Hãy cứu lấy tiếng Việt!
Phải thừa nhận rằng, hiện
nay, nói và viết sai tiếng Việt – tiếng mẹ đẻ – đã trở nên phổ biến. Khi cái
sai trở thành phổ biến và áp đảo cái đúng, thì thật đáng lo, đáng sợ.
Nhà văn sai, nhà giáo sai, nhà báo sai, nhà khoa học sai; cử nhân thạc sĩ sai, tiến sĩ giáo sư sai; sách vở giáo trình sai, đề thi đáp án sai, luận văn luận án sai, từ điển sai; âm nhạc sai, văn chương sai, báo chí sai, công văn sai… tất tần tật đều có sai. Đặc biệt, các nhà báo, nhà ngôn ngữ, các giáo viên, giảng viên dạy tiếng Việt và Văn học – những người sống bằng nghề chữ nghĩa và dạy người khác chữ nghĩa – mà cũng sai.
1. Thời mạt ngữ pháp
Đến nước này, không thể
không lên tiếng. Bởi vì, ngôn ngữ là hồn cốt, là căn cước của dân tộc. Chấp nhận
và đầu hàng cái sai về tiếng Việt, nghĩa là chấp nhận vong bản, vong quốc; chấp
nhận tự sát tập thể!
Ngày trước, dù chỉ học
ngang tiểu học, nhưng hầu hết mọi người đều viết rất đúng chính tả và ngữ pháp.
Ngày nay, người ta học xong 12 năm, học thêm đại học, sau đại học, vẫn không viết
đúng. Khi trao đổi điều này với một người bạn, anh cay đắng thốt lên: “Hoá ra,
bây giờ không chỉ mạt pháp mà còn là thời mạt ngữ pháp!”. Nghe ra, cười vì cách
chơi chữ của bạn, nhưng thấy rất đúng, và rất đau.
2. Ngữ không ra ngữ, văn
chẳng ra văn
Có rất nhiều nguyên nhân
dẫn đến việc người Việt sai tiếng Việt. Nhưng, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn
là giáo dục. Trong chương trình qua các thời kỳ, môn Tiếng Việt luôn được chú
trọng. Vậy thì tại sao được chú trọng; được học nhiều, thi nhiều, mà trong khoảng
10-15 năm lại đây lại sai nhiều đến thế, và ngày một trầm trọng hơn?
Thực tế cho thấy là, từ
sau khi các địa phương đồng loạt mở trường đại học, việc tuyển sinh rất dễ dãi.
Nhiều năm, chỉ cần đủ điểm sàn là đã đỗ vào sư phạm. Mà, học sinh đạt điểm sàn
thì trình độ vẫn tương đối thấp, không chuẩn về sử dụng tiếng Việt (nghĩa là điểm
ngang sàn, thậm chí trên sàn nhưng thực chất thì trình độ dưới sàn). Việc đánh
giá ở đại học không phải theo hình chóp, cho nên vào được thì ra được. Các cử
nhân sư phạm vẫn mang theo lỗi tiếng Việt sau khi tốt nghiệp và trở thành thầy
cô giáo. Có thể, họ không dạy cái sai cho học sinh, nhưng chắc chắn không đủ khả
năng để phát hiện cái sai của học sinh.
Tiếng Việt đã sai, Văn học
cũng chẳng hơn gì. Thầy cô dạy theo giáo án mẫu (sao chép của nhau), học sinh học
văn mẫu, làm bài thi theo mẫu. Thậm chí, mẫu sai vẫn được thừa nhận. Lại nữa,
vì chuộng thành tích ảo, cho nên điểm số cao, trong khi trình độ tiếng Việt và
văn của học sinh rất thấp. Điều đó chứng tỏ chúng ta đang có một nền giáo dục bất
chấp: bất chấp không đạt chuẩn, vẫn lên lớp, vẫn đỗ đạt, thậm chí đỗ đạt cao và
quay lại làm thầy thiên hạ; bất chấp đề thi hoặc đáp án chưa chuẩn, vẫn cứ chấm,
cứ cho điểm (thậm chí điểm cao ngất ngưởng); bất chấp các nhà chuyên môn và dư
luận phàn nàn hay chỉ trích thì vẫn chó sủa (đúng) mặc chó, đoàn lữ hành cứ đi
(dù sai). Quả thật, chưa bao giờ môn Văn và Tiếng Việt lại đạt đến “trình độ” bất
chấp cao như thế. Kết quả của việc giáo dục ấy là ngữ không ra ngữ, văn chẳng
ra văn.
3. “Yêu nhau như thế bằng
mười phụ nhau”
Rõ ràng, người Việt đang
yếu tiếng Việt, yếu về năng lực văn học. Chúng ta cần nhìn thẳng vào thực trạng
đó để thay đổi.
Bất cứ một việc gì, nếu kết
quả không tốt, thì cần xem lại từ khâu thiết kế đến khâu thi công và nghiệm
thu. Trong trường hợp này, cần xem lại từ chương trình, sách giáo khoa, đội ngũ
giáo viên, cách dạy học, cách đánh giá. Sai ở khâu nào, sửa ngay ở khâu đó, may
ra mới có thể cải thiện được tình hình. Ở trên, chúng tôi nói đến yếu tố con
người với việc giáo viên không đạt chuẩn trình độ tiếng Việt và bệnh thành tích
ảo đến mức bất chấp; ở đây, chúng tôi muốn nói đến môn học.
Bao năm qua, Văn học là
môn bắt buộc phải học, phải thi, nhưng kết quả đạt được của môn này, ngoài điểm
số rất cao (vì thành tích ảo, vì cách đánh giá không khoa học, vì chấm thi
không trung thực), thì chẳng có hiệu quả mấy đối với người học. Hơn nữa, dù
thay đổi nhiều lần, nhưng Văn học vẫn luôn phải gánh lấy nhiệm vụ giáo dục,
giáo hoá quá nặng, cho nên trong thực tế, học sinh nước ta không được học Văn học
đúng nghĩa. Vì thế, mới có ý kiến cho rằng nên đưa môn Văn vào tự chọn, ai
thích thì học, không thì thôi, để thời gian còn lại mà rèn luyện tiếng Việt (dĩ
nhiên, trong môn Tiếng Việt cũng đã có Văn học, học văn đương nhiên là học tiếng,
và học tiếng cũng là học văn).
Người phản bác ý kiến
trên sẽ khẳng định vai trò của Văn học: “Văn học là nhân học”, “Dạy văn là dạy
người”, “Văn dĩ tải đạo, thi dĩ ngôn chí”…; không bắt buộc học môn Văn, thì làm
sao học sinh có thể làm người, nên người. Đồng thời, họ sẽ đưa ra tất cả các lý
luận về chức năng của văn học để chứng minh cho việc bảo vệ địa vị của môn Văn.
Tuy nhiên, những ý kiến bảo
vệ đó chỉ là trên lý thuyết, thực tế thì dạy văn, học văn ở nước mình như thế
nào, ai cũng rõ cả. Khi văn học triệt tiêu cảm thụ cá nhân, khi giáo dục văn học
không chấp nhận đối thoại, thì sẽ tạo ra những con người không có năng lực phản
biện, tạo ra những thế hệ đồng phục về tư duy. Văn học mà như thế, thực chất là
nguỵ văn học. Nếu cứ đề cao ngụy văn học, cho nó ở vị trí quan trọng thì thật
lãng phí thời gian, tiền bạc và chất xám của xã hội; làm hỏng tính cách, nhân
cách của công dân. Đề cao môn Văn trong bối cảnh ấy, khác nào “yêu nhau như thế
bằng mười phụ nhau”. Nếu không thay đổi được cách dạy và học Văn, thì cứ đưa
Văn học vào môn tự chọn, để ai muốn có điểm cao, muốn học văn mẫu, muốn trình
bày tư duy, cảm xúc của người khác thay vì của mình, thì cứ chọn nguỵ văn học;
ai không muốn thì thôi (họ có tự thể bồi đắp kiến thức và năng lực văn học bằng
cách khác, như đọc sách, viết lách,…).
Đưa môn Văn vào tự chọn,
không có nghĩa là xoá bỏ môn Văn trong chương trình, mà là một cách điều chỉnh.
Khi tôi cho anh nhiều ưu tiên, nhiều đặc quyền đặc lợi, mà anh không làm tròn
nghĩa vụ của mình, y phục không xứng kỳ đức, thì buộc phải phế truất quyền ưu
tiên đó. Vì thế, tự trong sâu xa, đề xuất này rốt cuộc vẫn là thể hiện khát vọng
học sinh nước mình được học văn đúng nghĩa – văn ra văn, cần trả môn Văn về
đúng vị trí, vai trò và giá trị chính danh của nó. (Ở Nhật Bản, dù môn Văn học
không có nhiêu khê gì, nhưng trong chương trình Trung học phổ thông, Văn học là
môn tự chọn)(1).
Chương trình 2018 đã có
nhiều thay đổi, như: có thể chọn ngữ liệu đọc ngoài sách giáo khoa (nhưng phải
đồng dạng và đáp ứng mục tiêu), đánh giá định kỳ không/tránh dùng ngữ liệu
trong sách giáo khoa; mục tiêu dạy học chú trọng đến bốn kỹ năng đọc, viết, nói
và nghe…(2) Tuy vậy, tham khảo mẫu đề thi và đáp án kỳ thi tốt
nghiệp THPT năm 2025 của Bộ Giáo dục và Đào tạo, có thể thấy rằng đáp án chỉ
dành 0.5/10 điểm (tỷ lệ 1/20) cho điểm thực hành tiếng Việt (đảm bảo chuẩn
chính tả, dùng từ, ngữ pháp tiếng Việt, liên kết văn bản) là quá thấp(3).
Với cách đánh giá này, nếu bài làm đủ ý nhưng viết sai chính tả; sai về dùng từ,
ngữ pháp và liên kết văn bản, thì vẫn có thể đạt 9.5/10 điểm. Như thế, trong
đánh giá, rõ ràng là không coi trọng chuẩn tiếng Việt, và chắc chắn không đánh
giá đúng thực chất của người học văn.
Có thể, nhiều người lạc
quan và hy vọng vào sự thay đổi, cải thiện tiếng Việt mà chương trình 2018 mang
lại. Tuy nhiên, nếu thế hệ học sinh của chương trình này không sai về tiếng Việt,
thì cũng phải mất khoảng 10 năm nữa mới tái lập được một cộng đồng nói đúng, viết
đúng. Trong khi, tiếng Việt đã và đang sai đến mức quá sâu rộng, 10 năm sau là
đủ để cơn sóng sai phạm này phá huỷ tiếng mẹ đẻ của người Việt. Phải đợi đến 10
năm thì sợ rằng nước xa không cứu được lửa gần. Lại nữa, chương trình mới nhưng
người thực thi vẫn cũ, lề thói cũ. Nếu vẫn giữ cách đánh giá theo kiểu chạy
theo thành tích hoặc không chú ý bắt lỗi chính tả, ngữ pháp, diễn đạt; nếu giáo
viên vẫn lách luật/gian dối/đối phó về ngữ liệu thi cử ngoài sách giáo khoa(4) hoặc
không chịu đọc sách mà chỉ sử dụng đề thi và giáo án (kế hoạch bài dạy) biếu
không hoặc bán sẵn; nếu hệ thống thư viện không thay đổi theo hướng hỗ trợ tối
đa cho người học và người dạy…, thì e rằng khó mà cải thiện được tình hình.
4. “Thổi cồn” cho tiếng
Việt
Khi bàn về chương trình
và việc dạy, học, thực hành tiếng Việt, các nhà giáo dục đều có những viện dẫn
rất khoa học, mà nhiều nhất là so sánh với chương trình các nước khác. Tham khảo,
kế thừa và so sánh điều rất cần thiết, thể hiện cách làm việc khoa học và tân
tiến. Tuy nhiên, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, cần xem xét thực trạng của
riêng nước mình để có phương pháp phù hợp. Rõ ràng, sử dụng sai tiếng Việt đang
là căn bệnh trầm trọng của người Việt. Vậy thì, cần chẩn bệnh, kê đơn, bốc thuốc
một cách nghiêm túc, rốt ráo ngay trên cơ thể bệnh nhân tiếng Việt, đáp ứng yêu
cầu cấp thiết của việc sửa sai.
Thay vì cười cợt một ngàn
lẻ một cái sai của việc sử dụng tiếng Việt, hãy chung tay hành động để cứu lấy
tiếng Việt. Mong rằng, nhà trường chấm dứt nạn thành tích ảo, học sinh ngồi nhầm
lớp, giáo viên đứng nhầm lớp; các cơ quan liên quan đến chữ nghĩa, khi tuyển dụng
và đánh giá công việc cần đặt tiêu chí nói đúng, viết đúng tiếng Việt lên hàng
đầu; các cá nhân, tổ chức hãy hành động vì tiếng Việt… Nghĩa là, rất cần cả xã
hội đồng sức đồng lòng thổi còi, “thổi cồn” cho tiếng Việt, như cách đang “thổi
cồn” quyết liệt với đại nạn giao thông hiện nay. Trong cuộc sống, chúng ta cần
rau sạch, thịt sạch, cá sạch, để đảm bảo sức khoẻ của giống nòi; thì cũng cần
văn bản sạch để đảm bảo cho sinh mệnh của tiếng Việt. Tiếng Việt còn (đúng chuẩn),
nước ta còn!
Tôi biết, ý kiến của mình
sẽ gặp sự phản đối của một số người. Quý vị cứ phản đối và đưa ra ý kiến của
mình, chỉ cần cùng nhau phá tung những bức tường sai sót đang vây bủa tiếng Việt,
làm tha hoá tiếng Việt – thứ Quốc Ngữ đã từng phải trải qua bao lần thoát kiếp,
thay hình đổi dạng đầy gian nan mới trở nên giàu đẹp như hôm nay. Tôi biết, là
một giáo viên Văn học, mình không vô can trong thực trạng ngày nay của tiếng Việt.
Tôi cũng biết, chân lý không thuộc về một ai. Bài viết này, cho dù có thể có điểm
chưa thuyết phục hoàn toàn về mặt chuyên môn hẹp, nhưng mục đích của tôi là mời
gọi tranh luận và thảo luận để tìm cách sửa sai và ngăn chặn cái sai. Nếu chúng
ta không hành động ngay bây giờ, thì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, cái sai sẽ
trở thành những “chuẩn” mới, sẽ thống trị cái đúng; những người sai tiếng Việt
sẽ cầm cân nảy mực (sai) để đánh giá và phán xét người đúng, nguy hại khôn lường!
Mấy lời thống thiết, xin được tỏ bày! Hãy cứu lấy tiếng Việt! Kính mong mọi người lưu tâm!.
Chú thích:
(1) Qua
trao đổi với ông Nguyễn Quốc Vương (tác giả sách Giáo dục Việt Nam học
gì từ Nhật Bản: Giáo dục và Giáo dục lịch sử trong cái nhìn so sánh Việt Nam –
Nhật Bản, Nxb. Phụ nữ, 2021) và tra cứu chương trình giáo dục của Nhật Bản,
chúng tôi được biết:
Môn Quốc Ngữ trong cấp Tiểu
học sẽ học chữ cái, chữ Hán, ngữ pháp cơ bản, viết văn, luyện chữ; cấp Trung học
cơ sở học, Văn học được đan cài trong Quốc ngữ, với mục tiêu là: “Phát triển khả
năng diễn đạt phù hợp và hiểu chính xác tiếng Nhật, nâng cao khả năng giao tiếp,
phát triển kỹ năng tư duy và trí tưởng tượng, làm phong phú ý nghĩa ngôn ngữ,
nhận thức sâu sắc hơn về tiếng Nhật và nuôi dưỡng thái độ tôn trọng tiếng Nhật”;
cấp Trung học phổ thông (THPT) áp dụng chế độ tín chỉ như đại học, Quốc Ngữ có
6 phân môn: 2 môn bắt buộc (Quốc Ngữ hiện đại, Văn hóa ngôn ngữ), 4 môn tự chọn
(Lý luận ngôn ngữ, Văn học Quốc Ngữ, Phương thức biểu đạt Quốc Ngữ, Nghiên cứu
cổ điển).
Học sinh có quyền chọn
môn học, miễn là đủ đơn vị học trình (tín chỉ) quy định và phù hợp với nguyện vọng
thi đại học. Ví dụ trường Đại học nào yêu cầu sinh viên có điểm môn Nghiên cứu
cổ điển thì học sinh phải chọn môn đó, nếu không thì không qua được vòng 1 khi
thi tuyển đại học. Học THPT ở Nhật giống học đại học, rất sâu và khó. Người dạy
cũng phải có chuyên môn rất sâu và cao, không ôm đồm dạy tuốt tất cả. Mục đích
dạy Văn ở Nhật là để dạy tiếng – Quốc Ngữ, dạy viết sáng tạo, sáng tác… Còn mục
đích “dạy người” thì nằm ở các môn Đạo đức, Công dân, Gia đình [ở cấp THPT, hai
môn Công dân và Gia đình là bắt buộc, có số tín chỉ bằng với môn Văn học Quốc
Ngữ (tự chọn)]. Mục tiêu của môn Văn học Quốc Ngữ cũng rất khác với Việt Nam.
Xin xem thêm về cấu trúc chương trình, nội dung môn học ở đây và ở đây.
(2) Tham
khảo ở đây.
(3) Tham
khảo ở đây.
(4) Tham khảo ở đây.
18/8/2024
Nguyễn Thị Tịnh Thy
Nguồn: Báo Văn Nghệ
Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét