Chỉ còn lại tháng Tư thiếu nữ | Thơ và lời bình
HOA LOA KÈN
Người nép bên hoa đã thành vĩnh cửu
Người chia tay hoa đã hóa
vô danh
Hoa cánh rừng sốt rét tái
xanh…
Hoa vầng trăng hạ tuần ối đỏ!
Chỉ còn lại tháng Tư thiếu
nữ
Trắng kiêu sa lộng lẫy Hà
Thành
Trắng tinh khôi lời hẹn
hò thứ nhất
Trắng dịu dàng năm cánh mỏng xinh...
Và tháng Tư hồi âm
Mùa hoa nâng những bước
chân thần tốc
Mùa hoa dâng bản hùng ca
náo nức
Riêng những nốt trầm tê tái rụng về hoa...
Sớm mai này tháng Tư
Chị lặng lẽ thắp hoa
Sau hương khói nụ cười
nhói trắng.
4/2005
Lời bình của nhà thơ PHẠM ĐÌNH ÂN (đăng Tuần báo Văn nghệ)
Từ nhiều năm qua, sự kiện
đại thắng mùa xuân năm 1975 đưa đến kết thúc vẻ vang cuộc chống Mỹ, cứu nước,
giành lại sự toàn vẹn non sông Tổ quốc, trong đó, có một ngày cuối cùng, ngày
30 tháng Tư chói lọi, mở đầu một mùa hè mới rực rỡ nắng, cờ đỏ sao vàng và hoa,
đã trở thành một đề tài lớn, với nội dung rất phong phú, lôi cuốn giới sáng tác
văn học, nghệ thuật.
Đã có nhiều bài thơ đề cập
ngày 30 tháng Tư, không ít những tác phẩm xuất sắc. Độc giả hẳn chưa quên bài
thơ “Nếu không có Ngày 30 tháng Tư” của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân, từng được coi
là bài thơ hay và thuộc số những bài thơ đầu tiên về sự kiện trọng đại này.
Cũng viết về ngày 30
tháng Tư, nhưng Mai Nam Thắng có cách nói riêng. Bài thơ Hoa loa kèn nói
đến hoa và người con gái, cả hoa và người đã có mặt trước, trong và sau tháng
Tư cho đến hiện nay. Không chỉ là ngày 30, đây là tháng Tư ngày đã chuyển thành
tháng, tháng đã chuyển thành biểu tượng, kẹp đôi với biểu tượng hoa.
Một bên là thời gian - thời
điểm và hoa thuộc phạm trù thiên nhiên, ngoại cảnh. Một bên là con người:
"Người nép bên hoa đã thành vĩnh cửu/ Người chia tay đã hóa vô
danh...". Hoa của ngày xưa, người của hôm qua. Cả hai đã hóa thân vào
thiên nhiên đất nước trong chiến tranh: "Hóa cánh rừng sốt rét tái
xanh/ Hoa vầng trăng hạ tuần ối đỏ!".
Ở khổ thơ đầu tiên, hai
câu trên nêu ra một sự việc đã trở thành quá khứ. Đột ngột hai câu sau, cái quá
khứ của hoa, của người trở về trong hiện tại. Họ trở về một cách khốc liệt, hào
hùng.
Bài thơ tiếp tục được triển
khai, độc giả được tiếp cận một không gian và thời gian cụ thể về hiển ngôn mà
không cụ thể về hàm ngôn. Cái còn lại, tức là cái đang hiện hữu, lại vẫn chính
là cái hôm qua, cái có trước ngày 30 tháng Tư: "Chỉ còn lại tháng Tư
thiếu nữ/ Trắng kiêu sa lộng lẫy Hà Thành/ Trắng tinh khôi lời hẹn hò thứ nhất/Trắng
dịu dàng năm cánh mỏng xinh…". Hôm qua là hôm nay và ngược lại. Thời
gian làm nên cái vĩnh cửu. Tất cả mọi tháng đều là tháng Tư. Tất cả những người
con gái đã mất người yêu, người chồng do chiến tranh, vẫn đang là những người
con gái ngày ấy. Giá trị thuộc về vĩnh cửu.
Hoa loa kèn chỉ nở vào
tháng Tư, tháng của cuộc hành quân thần tốc lịch sử, tháng của bản hùng ca bất
tử và cũng là tháng của những mất mát, hy sin... Vì vậy, dẫu có thế nào đi nữa,
nhà thơ Mai Nam Thắng vẫn không thể không viết: "Mùa hoa dâng bản hùng
ca náo nức/ Riêng những nốt trầm tê tái rụng về hoa...". Sự mất mát,
hy sinh to lớn là có thật. Cái bi hùng càng là hiển nhiên. Nhưng, vượt lên trên
tất cả là hoa, là cái đẹp của người thiếu nữ như hoa buổi đầu hẹn ước: dịu
dàng, trong trắng, tinh khôi...
Thiếu nữ ngày ấy khi kết
thúc bài thơ, hiện ra không phải là thiếu nữ mà là chị - một người phụ nữ trong
hiện tại: "Sớm mai này tháng Tư/ Chị lặng lẽ thắp hoa/ Sau hương khói nụ
cười nhói nắng. Thắp hoa?". Đúng vậy. Hoa cùng hương. Hương hoa và
hương khói. Mấy chữ đầu là nép bên hoa, mấy chữ kết thúc bài thơ là nụ cười
nhói trắng. Phải chăng, đến hôm nay, niềm xót đau đã tiêu tan, chỉ còn lại niềm
vui?
Không phải thế! Chỉ hai
câu thôi: "Mùa hoa dâng bản hùng ca náo nức/ Riêng những nốt trầm tê
tái rụng về hoa" đã cho thấy sự việc diễn ra nghịch lý biết nhường
nào, buốt xót đến bao nhiêu! Ngay cả thắp hoa cũng là nghịch lý khi khép lại
bài thơ.
Tuy nhiên, nỗi đau xót của
những số phận riêng lẻ nếu được đẩy đến tận cùng chăng nữa thì có thể sẽ giảm
đi rất nhiều trước chiến thắng lẫy lừng đã cứu được cả một đất nước, cứu được cả
một dân tộc. Sau hương khói nụ cười nhói trắng là như vậy. (Xin lưu ý ở đây là
nụ cười nhói trắng. Nhói đi ngược lại nụ cười và màu trắng như ánh sáng, tức là
trái ngược với niềm vui).
Trên cơ sở một tứ thơ ảo
diệu, bài thơ vẽ lên một bức tranh đời sống, bức tranh tâm hồn bằng một xúc cảm
tinh tế, với một nét bút tài hoa.
30/4/2024
Mai Nam Thắng
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét