Nhà thơ Trần Chấn Uy
"Về từ nẻo cỏ may"
Thú thật cảm giác khi cầm tập thơ của chàng thi sĩ họ
Trần trao cho, tôi liên tưởng ngay đến “âm hưởng Phạm Công Trứ” với bài thơ “Lời
thề cỏ may” nổi tiếng nhưng lật trang đầu tiên gặp bài “Hồn quê”: Làng tôi đó
trong đắm sâu ký ức/ Bàn chân vẹt gót đợi ngày về/Đêm phương nam lòng tôi thao
thức/ Phía hừng đông thấp thoáng hồn quê.”
Thì hiểu rằng đây chính là miền sâu thẳm tràn ngập yêu thương khắc khoải của một người con khi hoài nhớ về quê hương xa mờ. Chính tác giả cũng bày tỏ rằng với tập thơ đồ sộ và sang trọng như một tòa lâu đài thơ thì phần “Quê hương” là một trong ba phần mà thi sỹ muốn dâng tặng cho mọi người đầu tiên. Hai phần kia là tình yêu và đương đại với tất cả nhân tình thế thái đang ẩn hiện trước mặt.
“Người về từ nẻo cỏ may” là tập thơ thứ 10 của nhà thơ Trần
Chấn Uy (Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam sống tại Nha Trang, Khánh Hòa) – nó tiếp
nối tập thơ mùa trước có tên “Bóng làng” cũng vô bề thế sang trọng làm sửng
sốt bạn bè văn thơ cùng bạn đọc. Tập thơ “Người về từ nẻo cỏ may” nhìn
qua thì vẫn bề thế sang trọng và đồ sộ hơn 300 trang in trên giấy tốt với 125
bài thơ cùng 19 bài viết của bạn bè dành cho thi sỹ vì thế nên giống như
“tổng tập” một chặng đường vừa trải qua! Tuy nhiên thực tế đây chỉ là một thời
gian cảm xúc sáng tác tiếp nối của thi sỹ vì với cảm hứng dạt dào, thi pháp nhuần
nhuyễn như hiện nay thì ai cũng hiểu sẽ còn nhiều những “Người về từ nẻo cỏ
may” nữa. Đó là điều chắc chắn với thi sỹ họ Trần.
Theo Trần Chấn Uy tập thơ lần này anh dành tất những tinh hoa
nhất của kỹ thuật-chất liệu in ấn để ra một ấn phẩm toàn bích. Tất nhiên điều cốt
yếu chính là hồn thơ mà tập sách chứa đựng mới là quan trọng và Trần Chấn Uy đã
không làm cho người mở sách đọc thất vọng riêng với cá nhân tôi – người rất ngại
đọc thơ (vì nghĩ hiếm thấy bài thơ hay) trên sách báo nhưng mở trang thơ của Trần
Chấn Uy tôi đọc chân tình như đọc của :Anh Thơ, Đoàn Văn Cừ,Hàn Mặc Tử, Huy Cận,
Lưu Trọng Lư… trong “Thi nhân Việt Nam”. Đây là điều bày tỏ thật không thấy ngại
cho là sáo nịnh. Bởi thơ của Trần Chấn Uy tuy có bút pháp rất vững vàng
nhưng lời thơ uyển chuyển và giản dị gần gũi với người yêu thơ thiên về cảm
xúc.
Đúng như lời của thi sỹ, Trần Chấn Uy đã đưa người đọc về miền
quê ký ức suốt tuổi thơ đến tận bây giờ khi bóng mình đã thấp thoáng hoàng hôn.
Với tất cả bờ cỏ, bông lúa, tiếng chim, côn trùng hay lảng bảng ráng chiều hay
lấp lánh bình minh ở quê đều làm anh thổn thức lay động và làm thơ. Suốt mấy chục
trang đầu thi sỹ như “quẩn quanh – lang thang-khắc khoải đêm ngày” với làng, với
quê, với sông với cánh đồng vườn tược. Ta sẽ gặp : Hồn quê, Đêm ở làng, Tản
mạn với hồn quê, Nhớ quê, Quê nghèo, Nhớ làng, Thăm làng, Về thăm sông La…với tất
cả không gian sâu lắng, ám ảnh và thổn thức của người vừa nhớ vừa thương vừa buồn.:
“Người về từ nẻo cỏ may/ Con chuồn ớt bỗng làm cay mắt chiều/ Gần tàn một kiếp
rong rêu/ Buồn mưa bán gió, bao nhiêu lỡ làng/ Con đò ghếch mũi sang ngang/ Cô
đơn lèn chặt một khoang nắng đầy.”
Có lẽ hiếm thi sỹ đương đại đã đưa những điều bé nhỏ đầy mộc mạc của quê hương : tiếng chân trâu, tiếng chim hót hay tiếng côn trùng bước trên cỏ trên sương, hay âm thanh hư ảo của sự huyền diệu của giấc mơ… Tất đều thành những câu thơ tinh tế như sương mai làm người đọc thấy thổn thức. Với hơn 1/ 3 dung lượng là “nẻo cỏ may” thực sự là bức tranh quê vừa đa dạng vừa chi tiết tới tỉ mỉ. Trần Chấn Uy từng là đạo diễn những bộ phim tài liệu rất ấn tượng bằng ngôn ngữ điện ảnh và lời bình sâu sắc thì ở “Người về từ nẻo cỏ may” này thực sự là bộ phim tài liệu lớn nhất của sự nghiệp nghệ thuật của mình bằng thi pháp ngôn ngữ thơ ca. Đọc những bài thơ có hơi hướng cổ điển làm cho người yêu thơ thấy như Anh Thơ, Đoàn Văn Cừ hay Lưu Trọng Lư đã trở lại nhưng với âm hưởng mới rất hiện đại. Đây là điều mà người đọc thấy ấm áp và như được sưởi một tình yêu với đất quê với cánh đồng ký ức của mình.
Ai đọc thơ của Trần Chấn Uy trong mọi bài thơ mọi câu thơ và
những ý tưởng tinh tế của anh đều thấp thoáng hình dáng mỹ nhân, nói như Trần
Viết Thiện trong thơ Trần Chấn Uy luôn có “Miền gái đẹp”. Hay như nhà thơ Lê
Khánh Mai nhận xét, Trần Chấn Uy đa đình đa mang, viết về người đẹp, thơ Uy đậm
ngôn ngữ thân thể đàn bá trong nhiều khoảnh khắc yêu, mà những người thiếu yêu,
vốn yêu…nên thơ của của anh đậm khí chất “dương tính”. Nhưng với “Người về từ nẻo
cỏ may” chúng ta sẽ có nhận thức khác bởi nhiều câu thơ, bài thơ rất tinh tế và
tràn đầy hương vị tình yêu màu “cỏ may” : Ái lả, Bóng giai nhân, Đêm Thị
Màu, Mơ, Lưới tình, Miền em, Cảm nhận: “ Duỗi cặp chân dài thăm thẳm/
Quằn quại vào hoang đêm? Môi hé nụ hồng/ Mắt khép cánh rừng hoang/ Ngực nhấp nhổm
giấc mơ sính nở/ Em trôi tuột vào anh.”
Rạo rực, nồng cháy nhưng vẫn có những mảng phả phất màu
tình yêu giống Nguyễn Bính hay Xuân Diệu và cả Huy Cận. Đây là điều cực hay vì
thơ của Trần Chấn Uy đã hợp nhịp với dòng chảy tâm hồn yêu của con người vừa hiện
đại vừa mang mác cổ điển đầy xao xuyến. Được biết thơ tình của Trần Chấn Uy đã
được các nhạc sỹ phổ nhạc rất nhiều nên anh nói vui có thể làm hẳn một đêm nhạc
đồ sộ. Nói thế để hiểu rằng Trần Chấn Uy yêu người và yêu thơ biết chừng nào
nên hạ bút xuống là đã ra cả một miền thơ yêu dào dạt như miền cỏ may bên sông
đón nắng. Mảng tả cảnh, diễn cảm theo mùa theo vị thiên nhiên sắc trời quê
hương với những miền đất mà bước chân thi sỹ đã qua có rất nhiều bài đặc sắc rất
dịu dàng thơ mộng đầy lãng mạn : Bến thu, Thơ tình tháng hai, Hoa gạo tháng tư,
Sen, Hương xưa, Chớm thu, Đêm Mèo Vạc, Mùa thu Hà Nội, Mắt biếc…
Thật xúc động, chỉ mới hôm qua thôi với hình ảnh những đoàn
người, những gương mặt hay những âm thanh đau thương của dịch bệnh covid mà đã
thổn thức trên trang thơ của Trần Chấn Uy. Có thể sau này lớp trẻ chưa hiểu
chưa thấm nhưng đương đại thì thực sự rỉ máu với dòng thơ nóng hổi. Thật nhói
lòng khi đọc những câu thơ đầy tính biểu tượng và hiện thực của âm thanh thăm
thẳm tận cõi vĩnh hằng mà chỉ Trần Chấn Uy nghe được làm sửng sốt bất cứ ai giở
đọc tập thơ này: Đại dịch, Giấc mơ nào không nước mắt, mồ hôi, điện thoại trong
mùa dịch: “Tôi gọi nhiều cuộc điện thoại trong đỉnh dịch? Tín hiệu bị ngắt? Tôi
gọi vào Zalo/ Những hồi chuông vẫn đổ/ Tín hiệu không kết nối âm phủ/ Tôi vào
facebook/ Avatar bao trùm một màu đen..”
Có thể nói những câu thơ đương đại pha trộn của Trần Chấn Uy
thực sự thể hiện hết những cảm xúc vừa ngang tàng nhưng đầy nhân hậu và trách
nhiệm của anh với cuộc sống với thời cuộc thời thế với hình ảnh làm anh hay mọi
người không chấp nhận. Nhưng vào thơ anh tuy mạnh mẽ nhưng lấp lánh một sự tinh
tế không chút thô mộc. Đây là điều rất tài của người nghệ sỹ.
Với gần 40 năm làm thi sỹ, Trần Chấn Uy vẫn hừng hực một khát
vọng dâng hiến. Nếu như nhiều người coi thơ là chơi là vui thì với anh thơ là đạo
là đời mà anh góp phần gánh vác vì thế mỗi tập thơ anh xuất bản đều thực sự là
những thi phẩm xuất chúng trên mọi phương diện thi ca. Trần Chấn Uy xứng đáng
là cây bút thơ lớn ở miền thùy dương cát trắng Nha Trang, đó là tình yêu
tràn đầy trái ngọt của tâm hồn tài hoa.
3/11/2022
Lê Đức Dương
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét