Những mùa Giáng sinh đơn lạnh
Thêm một mùa giáng sinh nữa lại đến trên vùng đất phồn hoa mịt
mờ sương tuyết, một mùa giáng sinh nữa lại đến với tôi trong nỗi lòng cô đơn vắng
lạnh, bên cạnh những tươi vui nồng ấm của muôn người. Tôi vẫn một mình một
bóng, âm thầm đếm bước trên những con đường hoang vu lạnh lẽo dày đặc những
sương mù, là đà lất phất loang trắng giữa đêm đen, tôi vẫn âm thầm đếm bước
trên những hoang tàn đổ nát của tâm tư, như để tìm lại cho mình cái thương yêu
trìu mến, cái niềm vui hạnh phúc mà tôi đã đánh mất tự hôm nào, như để luân hồi
cái dĩ vãng yêu thương đậm thắm và cái thú đau thương mặn đắng đã từng đến
với tôi trong khoảng đời qua.
Ðêm nay trời thật lạnh, tôi phải mặc áo thật dày, thế mà vẫn
không đủ ấm với cái lạnh của đêm đông, cùng với cái lạnh âm ỉ từ bấy lâu nay
trong tận cõi lòng tôi, điếu thuốc lá dở dang luôn nằm trên đầu ngón tay vàng
cháy, như một người bạn đồng hành thân thiết bên nhau, để chia sớt cho nhau
cái lạnh giá của trời đông se thắt, cơn gió nhẹ từ đâu đó vô tình thoảng qua,
làm cho lòng tôi thêm thấm lạnh. Tôi ghé vào một quán cà phê bên đường, trong
ánh đèn với muôn màu rực rở, với tiếng nhạc réo rắt du dương, có tiếng ồn ào
náo nhiệt của khách hàng cùng với bao nụ cười xinh tươi và những đôi mắt long
lanh như những vì sao sáng của những cô hàng cà phê, vẫn không xen vào được cái
thế giới suy tư buồn bã của riêng tôi.
Nghĩ gì đây?, giữa muôn ngàn đắng cay oan nghiệt mà ông tạo
đã vô tình hay cố ý an bài một cách trớ trêu cho cõi đời nầy, Cà phê đen đậm đắng,
khói thuốc lá mù cay, có phải chăng là những liều thuốc hồi sinh cho những tâm
hồn tang thương, hoang hiu trống vắng, đang vẫy giụa trên những sầu đau giữa đoạn
đường còn lại để rồi từ từ đi vào cõi chết, tôi vẫn miên man say sưa nhìn khói
thuốc lá tỏa bay trên khoảng hư không giữa tường trần trắng, nhấp từng ngụm cà
phê đậm đắng để tìm về cái dĩ vãng xa xưa của một thời ấm êm hạnh phúc trong tuổi
ấu thơ.
Tôi nhớ ba mẹ tôi, chị em tôi và những đứa cháu mụ mẫm ngây
thơ trong mái ấm gia đình với cuộc sống an bình của bao tháng năm dài thuở còn
thơ dại. Tôi nhớ những người bạn thân thiết đã từng có nhau trong quãng đời còn
nặng nợ nghiêng bút sách đèn, cùng nhau đùa giỡn dưới mái sân trường, hái hoa,
đuổi bướm nhặt cho nhau từng cánh phượng, viết cho nhau những dòng chữ thân
thương vào tập lưu bút rồi cùng nhau luyến tiếc cho tuổi đời son trẻ vừa trải
qua một cách êm đềm vội vã.
Tôi nhớ Hương, người con gái đã một thời cho tôi những yêu
thương nồng cháy và những say mê trên bước đường tình, cùng nhau gắn bó san sẻ
cho nhau những vui buồn trong cuộc sống, cùng có nhau qua những năm dài nơi đất
khách. Ôi!-có biết bao ngọt bùi êm ái, nhưng rồi nàng cũng ra đi, nàng bước ra
đi vào một cuối thu khi hoàng hôn vừa chợt tắt, để lại cho tôi muôn ngàn xót xa
cay đắng, để rồi tôi, tôi như một hoàng đế không vương phi, quạnh quẽ cô liêu
trong lâu đài tình ái, hoang tàn đổ nát, như một vì sao lẻ, lạc loài bơ vơ
trong những đám mây sầu dăng dăng phủ, nàng đã bước qua ngả rẽ ân tình không một
lời từ biệt. Ðã xa lắm rồi, nhưng lòng tôi cứ mãi hoài thương nhớ, dù biết rằng
cuộc tình ấy giờ đây đà lịm chết.
Tôi nhớ những người bạn đã một thời sống chết có nhau trong
cuộc đời binh nghiệp,vui buồn gian khổ có nhau, khi thì trên chót đỉnh đồi cao,
lúc thì cheo leo bên sườn núi, rồi trầm mình trong rừng sâu nước độc, lúc thì
len lỏi qua những đám sương mù dày đặc bao phủ cả một thung lũng thâm sâu, rồi
chia sẻ cho nhau từng miến ăn, từng điếu thuốc, lo lắng cho nhau những khi băng
mình trong lửa đạn. Ôi!- thương thay những người bạn đã nằm xuống cho quê
hương, cho tổ quốc, mà xác thân có lúc không còn nguyên vẹn.
Bạn tôi đó!- Là những người đã gạt bỏ tất cả niềm vui hạnh
phúc của cá nhân, hy sinh cả khoảng đời son trẻ, lên đường theo tiếng gọi của
non sông, để đi vào một cuộc chiến tương tàn dai dẳng, ngõ hầu bảo tồn cái
giang sơn gấm vốc mà tiền nhân đã tạo ra, để đem an bình,hạnh phúc, tự do và những
mùa giáng xinh tươi vui đầm ấm cho mọi người, cho quê hương, một quê hương đã
bao năm lặn lội trong vũng lầy lửa máu, rồi người đã nằm xuống, đã vĩnh viễn ra
đi, không kịp thốt lời từ giã, không chút suy tư và cũng không chút gì đắn đo
lo nghĩ, thật bình thản khi đôi mi người khép lại và đi vào một giấc ngủ triền
miên không cơn mộng mị, những khuôn mặt với làn da xanh xám cằn cõi khô gầy,
phơi bày dưới những cơn nắng cháy, những cơn mưa tầm tã, mà lửa đạn thì vẫn cứ
bừng lên không ngừng nghĩ.
Tôi chợt nhớ 2 câu thơ của Lương Châu Từ
" Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi "
Còn có gì đúng nghĩa hơn nữa, vì chẳng ai biết được ngày về
và những gì sẽ đến cho mình trong vùng binh biến, rồi cũng chẳng còn lại gì khi
người xuôi tay nhắm mắt, khi người đã đem máu xương để đền đáp núi sông. Có ai
không?- xót thương cho những người nằm gai nếm mật,phơi xác thân trên những
chiến hào hoang vắng dầu dãi nắng mưa, trong lúc mà muôn người đang tưng bừng
náo nhiệt, hớn hở tươi vui an bình nơi phố thị để mừng chúa giáng sinh. Một
chút rùng mình khi chợt nhớ đến những người bạn đã gục chết trên tay tôi giữa
núi rừng bao la trùng điệp và bên kia cõi hư vô, hồn người có tươi vui hay sầu
đơn hiu hắt, tôi lại nhớ một đoạn trong chinh phụ ngâm khúc của Ðặng Trần Côn
tiên sinh.
"Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
Chinh phu tử sĩ mấy người
Nào ai mạc mặt nào ai gọi hồn "
Rồi những người còn lại, người có còn được nguyên vẹn cái
hình hài mà cha mẹ đã tạo nên chăng, bây giờ ở đâu? Ðang lê lết trên những đạo
đày thống khổ trên quê hương, hay đang miệt mài vất vả và tủi sầu trên đất
khách tha hương?
Niềm thương yêu duy nhất của tôi là mẹ. Mẹ tôi đã cho tôi cả
một tình yêu bao la trìu mến, và tôi!- cũng từ lúc trong cái tuổi biết suy mơ
thì tất cả tình yêu thương của tôi với mẹ thật ngút ngàn sâu đậm, dù rằng tuổi
đã trưởng thành nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy mình thật nhỏ bé và luôn ao ước
được nằm trong vòng tay mẹ như thuở còn thơ, mẹ tôi đó, thương tôi nhiều lắm,
cứ mỗi lần gặp người hàng xóm thì người ta thường hay nói
-Tại vì cậu là con trai duy nhất nên được mẹ thương nhiều.
Tôi thì không nghĩ như thế, vì tình yêu thương của mẹ tôi với
các con đều như nhau, không có chi là nhiều hay ít. Tôi nhớ những ngày tháng sống
êm đềm hạnh phúc trong mái ấm gia đình, mẹ đã cho chúng tôi thật nhiều, người
đã cho các con cả một quãng đời son trẻ, chịu đựng muôn ngàn đắng cay, vất vả
khổ nhọc mà không hề có một tiếng than van, rồi những mùa giáng sinh đến tôi
luôn được những món quà quí giá mà tôi ưa thích do chính mẹ trao, có lúc chị và
em tôi cũng phải ganh với tôi và hờn với mẹ, những đấy chỉ là những hờn ganh
yêu thương vì chị tôi và em tôi cũng yêu thương tôi nhiều lắm. Nhưng!- Mẹ ơi,
trong lúc đôi tay con còn trăng trắng, chưa làm gì được cho mẹ, chưa có một
chút gì đền đáp ơn sâu nghĩa nặng, thì một ngày, một ngày tang thương phủ xuống,
một ngày mẹ đã ra đi, đã vĩnh viễn rời xa cõi trần nầy trong một hoàn cảnh vô
cùng đau thương chua xót, nhớ lại những ngày còn cắp sách đến trường, mẹ tôi
thường hay nhắc nhở.
- Con ráng hoc giỏi nha con, để mai sau được rạng rỡ với đời.
Mẹ tôi lúc nào cũng thế, người chỉ sợ tôi ham chơi không lo lắng
học hành rồi tương lai không được tươi sáng, nhưng sự học của tôi cuối cùng
cũng dở dang, không biết có phải vì hoàn cảnh đất nước chiến tranh hay vì đường
học vấn của tôi chỉ có thế, làm tôi lại nhớ đến hai câu văn vần mà tôi đã thuộc
lòng từ thuở nhỏ:
" Nuôi con luống những ước mơ
Mong con khôn lớn thành nhơn với đời "
Người mẹ nào cũng thế đó, chỉ biết hy sinh cho đàn con thơ dại,
chứ nào có ai mong mỏi được nhờ con ở mai sau, cho nên tôi vẫn cố gắng, cho dù
không có được chữ danh thì ít ra cũng có được chữ nhân, để không phụ lòng mẹ
mong và cũng để mẹ được vui cười nơi chín suối, đã bao mùa giáng sinh rồi đi
qua, tôi không còn được nhìn thấy mẹ, không còn được nghe lời yêu thương khuyên
nhủ của mẹ, niềm suy tư của tôi chợt tắt vì có tiếng the thẻ của cô hàng cà
phê.
- Anh có dùng thêm trà nóng không?
Tôi chợt tỉnh và trở về với thực tại, như vừa mới trải qua một
giấc mơ dịu dàng trong nỗi đắng cay, tôi vội trả lời trong khi tâm hồn tôi còn
đang luyến tiếc
- Vâng!- xin cô cho tôi bình trà mới.
Cô hàng cà phê quay gót với vẻ dịu dàng tha thướt, vui tươi
và có chút hơi nhí nhảnh, có phải đêm noel, đêm mừng chúa giáng sinh nên ai nấy
đều tươi vui hớn hở, tôi dùng thêm vài tách trà nóng, tiếng nhạc vẫn đang còn
réo rắt du dương tiếng cười nói ồn ào náo nhiệt của khách hàng vẫn còn vang dội,
tôi thì đã từ lâu rồi, tôi không còn quen với cảnh ồn ào náo nhiệt như vậy
nữa, tôi đến quầy trả tiền cùng nghe lời nhắn có vẻ chân tình của cô nàng chủ
quán
- Cảm ơn anh, khi nào rỗi ranh mời anh đến uống cà phê nha
anh
Nhìn cô chủ quán tươi vui niềm nở, tôi cảm thấy như có một
chút gì đó vui lây, tôi mỉm cười chào cô chủ quán rồi lần bước ra đi.
Ngoài trời sương mù có vẻ nhiều hơn, những giọt sương buồn
long lanh óng ánh, lấm tấm đong đầy trên hàng lá xanh xao, như những giọt sầu
thương dang dở, như những giọt sầu đắng đang lắng đọng từ bấy lâu nay trong tận
cõi lòng tôi, chực chờ nhỏ xuống, vào trong khoảng trống vu vơ của màn đêm cô
quạnh, hương sương thoang thoảng lành lạnh, quấn quýt theo từng bước chân đơn,
tôi cảm thấy dễ chịu và tâm hồn có vẻ thanh thản hơn.
Từ lúc bước chân vào đời cũng là lúc tôi bắt đầu biết đếm từng
bước đau thương trong cuộc sống, tôi luôn thích được độc hành trên phố vắng và
âm thầm đếm bước trong cái lạnh lẽo hoang vu của trời đất cũng như thích được
trầm mình trong căn phòng nhỏ bé, chật hẹp, để ray rức cho cõi lòng cô đơn trống
vắng, để thấm thía những xót xa mặn đắng đã từng đến với tôi hơn nủa đời qua, dễ
rồi đi vào giấc suy tư triền miên cho khoảng đời còn lại đang lần bước ra đi. Nỗi
buồn hôm nay, có phải là nỗi buồn mãi mãi?, và nửa mảnh đời còn lại có phải
chăng cũng chỉ là một nét buồn cô đọng trong tâm hồn?, thật khó mà diễn tả được
cái nỗi ưu sầu thầm kín trong tâm tư, đang theo đuổi tôi như một bóng ma kỳ
quái.
Tôi bước đến giáo đường, đã có thật đông người, và bên ngoài
người ta cũng phải chen chúc nhau để chờ giờ lễ mừng chúa giáng sinh, nhìn mọi
người san sát bên nhau, như để truyền cho nhau hơi ấm, như để cùng nhau chóng lại
cái buốt giá của trời đông, người người hớn hở, cười nói huyên thiên, Ôi!- hạnh
phúc thay cho những tâm hồn vô tư lự, tôi dừng lại ở một gốc cây trước sân giáo
đường, tựa lưng vào thân cây già nua cằn cõi để được chia sẻ cái cô đơn lạnh lẽo
mà không biết đã bao lâu rồi, thân cây già nua ấy một mình một bóng đứng chơ vơ
giữa đất trời đơn lạnh, tiếng nhạc giáng sinh thoang thoảng theo từng cơn gió
nhẹ.
- Ðêm đông, lạnh lẽo chúa sinh ra đời, chúa sinh ra đời nằm
trong hang đá nơi máng lừa, trong hang ……v…v……
Tiếng nhạc chập chờn như những dư âm tự thuở nào vang dội, rồi
len lỏi trong màn sương mờ mịt để đi vào miền xa xôi vô tận trong trời đất, tôi
ngước mắt trông vào giáo đường, ánh đèn chói chang cùng với những ánh hào quang
tỏa ra từ nơi chúa, chuông giáo đường bắt đầu vang lên từng hồi thanh thoát, hồn
tôi như lâng nhẹ, tim tôi như lắng dịu, hơi thở điều hòa nhịp nhàng theo từng
tiếng chuông ngân, hình ảnh chúa thật huy hoàng, trang nghiêm, lộng lẫy và những
ánh hào quang vô cùng trong sáng đang rọi chiếu vào tâm tôi như để xua đuổi
cái nỗi sầu cô đơn vắng lạnh và trong tôi, như vừa có được một tình yêu thương
thật bao la, được ban đến từ nơi chúa, hồn tôi, tim tôi và cõi lòng hoang hiu
trống lạnh tự bấy lâu nay đang từ từ ấm lại, ấm lại
- Cầu nguyện gì đây?
- Cho người mẹ đã vĩnh viễn rời xa cõi trần nầy?
- Cho những người thân thương cùng chung huyết thống?
- Cho tất cả những người Việt Nam đang quằn quại trên những
bước đường tang thương thống khổ từ bên kia trời xa thẳm?
- Hay cho một cuộc tình đã chết?
- Và tôi, tôi cũng vẫn là tôi trong một thế giới cô đơn cùng
tận, tôi cũngvẫn là tôi của đất trời hoang vu trống vắng, tôi vẫn là tôi của lẻ
loi như những vì sao rơi rụng đang lạc loài trong khoảng tối giữa hư không.
Tôi làm dấu và chấp hai tay khấn nguyện
- Lạy chúa!..., Lạy chúa!..., lạy chúa!...,
- Ðêm nay, đêm chúa giáng trần, con nguyện cầu ơn chúa,xin
chúa hãy ban thật nhiều phúc lành cho nhân loại, xin chúa hãy cứu rỗi những
linh hồn tang thương đang bị đọa đày trong cái ngục tối mênh mông nơi trần thế,
xin chúa ban cho họ có được một niềm tin trong cuộc sống, cho họ thấy được ánh
hồng tươi như những ánh hào quang tỏa ra từ nơi chân chúa…
- Lạy chúa!...
- Lạy chúa!...
- Lạy chúa!...
Mùa giáng sinh đơn lạnh.
Viễn Phương
Theo http://vietnamthuquan.eu/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét