Thứ Hai, 31 tháng 7, 2023
Hun hút gió Khe Đon
Thuở tạo thiên lập địa, ở chỗ này có hai ngọn núi trôi dạt
suýt đâm sầm vào nhau. Nhưng rồi chả biết tại sao cả hai kịp dừng lại. Bây giờ,
giữa hai đầu núi vẫn còn hở ra một khoảng trống rộng chừng vài trăm mét. Đồng
bào Khmer sở tại đặt cho cái tên: Khe Đon. Người Việt mình hiểu nôm na là khe
gió. Gió Khe Đon bốn mùa ròng rã thổi một chiều. Suốt mấy tháng nắng khô, những
bụi cây hoang dại lúp xúp hai bên con đường men theo chân núi, nhuộm thẫm một
màu bụi đỏ. Chuyển sang mùa mưa, gió Khe Đon mang theo khí đá cóng buốt
phả ra từ lòng núi, đêm càng khuya càng lạnh tê, lạnh tái.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Phạm Trung Tín và 6 ô cửa Người ta thường ví đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn. Tôi cũng có thể nói, thơ là ô cửa của tâm hồn được chăng? Nế...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét