho gia đình tôi rằng tôi đã đến được Malaysia
và đang hít thở một mùi không khí tự do mà tôi đã đánh mất tự hôm nào, những
người được chuyển qua trại Sungei Besi rất nhiệt tình, người nào cũng giành lấy
thư gởi giùm, tôi cảm thấy thật an ủi trong tâm hồn và thấy được tình người cho
nhau trên bước đường tị nạn thật nồng thắm, chuyện đâu vào đó thì đã nửa đêm,
chợt cơn mưa bão lại ồ ạt tới và kéo dài suốt bốn ngày, trong những ngày nầy
nhân viên cao ủy tị nạn liên hiệp quốc cấp phát cho chúng tôi quần áo, thức ăn,
thức uống thuốc men cho người yếu bệnh và có nói cho chúng tôi biết
-Tôi đã tìm ra thủ phạm rồi, nhưng chúng tôi không làm gì được, vì nhóm người nầy đến đây đã lâu lắm rồi, nhưng không được đi định cư vì chúng là thành phần bất hảo, bất trị và cũng được bao che từ mấy người cảnh sát Mã Lai, để tránh những điều không tốt sẩy ra cho chúng ta trên bước đường đi định cư, thôi thì cũng đành bỏ qua chị nhỉ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
"Một thời…" của Nông Thị Ngọc Hòa
"Một thời…" của Nông Thị Ngọc Hòa Bài thơ “Một thời…” của nhà thơ Nông Thị Ngọc Hòa không chỉ có giá trị một thời bởi âm điệu ấy...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét