Soi chung giếng làng
Cũng không nhiều những lần buông mọi lo toan cuộc sống dọn sạch
một khoảng trong tâm hồn chợt nhiên hiện về khung cảnh làng quê yên ả sắp thành
vệt nhớ mong manh. Biết bao giếng làng tròn vạnh, nước trong như mắt thiếu nữ rồi
một ngày sẽ bị bôi xóa. Không còn tiếng gàu khua những lần cha mẹ làm đồng về tầm
đứng bóng. Cũng sẽ không còn tiếng chú ếch nghịch ngợm sa chân đánh tỏm xuống mặt
giếng để rồi kiêu hãnh nhìn lên vòng trời ngắm vầng trăng u huyền trôi qua
trong quạnh vắng mỗi khuya…
Tôi vẫn nhớ về làng quê như một bức tranh cổ bằng sơn mài,
qua thời gian nó đang dần cô lại, vỡ ra từng mảng dẫu còn sắc nét gam màu cuộc
sống. Cái giếng nhà hiện hữu trước tôi trên đời. Nó là một phần của ngoại. Tuổi
thiếu nữ xuân thì ngoại thường tắm nước giếng trong veo. Thời gian rồi nhuộm bạc
tóc, ngoại vẫn gội nước giếng dẫu không còn ông nữa. Ngoại tự múc lấy nửa gàu
nước khi lưng đã còng và các ngón chân choãi ra bám chặt… Cái nền giếng chưa đầy
hai mét vuông làm từ đời nảo đời nào nay bóng nháng vàng nhẫy, tuồn tuột trơn ở
đoạn dưới cùng nước chảy. Màu rêu cũ gieo vào vực thẳm ký ức buồn. Anh đầu tôi
từng trượt ngã nơi đây. Ngoại đã giặt lại nguyên bộ đồ đi học của anh. Rồi anh
đi bộ đội… Lần anh về phép đầu tiên, hai bà cháu vòng tay ôm nhau trong nghẹn
ngào. Đó là hình ảnh thật nhất giữa đời thường tôi được thấy sau những cảnh tạo
dựng. Mái tóc ngoại phất phơ như ảo ảnh.
Khi tôi đủ lớn khôn cái giếng “già” đi thảm hại. Tính cả
khuôn đáy là mười ba. Nhìn từ trên xuống thấy hơi nghiêng ở đoạn giữa. Những chỗ
nối khuôn đã bục, bùn đất ùn vào vấy đục lấp gần trọn nửa khuôn đáy. Con bống
tôi nhặt ra từ mớ cá mú lẫn lộn mẹ mua chợ chiều thả giếng thường nấp vào chỗ nối
khuôn chơi trò trốn tìm với bóng người. Mỗi năm gia đình tôi phải khảo một lần
vào hè, nếu từ lưng buổi phải đến trưa trật mới xong. Nước cứ dâng lên bệch bạc,
lại múc đổ đi. Hai cái gàu thay nhau thả xuống. Sau là tiếng nước dội ào ào vào
nhăng, rồi trên nền giếng trên đất. Con bống sợ hãi quay cuồng… Lúc nước giếng
gần cạn, anh đầu được giao nhiệm vụ bắc thang xuống đáy để múc đất, tôi kéo
lên. Trong một gàu nửa đất cát nửa nước đục, con bống vô tình bị hất “tạch” giữa
khoảnh sân nóng rẫy. Bống bắn mình lên. Bống thanh mảnh nuột nà chắc đang kêu cứu…
Tôi vừa đi học về, chạy tới mang bống thả vào chậu nước trong. Tội nghiệp. Bống
phóng một cú như tên, rồi trắng bụng!
Ngồi mà nhớ tiếc nguồn nước mát rượi vào hè ấm vào mùa đông từ
cái giếng nhà ông Minh cạnh nhà. Cũng phải ba bốn năm ông mới khảo, đất múc lên
toàn cát thủy tinh lấp lánh. Nước cứ vậy mà trong vắt, ngọt lừ, cả làng cả xóm
tới gánh. Để om chè lấy nước đây là ngon nhất. Dịp Tết người làng tới gánh nước
dự trữ từ hai nhăm, mỗi nhà phải có vài thùng mới thỏa. Cũng như ở Ngạn Khư, cả
làng chỉ độc cái giếng ngon. Cái giếng mới to làm sao, đường kính ngót năm sáu
mét tây. Từ xưa đến nay làng Ngạn Khư vẫn dùng nước ở giếng đấy uống để lớn lên
mà chưa một mùa hạn nào rút cạn. Chỉ ngặt có một điều, cái giếng nằm gần như
trong vòng cấm của nghĩa địa. Làng Ngạn Khư không ai để tâm. Làng Ngạn Khư hiền
khô.
Bữa rồi về quê, tôi cứ ra vô hoài, mãi chẳng biết mình thiếu
gì mất gì. Đến chừng mẹ nhắc tắm nhanh kẻo cảm lạnh, tôi mới nhớ… Thì ra giếng
còn đâu! Thuở nhỏ hòa chanh đường vào bi đông dong dây chìm xuống lòng giếng ủ
nước. Thủa nhỏ chơi trốn tìm không ít lần nấp sau khuôn giếng. Thuở nhỏ cùng cô
bạn từng soi chung khuôn mặt xuống lòng giếng có mảng mây lặng lẽ dừng trên nền
trời xanh thẳm. Thuở nhỏ một lần đi qua thềm giếng nhà bên chợt nghe tiếng gàu
khua, tiếng nước dội lên mái tóc thề phủ chưa đầy tấm lưng mềm giữa hoàng hôn
phớt nhẹ… Bây giờ đã từng nhìn vào mắt thiếu nữ, thấy thăm thẳm nỗi u hoài lại
trong vắt như nguồn giếng đã hòa nước mắt ai.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét