Bùa ngãi ở San Jose
Khi tôi đến bấm chuông ở ngôi nhà số 2924 Garden Avẹ, San
Jose, CA 95111 vào lúc 03:00 giờ chiều ngày 26-11-2002 thì một người đàn bà đứng
tuổi, có làn da mịn hồng đã mở cửa bước ra mời tôi vào nhà.
Cánh cửa rất hẹp mặc dầu ngôi nhà cũng khá rộng. Qua khỏi cửa,
tôi ngửi thấy mùi nhang khói và mùi trầm hương cùng với mùi nước hoa quyện vào
nhau ở bên trong căn nhà. Người đàn bà lại mở một cánh cửa rất hẹp vừa cho tôi
nghiêng người lách qua để đi vào một căn phòng khác nằm chếch bên trái của cửa
chính ra vào. Đây là cả một thế giới huyền bí của người đàn bà đã gọi điện thoại
cho tòa soạn Việt Báo để mời tôi đến thăm cơ sở kinh doanh của bà ta.
Cơ sở của bà là một căn phòng nhỏ lối hơn 10 thước vuông. Khắp
bốn bức tường và ngay trên cánh cửa vào phòng đều được dán kín với những hình
bùa phép, các tượng ảnh mang những biểu trưng bí ẩn gì đó. Phía tường ngay lối
cửa là một bàn thờ đủ các loại thần linh và tượng Phật theo điêu khắc của Thái
Lan. Chung quanh bàn thờ là các lá bùa vẽ rồng rắn khó hiểu và dưới chân tượng
Phật là các loại hoa quả, và đặc biệt có mấy mâm chứa đầy trứng vịt sống với
nhang đèn nghi ngút. Bức tường đối diện với bàn thờ là bàn làm việc của người
đàn bà được đặt sát một cửa sổ nhỏ làm bằng kính mờ.
Người đàn bà ngồi vào chiếc ghế phía sau bàn làm việc, lưng
bà sát vào cái kệ tủ có nhiều ngăn lộ thiên đặt những cái khay lớn nhỏ khác nhaụ
Trên từng mỗi cái khay có những hàng chữ viết bằng chữ Việt dán lên như những
ngăn tủ thuốc có đề tên trong một tiệm thuốc bắc. Các hàng chữ ghi rõ như
"Bùa đem chồng con về", "Phép uống thương", "Bùa hộ mệnh
bình an", "Phép sang bán xe nhà tiệm quán", "Phép đốt
móng", "Giải bùa thư yếm", "Phép đốt", "Bùa lớn",
"Nàng Quốc", v.v...
Tôi ngồi xuống cái ghế duy nhất đặt đối diện với người đàn
bà. Sát cái bàn ngay bên cạnh tôi là một tủ sắt nhỏ có từng ngăn chia thành nhiều
hàng và mỗi hàng lại ngăn ra từng ô nhỏ bên ngoài đề các tên khác nhaụ Nhìn qua
lớp kính mỏng tôi thấy bên trong giống như là những loại rễ cây hoặc lá khô..
Người đàn bà đưa tay bật sáng cây đèn loại dành cho bàn viết và chiếu ánh sáng
vào phía những ngăn nhỏ trên tủ sắt rồi nói:
- Đây là 100 loại Ngãi quý nhất mà tôi có đủ. Tôi cam đoan chắc
rằng hiện nay có nhiều người nuôi Ngãi, nhưng không ai có những loại Ngãi quý
hiếm nầy.
Người đàn nhìn tôi chăm chú như muốn xem phản ứng của tôi như
thế nàọ Bà ta chìa ra trước mặt tôi một tờ Việt Báo đã cũ và một tờ giấy ghi
tên tôi, địa chỉ tòa soạn Việt Báo và số điện thoại:
- Tôi đã đọc bài của ông viết về nhiều cơ sở trên Việt Báo rất
vô tư và xây dựng. Có một cái chợ tôi tưởng rằng nó đã chết, nhưng nhờ bài viết
của ông mà nó sống lại sầm uất. Tôi đã ghi tên ông và địa chỉ để liên lạc nhưng
tôi phải đi về Thái-Lan thỉnh phép một thời gian. Nay trở lại San Jose, tôi mạnh
dạn gọi điện thoại mời ông đến xem xét công việc của tôi đang làm.
- Bà có thể vui lòng cho tôi biết bà làm nghề gì? Việt Báo chỉ
giới thiệu người thật, việc thật, công việc hợp pháp mà thôị Sự giới thiệu là
hoàn toàn miễn phí.
Người đàn bà đưa ra Giấy Phép Hành Nghề và nói: "Xin gọi
tôi bằng Cô là được rồi." Tôi chưa có chồng và không bao giờ được phép gần
đàn ông về thể xác. Đây là License của tôi. Việc làm chính của tôi hiện nay là
"Làm phúc, là cứu người".
Tôi nhìn khắp căn phòng, dưới chân bàn thờ có hình mấy người
đã chết... Trên khung cửa vào phòng có thờ hàng chữ của Đức Mohammed là nhà
Tiên Tri của Hồi Giáo. Tôi hỏi người đàn bà:
- Cô xem chỉ tay, tướng số, bói bài phải không?
- Không, tất cả những thứ đó tôi đều biết, nhưng không xem
bói toán cho ai. Ngoại trừ có ai đó thân tình cần tôi giúp. Tôi xin nói thẳng rằng
tôi là một Thầy về Bùa Ngãi chuyên nghiệp nhưng tôi không làm chuyện thất đức,
không dùng Bùa Ngãi để thư yếm hại ai bao giờ. Ngược lại tôi đã giúp cho bao
nhiêu gia đình tan nát được đoàn tụ hạnh phúc. Những người bỏ vợ, bỏ chồng đi
lang chạy theo người khác tôi đã giúp kéo họ trở về sống lại với nhau.
Tôi giúp cho những người bị mất của được tìm lại tài sản đã mất;
giúp cho người ta tránh được tai nạn chết chóc; giúp cho các người kinh doanh
được mua may bán đắt, có nhiều khách... Nói tóm lại, tôi chỉ muốn giúp người.
Tôi cũng giúp giải cứu nhiều người bị các thầy bùa ngãi độc ác thư yếm mà đã đi
nhiều nơi nhưng không ai giải phá cứu được. Và đặc biệt là tôi có thể chữa được
một số bệnh như bị phong thấp bại xuội, bị mặt đầy mụn nhọt ghẻ lở.
Tôi sẽ chữa lành cấp tốc mà tôi không hề lấy của ai đồng xu
nào khi tôi chữa trị giúp họ. Những ai bị tê thấp không giở tay lên được hay
không bước đi được, tôi chỉ đọc lời cầu chú và cào vuốt chỗ đau lập tức họ sẽ
khỏi trong vòng lối 15 phút. Người bị bệnh lâu vài chục năm thì ít ra cũng phải
được tôi chữa trong lối 3 lần mới hết.
Trong khi nói chuyện với bà thầy Bùa Ngãi, phái viên Việt Báo
nghe điện thoại của bà hầu như cứ năm bảy phút lại reo lên liên tục. Nhiều người
gọi xin hẹn giờ hay xin thỉnh bùa, thỉnh phép. Tôi hỏi người đàn bà:
- Mỗi người khách cô lấy bao nhiêu tiền?
- Tôi không lấy bao nhiêu cả. Chữa trị bệnh hoàn toàn miễn
phí. Những ai đến thỉnh Bùa, Ngãi hay cần giải cứu thì tùy theo kết quả mà họ đạt
được, họ đến trả lễ bao nhiêu là tùy hỷ. Có người cho tôi vài đồng, có người
cho vài chục, nhưng cũng có nhiều người cho tới vài trăm hoặc vài nghìn Đô-La.
- Như vậy chắc cô kiếm được nhiều tiền lắm vì tôi nghe điện
thoại xin gặp cô liên tục.
Ngưới đàn bà đưa ra trước mặt tôi nhiều tờ báo xuất bản tại
Việt Nam như Báo Lao-Động, báo Tuổi Trẻ, báo Công An, báo Phụ Nữ và cả báo viết
bằng tiếng Anh có tên là Saigon Times. Những báo đó xuất bản phát hành các năm
khác nhau và đều có bài viết và hình ảnh đăng tải về người đàn bà mà tôi đang
tiếp xúc. Trên báo Saigon Times xuất bản tháng 9 năm 2000 có bài viết ký tên Le
Toan với tựa đề "US. Family Gives Food Parcels to The Poor" đã viết rằng
"SGT-HCMC) A Vietnamese family living in the ỤS. town of San Jose have
donated 2,000 food parcels valued at VND40,000 each for distribution among poor
residents of HCMC's District 4 during the family matriarch's annual Vietnam
visit..." (Tạm dịch: Một gia đình ở San Jose đã tặng 2,000 gói lương thực
trị giá 40,000 đồng VN mỗi gói cho dân nghèo Quận 4, Sài Gòn, khi họ về thăm
nhà hàng năm...)
Bên cạnh bài viết là hình của người đàn bà đang trao gói quà
cho một phụ nữ nghèo. Dưới tấm hình ghi là "Mrs Le Khanh hands a food
parcel to a poor woman".
Trong khi đó tờ báo Kinh Doanh & Tiếp Thị trong một bài
khác có đăng hình ảnh của bà LỆ KHANH đang trao quà cho những gia đình nghèo tại
Quận 4 Sài-gòn vào ngày 04-9-2001. Bài báo thường thuật rằng Bà Lệ Khanh sống tại
San Jose đã về Việt Nam tặng quà lần thứ 13 cho 2.000 gia đình nghèo mỗi gia
đình một phần quà gồm gạo, bột ngọt, mì gói, dầu ăn, nước tương, muối bột.
Ngoài ra bà Lệ Khanh cũng tặng 300 phần quà tại Quận 8
Sài-gòn trong dịp Tết Trung Thu và cho các Hội Bảo Trợ, các nhà tình thương,
các mái ấm trẻ em đánh dày và thiếu nhi ngoài đường phố mỗi nơi 100 Mỹ-kim. Bài
và ảnh chụp do phóng viên Cẩm Thanh viết nói rằng đây là lần thứ 13 bà Lệ Khanh
phát tặng quà cho người nghèo tại Sài-gòn. Những bài báo khác xuất bản tại
Sài-gòn có đăng hình ảnh và bài tường thuật bà Lệ Khanh đang phát tặng quà Noel
cho 1,000 hộ gia đình nghèo tại Phường 12 Quận 4 Sàigòn.
Người đàn bà chuyên nghề Bùa Ngãi đưa cho tôi xem các quảng
cáo của bà đăng trên vài tờ báo tại San Jose và nói với tôi:
- Tôi không được ăn thịt. Hằng ngày khách thập phương đưa gà,
vịt và hằng giỏ đầy trứng, trái cây đến cúng tổ, tôi nuôi Ngãi xong là cũng bỏ
đi. Thực phẩm hằng ngày của tôi là do người thập phương cho tôi ăn. Tôi chẳng
thiếu thốn gì cả. Tôi chỉ giúp người và nếu có ai cho tiền bạc hay gởi tiền
cúng tổ, tạ ơn thì tôi thu gom mang đi làm việc nghĩa, làm việc bố thí từ thiện
cho dân nghèo. Tôi về Việt Nam và đã tặng thực phẩm cho người nghèo được 13 lần.
Những lần đầu thì chỉ tặng cho 1.000 gia đình nghèo thôi, nhưng những lần sau
thì 2.000 gia đình, rồi mới đây là nhiều hơn.
Khi tôi tặng quà thì có chính quyền địa phương, báo chí và cả
Công An của CSVN đến kiểm soát. Tôi chỉ giúp người nghèo mà thôi. Và vì vậy,
tôi chỉ làm chuyện tốt, không dùng bùa ngãi để trục lợi cho cá nhân mình hay đi
hại người khác. Tôi không cần tiền cho cá nhân tôi nên chẳng có ai có thể dùng
tiền bạc để sai khiến tôi làm bậy như thư yếm hại phá người nào.
Báo Saigòn Times ghi bà Lệ Khanh 68 tuổi, tôi hỏi về cá nhân
bà, bà kể:
- Tôi có thể nói tiếng Việt Nam và có tên Việt Nam là LỆ
KHANH, nhưng tôi không phải là người Việt. Tôi là người Thái-Lan, thuộc một bộ
tộc thiểu số gốc Chăm tại vùng núi Shakhon miền Bắc Thái-Lan. Bộ tộc tôi theo Mẫu
Hệ, tên ông ngoại của tôi là Thầy Bùa Ngãi Kha-Mắt-Kham Bi-Rô kiêm Già Làng
trong toàn bộ tộc. Tên thật của tôi là KHA-LAY-MAỴ Chúng tôi theo Hồi Giáo
nhưng không cuồng tín và không chấp nhận khủng bố. Theo tục lệ, mỗi đứa trẻ
sinh ra đều được bộ tộc dành cho một cái hủ chứa các viên sỏi để tính tuổi của
mình.
Lúc tôi được 8 viên sỏi thì tôi bị bệnh nặng và mê man nhiều
ngày. Ngoại của tôi đã dùng bùa ngãi chữa cho tôi lành bệnh. Nhưng ngay sau đó
trong bộ tộc bị bệnh dịch tả gây chết hằng loạt và dân khắp vùng kéo đến yêu cầu
đốt tôi thành tro vì cho rằng tôi đã chết mà nay sống lại làm con Ma Lai về giết
hại dân buôn bản. Ông Nội tôi là nhà chân tu Phật Giáo Thái Lan đã bàn với ông
Ngoại tôi và hai gia đình đành chuẩn bị thực phẩm gởi tôi cho một đoàn người
buôn lậu đưa ra khỏi vùng. Khi ra đi, ông ngoại tôi cho tôi mang theo một túi
bùa ngãi mà tôi được huấn luyện từ khi mới lên 3 viên sỏi.
Ngoại đọc bùa chú cho tôi đi và nói rằng khi tôi lớn lên là
không được gần đàn ông và phải làm nghề bùa ngãi để cứu nhân độ thế. Đoàn buôn
lậu đưa tôi băng rừng trong nhiều ngày đêm và cuối cùng đến gởi tôi tại một già
làng thuộc buôn Thượng ở khu vực Mai Thôn gần Đà-Lạt. Khi tôi được 12 tuổi thì
tôi hái lan rừng mang ra chợ Đà-Lạt bán và tôi được gặp một phụ nữ Việt Nam tên
là LỆ KHANH, đã đưa tôi về nhà ở chung để giúp đỡ tôi. Tôi thực sự ở với chị Lệ
Khanh vào lúc tôi 16 tuổi và tên thật của tôi là KHA-LAY-MAY nên cả nhà gọi tôi
là MAY.
Tôi nói được tiếng Thượng, tiếng Thái và nay chị Lệ Khanh dạy
thêm cho tôi tiếng Việt. Chồng chị Lệ Khanh là anh Trần Văn Hải, đã quyết định
đưa gia đình về Sài-gòn sinh sống vào khoảng năm 1970. Tôi đi theo và nhờ đó
tôi có dịp quen với các anh chị đào kép Cải Lương. Tôi kiếm được ít tiền và
sang lại Đoàn Cải Lương Hoa Anh Đào - Kim Chưởng để làm bầu gánh một thời gian.
Thời gian nầy tôi có dịp trở lại Thái-Lan tìm về nguồn gốc của tôi. Tôi đã tìm
được các thầy Bùa Ngãi cấp đẳng cao cường và được truyền lại các bí quyết trong
nghề Bùa Ngãi nhưng tôi phải thề không được dùng Bùa Ngãi để ếm hại người khác.
Đến năm 1971 thì chị Lệ Khanh bị bệnh và qua đời. Anh Trần
Văn Hải chồng chị làm việc cho Mỹ ở Kho 5 có 3 đứa con gái và tôi thay chị Lệ
Khanh để lo cho các con của chị mà tôi xem như con ruột của mình. Chúng cũng gọi
tôi bằng mẹ mặc dầu tôi nhỏ tuổi hơn chị Lệ Khanh.
Sau khi Việt Cộng chiến Sài-gòn, anh Hải đưa các con về làm rẫy
tại Long Khánh gần Trại giam K3 tức Z30D. Tôi cũng đi theo và một hôm lúc tôi
đang làm rẫy, thấy anh em tù Sĩ quan cải tạo đi qua rách rưới và đói khát, tôi
kiếm tiền mua đường thẻ ném cho anh em chia nhau Tụi Việt Cộng bắt gặp và bắt
giam tôi, đánh đập tôi tàn nhẫn rồi nhốt tôi 2 năm tại trại B5 Biên Hòa về tội
làm gián điệp cho Mỹ Ngụy.
Bà Kha-Lay-May kể tiếp: "Khi ra khỏi tù, tôi nghĩ phải
tìm mọi cách ra khỏi Việt Nam vì sống với Cộng Sản thì các con của chị Lệ Khanh
chẳng thể nào có được tương lai. Thế rồi, tôi quyết định dùng bùa ngãi để nói
chuyện với Cục Quản Lý Xuất Nhập Cảnh của Cộng Sản tại Sài-gòn. Tôi lấy giấy tờ
của chị Lệ Khanh sinh năm 1940 nay đã chết và khai là giấy tờ của tôi. Anh Hải
là chồng của chị Lệ Khanh nay trên giấy tờ là chồng của tôi và các con của chị
đều là con tôi cả. Tôi lấy Oxy Già để nhuộm vàng tóc của một đứa con gái và Cán
bộ Công An ở Sài-gòn đã giúp tôi khai giấy tờ là tôi có chồng tên là Trần Văn Hải,
sau đó chồng tôi bỏ mấy mẹ con tôi đi theo người khác nên tôi đi làm sở Mỹ nên
quen với một lính Mỹ và có riêng một đứa con gái lai Mỹ.
Rồi sau khi Cộng Sản vào thì chồng tôi trở về lại nên gia
đình tôi sum họp và chồng tôi cũng có công giúp tôi nuôi đứa con gái lai Mỹ
thành người. Nhờ đó, khi đi phỏng vấn thì cả gia đình anh Hải và tôi đã được xuất
cảnh đến San Jose. Chúng tôi nay vào quốc tịch Mỹ và mua nhà tại 2924 Garden Avẹ,
San Jose, CA 95111, Tel. (408) 365-8043. Tôi mang ơn Việt Nam và nay tôi hành
nghề bùa ngãi để nếu được ai cho đồng nào thì tôi lại mang về giúp đỡ những người
nghèo khổ tại Sài-gòn. Ở San Jose, nhiều thầy bùa ngãi người Miên thường ăn tiền
để đi thư yếm người khác.
Tôi đã giải bùa cho nhiều người Việt Nam gặp nạn bị thư yếm
và tôi đã cứu họ được sống. Tôi giúp cho nhiều người làm ăn thịnh vượng và giúp
trị các người bị phong tê thấp liệt tay chân. Những bệnh như thế tôi chỉ đọc lời
khấn và vuốt vài cái là họ có thể hết ngay tức thì. Tôi không lấy tiền khi giúp
người bệnh. Những ai bị mụn đầy mặt, tôi cũng chữa khỏi ngay và da mặt họ sẽ
láng o như da mặt của tôi. Những người đến trị mụn tôi cũng không lấy tiền, tuy
nhiên họ có thể cho anh Hải một vài đồng vì anh ấy sát trùng dụng cụ. Những ai
mất của, hãy mang theo một đứa bé trai từ 8 tuổi đến 10 tuổi. Ðứa bé đó sẽ nhìn
vào bàn tay của tôi và thấy được ai là người đã ăn cắp giống như nhìn lên màn ảnh
TV để xem phim vậy.
Việt Báo viết bài nầy như một chuyện lạ để đọc giả tìm hiểu.
Giữa thời đại văn minh tại sao có những hiện tượng bùa ngãi lạ lùng nầy. Những
ngày kế tiếp sau đó, phái viên Việt Báo bất chợt đến xem một số khách đến xin
giải bùa hay xin tìm của bị mất. Một phụ nữ bỏ toàn bộ nữ trang và $30,000 tiền
mặt vào trong một chiếc giày ống cao cổ để định mua Mobile Home, nhưng đã bị mất
sạch và bị người chồng chửi rủa thậm tệ là lấy tiền cho traị Người vợ được bạn
giới thiệu đến xem và đã dắt theo một đứa cháu trai 9 tuổi của bên chồng và
không cho đứa bé biết trước chuyện gì.
Khi thằng bé nhìn vào bàn tay phải của bà Kha-Lay-May, nó
nói: "Cô ơi, con thấy chú Tám lấy một chiếc giày ở dưới giường ra và thò
tay vào trong chiếc giày lấy ra một gói đồ gì đó...và...chú Tám lái xe đem gói
đồ đến đưa cho Cô Út".
Người phụ nữ mất của đứng bật dậy như cái lò xo: "Trời
ơi, ông chồng tui. thế mà cứ chửi tui hoàị. lấy hết gia sản qua đưa cho em ruột
không biết đang tính chuyện gì đây!"
Người phụ nữ mừng rỡ bỏ vào lọ cúng tổ 30 Mỹ-kim và bước ra
ngoài. Người phụ nữ xin miễn ghi tên tuổi vì sợ nói ra bỉ mặt người chồng!
Chuyện nghe thật khó tin, nhưng đang có thật trong một đất nước
văn minh hiện đại như Hoa Kỳ.
Khuyết Danh
Theo http://vnthuquan.net/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét