Khúc biến tấu “Mặt nạ hương”
Đọc thơ, như là phép hóa thân, tan chảy cảm xúc của mình cùng cảm xúc bài thơ. Người đọc lắng lòng theo con chữ, hòa điệu với nhịp điệu của ngôn từ. Tôi may mắn tìm thấy sự đồng điệu đầy hứng thú khi đọc thơ Nguyễn Thánh Ngã.
Hơn thế nữa, Ngã dắt ta
vào thế giới của sự bay bổng, thực mà ảo tan quyện nhau. Chỉ có ngôn ngữ của
thơ mới có quyền năng và phép mầu làm cho chất thơ lung linh biến ảo lạ thường.
Bằng lối viết đầy cảm xúc trong trẻo, với cách “nhấn nhá” khá chắc tay, hồn thơ
tung tẩy mà vẫn đọng lại dư ba ngọt ngào, nồng chất thơ và nhạc. Thơ hiện đại
đa phần thiếu chất thơ vốn có của thơ. Các nhà thơ dường như mê mãi với sở trường
của riêng mình, đôi khi không cần biết đến chất thơ đã bị bào mòn âm thầm. Phải
chăng chất liệu của đời sống không còn thơ?
Riêng với nhà thơ Nguyễn
Thánh Ngã, dù viết đề tài nào, Ngã luôn dành phần cho chất thơ sâu lắng…trên
cái nền hiện thực có lúc lắm xù xì, gai góc. Nhà thơ có tài là kẻ biết thổi hồn
cho con chữ thoát xác bay lên. Đó là dụng công, bản lĩnh làm nên bản sắc của
nhà thơ. Chất thơ còn lại của bài thơ là chất xúc tác cho âm nhạc, như một cặp
song sinh…
Ngã vừa tung bài lên
“fecabook” hôm trước, hôm sau đã có nhạc sĩ phổ thành bài hát… “Mùa hoang/Giọt
nước đi hoang/Mồ côi tạt vào khung cửa/Ve sôi, phượng xòe ngón lửa/Mây ơi /Mây
vội vàng chi… Tháng tư hoa kèn đã nở/Áo em trinh nguyên ngày nọ/Mưa ơi, có còn
long lanh/Dòng sông có còn trong xanh/Đò xưa, con đường bến chợ/Chỉ còn em, và
nỗi nhớ… Mây ơi/Mây vội vàng chi…”(Vội vàng mùa hạ)
Một nỗi gì xa vắng, một
chút gì mong manh tìm về như “đòi nợ” nhà thơ, quá khứ đi qua còn đọng lại. Cảm
giác đó làm sao diễn đạt cho thật nồng nàn sâu lắng? Khi sự đồng điệu tìm thấy
nhau, nhạc sĩ đã chấp cánh cho bài thơ “Vội vàng mùa hạ” thành bài hát. Bằng những
quãng âm cao vút như khoét vào hồn ta nỗi thảng thốt về không gian, thời gian ,
kiếp người thăm thẳm… không thể diễn tả hết bằng lời, chỉ có âm thanh cộng hưởng
làm cho giai điệu bài hát càng cuốn hút, mê hoặc…với điệp khúc “mây ơi, mây vội
vàng chi” như câu hỏi tưởng vu vơ lại đầy ám ảnh!
Từ một điểm nhìn còn mơ hồ,
bằng sự nhạy cảm riêng, Ngã đã “kiến trúc” cho đường nét ngôi nhà thơ thành
hình, định dạng. Từ những “miền hoang” xa khuất trong đường biên của trí tưởng
đến muôn mặt đời thường. Ý thơ được khái quát, lạ hóa một cách nhẹ nhàng, tránh
sự tẻ nhạt theo lối biên chép kể lể… Nếu bài thơ không có “năng lượng”, bạn đọc
dễ bị chán; như trong cuộc chạy đua không được tiếp sức; nó không có khả năng
giữ bạn ngồi lâu, dù bàn tiệc ngôn ngữ dọn ra lắm sắc màu. Bài thơ khả dĩ làm
ta ám ảnh bởi một nửa chưa định dạng; một nửa còn phôi thai, vừa dư ba vừa dư
hương…
Trong thơ, ngôn ngữ luôn
có tính biểu tượng hai mặt. Nhà thơ dụng công cài đặt đa tầng đa nghĩa. Và với
trường liên tưởng rộng, bài thơ có nhiều đáp án… Đây là thơ có khả năng “hầu
chuyện” bạn đọc lâu dài. Ngược lại là thơ nông; đọc xong là xong!
“Mặt nạ hương” là tập thơ
thứ 8 trong gia tài thơ của nhà thơ Nguyễn Thánh Ngã. Chính sự sáng tác đều tay
cũng góp phần làm nên “thương hiệu” nhà thơ. Trời cho Ngã tâm hồn thi sĩ đích
thực, thơ theo từng bước đường, Ngã chưa lúc nào bỏ cuộc trên hành trình tìm kiếm
chính mình, tìm về chính mình, bằng ngôn ngữ hiện đại, luôn tìm cách bứt phá đến
với cái mới lạ trong cách nhìn, cách thể hiện.
Chưa có nhà thơ nào tỏ lộ
về cách viết của mình trong cách thể hiện hình thức bài thơ, ví dụ như : Khi chữ
đầu dòng không viết hoa; phải chăng ngầm thông diễn những chi tiết còn tiếp tục
khai mở; làm cho ta có cảm giác ý thơ còn vương vấn đâu đó chưa thể nói hết?…
Câu thơ không dàn ngang
mà xuống dòng như nét chấm phá đột biến. Ở đó chữ như bơi, như lặn, như mọc,
lúc sáng, lúc tối, khi là đường , khi là nhà, khi tròn khi khuyết…
mặt em
mọc từ vầng trăng mẹ
tròn khuyết thâu canh
đôi mắt em bơi
đôi môi em lặn
vào thính giác cô đơn
mẹ khâu giấc mơ mặt nạ
đắp khuôn trăng
rong ruổi khắp bầu trời tối
sẩm
ánh sáng em là đường
nỗi nhớ em là nhà
nhưng trái tim em là
hương
lan tỏa một tình yêu lặng
lẽ…
(Mặt nạ hương)
Mỗi loài hoa luôn mang một
sắc thái biểu cảm khác nhau. Sắc là của hoa; màu là góc nhìn mỗi người phối
trộn riêng nên phải chăng vô tình hoa mang “mặt nạ” khác nhau? Theo cách diễn tả
riêng của mỗi người?
Hương là nguyên bản thẳm
sâu, bởi hương không tạo dáng mà thắm đẩm cốt cách dâng hiến thiêng liêng. Khúc
biến tấu giữa hoa – hương luôn kỳ thú và huyền ảo! Bãng lãng trong không gian một
làn hương, một tình yêu lặng lẽ. Lặng lẽ bởi hương vốn không ồn ào, ta nhận ra
hay không nhận ra, hương cũng âm thầm tự tan mất. Mặt nạ có nhiều(…), hương chỉ
là hương? Đó là giá trị đích thực của hương! Hay cũng chính là giá trị tiềm ẩn
của tâm hồn? Bởi con người được ví như “hoa của đất”. Đó là ẩn dụ sâu xa,ý vị của
bài thơ.
Nếu sự cảm của người
đọc trùng khít với ý của nhà thơ, đó là sự đồng điệu thâm sâu. Nếu không, có
khi lại mở ra tầng liên tưởng khác, không kém phần thú vị dành cho người đọc được
quyền khám phá, nhằm mang lại khoái cảm thẫm mỹ riêng. Thơ luôn khát khao tìm
kiếm không gian mới. Mỗi bài thơ là một thể nghiệm đầy ám ảnh… để chạm vào “những
quặng nghĩa nằm trong lòng chữ”; “quặng nghĩa sẽ dâng cho đời tầng vỉa hương
thơm”.
Nhưng lạ thay! trong niềm
vui sáng tạo, sau khi đã leo lên tận đỉnh; thơ quay về hòa nhịp với tiết tấu dưới
chân mình. Sau khi hành hương xuyên cõi mộng; thơ mới ngộ ra “thi tánh” lòng
mình. Sau khi bung tỏa cảm xúc; thơ lại thích lắng yên trong ngôi nhà minh triết
để “thu hoạch” những “giấc mơ”… “Giấc mơ của người gieo trồng là mùa thu hoạch/Giấc
mơ của ngôn từ là ý nghĩa của đau thương/Núi đau thương sẽ hút những gì quăng
ra khỏi nó/Nếu không ra ngoài quỹ đạo của Tình yêu” (Từ trường chữ)
Điều đáng quý còn lại của
thơ Ngã là chất thơ còn đọng lại cho mỗi câu thơ, ý thơ… như món quà tặng bạn đọc.
Ngã không làm người đọc thất vọng khi kết thúc bài thơ của mình; luôn gởi gắm một
điều gì đó như lời bộc bạch thân tình “Nhờ tưởng tượng thơ luôn bắt đầu mà
không có kết thúc…” ; “người thở /hay hơi thở/mà tiếng thở dài/cột vòng quanh
trái đất…”
“Ngạc nhiên” Ngã âm
thầm phát hiện ra vấn đề khi một lần vô tình chạm trán với cánh cửa kính trong
suốt.Ta có lần cũng bất ngờ như thế trong đời, rồi xuýt xoa bỏ đi. Riêng Ngã có
bài thơ để lại, còn tinh ý nhận ra một vật cản đáng sợ hơn: đó chính là cái vô
hình không thể gọi tên, quy kết… “bước vào quán cà phê/trán tôi đập vào cửa
kính trong suốt/ngạc nhiên!/và ngạc nhiên khiến tôi chợt hiểu/có những vật cản
nhìn thấy/có những vật cản không nhìn thấy trong đời…”(Ngạc nhiên)
Có lần cùng trò chuyện về
thơ, tôi nói lời nhận xét chủ quan: “Thơ bây giờ dường như đã mất giá”. Ngã
không ngần ngại đáp lời tôi như một phản đề: “Thơ vô giá chứ ”! Bởi xét cho
cùng, giá trị vĩnh cửu của thơ ca biết lấy gì cân, đong, đo, đếm để so sánh?
khi thơ cũng là thú chơi tao nhã sang trọng, trí tuệ, rất riêng; vậy thì tất cả
đều bình đẳng trong cuộc chơi này. Ngã không bao giờ tuyên ngôn, lập thuyết cho
thơ phải thế này, thế nọ. Ngã tuyên ngôn bằng chính bài thơ của mình. Đó là
cách định nghĩa về thơ hay nhất, thuyết phục nhất. Người làm thơ, hầu như ai
cũng có thể đúc kết kinh nghiệm về tiêu chuẩn bài thơ hay. Nhưng làm được bài
thơ hay lại là chuyện khác.
Bài “Lời tụng ca vết
thương” đã vỡ lẽ điều ấy:
“sợi chỉ đã chịu đóng
đinh vào da thịt con người/ngậm nỗi đau mà không oán trách/bị vất vào sọt rác
mà không oán trách/sự thầm lặng của chữ cũng vậy/nghĩa chữ xuyên thời gian/xác
chữ còn nằm trong hố thẳm ngôn từ/có khi cũng là sợi chỉ mong manh”. Vâng! Sợi
chỉ mong manh có thể cứu được mạng người, khi nó biết khâu lành vết thương “cho
niềm tin kéo da non”. Không ngoài nghĩa ấy, “nghĩa chữ” xuyên thời gian, có khả
năng xoa dịu tâm hồn. Như con tàu khát vọng vượt mọi cách ngăn “kết nối
đôi bờ da thịt”; như một nghi lễ, cho thơ tụng ca vết thương!
Cảm ơn đời với những cơn đau cho thơ phát lộ; là đường băng cho thơ cất cánh. Nỗi đau là nhân, thơ là quả! Chính lúc này ta mới hiểu vì đâu “Thơ vô giá”!.
1/5/2024
Vũ Tuấn
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét