Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023
Khi thất bại người ta thường oán trách cuộc đời
Khi thất bại người ta thường
Biết người đã khó, biết mình càng khó hơn. Hiểu đời đã
khó, hiểu mình càng khó hơn. Cái triết lý sống tưởng chừng bình thường ấy nhưng
không phải ai cũng dễ nhận ra nên “Khi thất bại người ta thường oán trách cuộc
đời” rồi vội vàng ngược xuôi tìm chỗ dựa trong thế giới dị đoan bói toán siêu
hình mà “Quên kẻ đày đọa bản thân đang hiện hữu là mình”. Và trên hành trình cuộc
đời “Lúc mỏi chân người ta hay oán trách con đường” nhưng quên rằng “Không đi sẽ
không bao giờ tới/ Điểm dừng chân thường nằm lại phía sau”. Trong chùm thơ
1-2-3 này nhà thơ Khang Quốc Ngọc còn tái hiện một hình ảnh lạ lùng của sư
bà vốn là bác sĩ khi vào chùa vẫn không ngừng chữa bệnh cho mọi
người: “Thời gian nào dành cho kinh kệ?/ Thời gian nào cho phật pháp mõ
chuông?/ Sư bà đi tu bằng đôi bàn tay chữa bệnh của mình”. Phải chăng đi
tu là sám hối còn nghề y là “nghiệp chướng” bà vẫn phải trả nợ đời với tất cả
lương tâm, tình yêu thương đối với con người?!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét