Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2024
Huyệt mộ - Truyện ngắn Võ Đào Phương Trâm
Huyệt mộ - Truyện ngắn
Những tia chớp xé dọc bầu Trời khuya, tiếng côn trùng rả rích bám quyện trong vùng âm u đen đặc. Đêm qua đỉnh 0 giờ, những bóng người lờ mờ chìm trong màn mưa lạnh lẽo, những ánh chớp loang loáng rọi xuống gương mặt u ám của đám người trong đoàn đưa tang, ánh sáng loang dại hoạ lên di ảnh của người đã khuất một hình hài ám mị. Trên bãi tha ma vắng lặng, đoàn người lầm lũi bước đi, tiếng than khóc thê lương hoà lẫn tiếng mưa trùng vang sấm giật, Trời khuya gầm rú, những bước chân bám riết giữa mảng bùn lầy, đưa chiếc quan tài về lòng huyệt lạnh…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét