Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026
Đời người lữ khách
Ông rời quê trong một đêm không trăng, trên chiếc ghe chật cứng người. Biển tối đen như nuốt trọn mọi tiếng khóc và lấp lánh những ngọn sóng đánh, dập dềnh thân phận nổi trôi. Có lúc tưởng chừng cả chiếc ghe nhỏ sẽ tan xác giữa lòng đại dương. Khi đặt chân được lên bãi cát đảo Pulau Bidong, ông đã kiệt sức, đôi chân run rẩy như không còn thuộc về mình nữa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
"Một thời…" của Nông Thị Ngọc Hòa
"Một thời…" của Nông Thị Ngọc Hòa Bài thơ “Một thời…” của nhà thơ Nông Thị Ngọc Hòa không chỉ có giá trị một thời bởi âm điệu ấy...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét