Hắn là một họa sĩ tài hoa. Khi đang ở tận cùng của khổ cực
túng bấn, hắn tặng cho người, cho đời hằng trăm bức tranh sơn dầu với bút pháp
lạ lẫm, độc đáo. Hắn sáng tạo, và chỉ biết mỗi điều là mình đang sáng tạo. Hắn
không biết rằng mình đang chôn vùi tài năng ở cái xó xỉnh đìu hiu. Hắn quên đi
rằng, người vợ quê mùa mộc mạc của hắn, người thôn nữ luôn chân lấm tay bùn ở
ngoài đồng nắng cháy da, lại còn phải tranh thủ lo cơm nước cho hắn yên tâm say
sưa với công việc vẽ vời không đẻ ra được một đồng xu cạo gió. Hắn còn quên đi
một đứa con dị tật đang thèm một miếng bánh ngọt rẻ tiền, khát một ly sữa hạng
bét, và chưa hề biết những thứ đồ chơi bằng nhựa mà lũ trẻ ở thành phố quăng
lăn lóc ở ngoài sân, bụi cỏ.
Say mê theo những đường nét, sắc màu, hắn quên hết. Đến khi hắn buông cọ, rời mắt
khỏi giá vẽ, hắn đối diện với sự thật. Sự thật ảm đạm, cay đắng, không như ánh
trăng vàng huyền ảo giữa đêm quê bình lặng, không như dòng sông xanh lượn lờ
thơ mộng in bóng luỹ tre lay động lao xao, cũng như nhành phong lan tươi tắn dưới
nắng vàng lung linh ánh... trong tranh của hắn. Hắn thở dài, rồi trốn chạy sự
thật bằng cách cắm đầu dán mắt vào giá vẽ. Vẽ. Vẽ. Vẽ. Hắn yêu hội hoạ, yêu
tranh, yêu cọ bút, yêu những lọ sơn dầu, yêu giá vẽ là do vậy...
Một hôm, qua người cùng làng, hắn được giới thiệu đến đình làng bên kia sông để
vẽ những bức phông ở điện thờ, sơn lại các câu đối Hán tự trên những tấm liễn.
Thật tình cờ, trong số những vị khách hành hương có mặt tại đình làng hôm ấy,
có Xuân Vinh, người bạn thâm giao thời niên thiếu. Đôi bạn gặp nhau, kẻ đói
rách, người cao sang, nhưng cùng một nỗi mừng vui khôn xiết. Hắn kéo bạn về
ngôi nhà tranh xiêu vẹo của mình để hàn huyên tâm sự. Xuân Vinh đang là hướng dẫn
viên du lịch, và cũng là tay môi giới buôn bán đồ cổ có hạng. Gặp lại bạn cũ, gặp
lại vợ của bạn là người quen từ thủa hàn vi, Xuân Vinh xúc động lắm. Đau lòng
trước hoàn cảnh túng bấn tiêu điều, như pháp thuật của một tay phù thuỷ lão luyện,
Xuân Vinh ôm mớ tranh của bạn vẽ đang nằm lăn lóc ở xó nhà, đem về thành phố.
Ba ngày sau, số tranh ấy đã biến thành một đống bạc, một đống bạc kếch xù ngoài
sức tưởng tượng của vợ chồng hoạ sĩ nghèo nàn. Và rồi, hắn - hoạ sĩ tài ba - đã
theo Xuân Vinh ra đô thị, bắt đầu lặn hụp vào dòng sống sôi động.
2. Hắn thuê một căn hộ ở trung tâm thành phố để mở phòng vẽ, và ở luôn nơi đó.
Thỉnh thoảng, khoảng nửa tháng, hai mươi ngày hắn phóng xe về thăm vợ con với
quà cáp, tiền bạc rủng rỉnh, rồi hối hả quay lại thành thị nhốn nháo, chừng như
sợ cái thành phố hoa lệ kia sẽ bị ai đó làm biến mất khỏi trần gian.
Hắn đã là một hoạ sĩ có tiếng tăm. Có nhiều cuộc triển lãm, tranh bán rất chạy.
Hắn quen biết nhiều, quen đủ mọi giới, và hình như mọi giới cũng thích quen biết
hắn, vì hắn là một người nổi tiếng, một thần tượng, và hắn chơi sộp.
Nguồn thu mua tranh của hắn đường như không bao giờ cạn, đặc biệt là những bức
tranh khoả thân mà đã có người hâm mộ thốt lên trong niềm kính phục: "Đỉnh
cao của nghệ thuật hội hoạ!", hoặc "Tuyệt tác của những tuyệt
tác!". Vậy nên, cứ hai ngày Xuân Vinh lại đến hối thúc. Đặt hàng nghệ thuật
mà cứ như đặt hàng mã cúng cõi âm ti mơ hồ. Hắn cứ thong thả, tà tà, cốt để giữ
giá làm eo làm co. Nhưng khi đã đứng trước giá vẽ và người mẫu thì hắn quên cả
trời đất, nhờ vậy mà tranh khoả thân của hắn có sức mê hoặc đến rợn người...
Và rồi, hắn tự buông thả lúc nào tự hắn cũng không biết nữa. Mỗi ngày, hắn vẽ đến
vài ba tranh khoả thân. Hắn vẽ trong trạng thái hoảng loạn, hôn mê. Trước khi vẽ,
hắn đều bày trận mây mưa với người mẫu của mình. Hắn không còn kén chọn người mẫu
kỹ lưỡng như trước kia. Đụng ả nào hắn cũng rước về được. Hắn ném tiền thù lao
hậu hĩnh ra, người đẹp xiêu lòng ngay, và trao thân cho hắn toàn quyền sử dụng.
Người mẫu được thay đổi xoành xoạch. Tranh được vẽ rào rào. Tranh nhiều đến nỗi
Xuân Vinh không dám nhận nữa, bán không kịp, nằm chồng lên nhau chờ mối tiêu thụ.
Nhưng hắn vẫn vẽ, không ngơi nghỉ. Có điều, trước đây hắn vẽ vì niềm say mê thì
bây giờ hắn vẽ do thói quen, quen tay.
3. Cho đến một hôm Xuân Vinh nói với hắn: Không có ai chịu mua tranh nữa. Hắn mới
tỉnh hồn. Hắn thức một đêm không ngủ để phán xét bản thân, và chịu nhìn nhận
mình đã quá sai lầm, nhơ nhớp. Hắn cầm dao phay, chặt một nhát đứt phăng ngón
út của bàn tay phải nắm cọ. Hắn đốt cả đống tranh khoả thân ế ẩm ra tro. Hắn bắt
đầu vẽ lại nghiêm túc, chọn người mẫu kỹ càng, không còn nôn nóng hối hả. Không
mây mưa ong bướm. Không để cho tâm động mảy may trước một thân thể loã lồ khêu
gợi của bất cứ mỹ nhân nào. Mười ngày hắn mới hoàn thành một bức tranh. Nhưng hắn
không vừa lòng, vẽ xong lại xé nát, đốt, vẽ lại. Một tháng sau hắn mới xong bức
thứ hai, lại xé đốt. Phòng tranh của hắn không còn một bức để làm vốn.
Xuân Vinh để ý, theo dõi, biết chuyện và một lần nữa muốn kéo bạn ra khỏi cơn
khủng hoảng tinh thần. Gặp được một mối mới, khách đặt ba bức tranh khoả thân
khổ lớn, Xuân Vinh báo tin và động viên bạn. Hắn ăn chay ba ngày, tắm rửa sạch
sẽ trước khi bước lại đứng trước giá vẽ, và bắt đầu trút hết tâm lực lẫn bút lực
để sáng tạo. Bức thứ nhất, hắn vẽ trong ba ngày, người mẫu là một nữ tiếp viên
nhà hàng, có gương mặt đẹp mê hồn, thân hình bốc lửa có thể đốt cháy mấy chục
tá đàn ông. Hắn vẽ xong, ngắm tranh, thấy được chất lửa phực phực trên đôi gò bồng
đảo của mỹ nhân, lửa tuồng như làm nóng ran cả một toà thiên nhiên nổi bật trên
nền xanh lơ. Bức thứ hai, hai ngày hoàn tất, người mẫu là cô nhân tình một thời
buông thả của hắn, rất thon thả, trắng trẻo như bông bưởi, gợi cảm. Hắn ngắm
tranh, ngửi được mùi của nụ hôn đắm đuối hôm nào. Bức thứ ba vẽ xong, người mẫu
là một vũ nữ, hắn ngửi thấy được mùi son phấn ngột ngạt. Ba bức được Xuân Vinh
mang đi, lại mang về, kèm thêm lời khách chê: "Tục, không thanh
thoát!". Hắn đốt liền ba bức tranh trước mặt bạn, ôm mặt khóc như một đứa
trẻ...
4. Nửa đêm, hắn giật mình tỉnh dậy, bần thần rã rượi, nhìn quanh căn phòng trống
vắng. Hắn cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết. Hắn chợt nhớ đến vợ con, nhớ
căn nhà tranh hiền hoà ở giữa vườn cây sum sê cành lá. Hắn nhớ đến khát khô họng,
nhớ kỳ lạ. Và chán ngán đến tận óc cảnh vật quanh mình. Cơn chán ngán trào lên
thành nỗi sợ hãi. Hắn vùng dậy, và phóng xe đi giữa đêm trường tĩnh mịch. Vượt
gần hai mươi cây số, chỉ với hình ảnh vợ con mang theo trong đầu, hắn đến nhà.
... Hắn được hưởng hạnh phúc đầu áp tay gối với người vợ quê mùa mà hắn đã lãng
quên, cố tình lãng quên suốt thời gian qua. Thật lạ lùng, lần ái ân này, hắn
tìm được cảm giác ngỡ ngàng, thẹn thùng y như đêm động phòng hoa chúc xa xưa. Hắn
cảm thấy mình bé bỏng lại. Hắn đang là người có tội và ăn năn hối lỗi, còn vợ hắn
thì như một dòng sông lượn lờ mang theo làn nước ấm áp, trong veo. Đêm miền quê
im ắng. Bên giường ở góc nhà, đứa con tật nguyền của hắn ho húng hắng. Qua ánh
sáng leo lét của ngọn đèn dầu, bất chợt hắn giật mình khi nhìn thân hình của vợ.
Một hình ảnh thân quen, âm thầm mà sinh động, loã lồ mà mộc mạc, không bốc lửa
mà lại rực sáng lên một thứ ánh sáng huyền diệu, không chút bụi bẩn, đang ở trước
mắt hắn. Hắn bàng hoàng. Hắn rúng động. Hắn bị mê hoặc đến đờ đẫn, không chớp mắt,
và không dám thở. Hắn ngồi bất động thật lâu, nhìn chăm chăm vợ mình đang say
giấc nồng. Rồi rất khẽ khàng, hắn bước về phía góc nhà tối tăm, lục lọi tìm kiếm
trong đống đồ đạc cũ kỹ, đã được người vợ thu dọn, giữ gìn cẩn thận từ khi hắn
về thành phố làm việc. Hắn tìm được các thứ cần tìm: vải, cọ, bột màu, giá vẽ...,
những thứÕ gắn bó với hắn một thời túng bấn thê lương. Thật chậm rãi, nhẹ nhàng
nhưng chính xác, hắn đã chuẩn bị xong mọi việc để bắt đầu vẽ. Hắn vẽ vợ mình. Vẽ
qua ánh sáng yếu ớt nhợt nhạt của ngọn đèn dầu miền ngoại ô thanh vắng...
5. Vẽ xong bức tranh khoả thân mà người mẫu là vợ, hắn ngửi được hương bồ kết
tinh khiết từ mái tóc trong tranh. Hắn ngửi được mùi mồ hôi, mùi nắng, mùi bùn
sình lầy lội, mùi hương đồng cỏ nội từ bức tranh thiếu phụ loã thể trước mắt. Hắn
bước lùi ra sau ngắm nghía. Hắn mỉm cười sung sướng. Hắn biết trước mắt hắn là
một tuyệt tác đắc ý nhất trong chuỗi thời gian cầm cọ của mình. Không chút tục
tằn. Không bụi bẩn.
Hắn khẽ bước lại giường, đắp chăn cho vợ. Rồi hắn ngồi xuống cạnh bên. Hắn
khóc. Khóc không thành tiếng, nhưng nước mắt thì cứ chảy ròng ròng. Và cứ thế,
hắn thích ngồi khóc thật lâu. Thật lâu, một mình, trước bức tranh. Đêm thật
dài. Và đêm rồi cũng qua. Gà gọi sáng. Hắn thấy mình vừa hồi sinh. Uất Kim Hương Theo https://vietmessenger.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét