Julio Cortázar và tập truyện ngắn bị “bỏ quên”
Mới đây, A Certain Lucas đã tái xuất sau nhiều thập
kỷ, mở ra cánh cửa khám phá nhà văn vĩ đại người Argentina Julio Cortázar cũng
như ảnh hưởng vượt khỏi châu Mỹ của cây bút này.
Trong bất kỳ bài viết nào về Julio Cortázar, có hai yếu tố không thể bỏ qua: ông là một trong những tên tuổi quan trọng nhất khi văn chương Mỹ Latinh bùng nổ vào thập niên 1960, và tiểu thuyết Hopscotch chính là kiệt tác của ông. Theo cách nghĩ đó, tập truyện A Certain Lucas có nhiều khả năng không mấy nổi bật: sáng tác vào cuối sự nghiệp, được dàn dựng lỏng lẻo, thiên về giải trí thay vì cho thấy tầm quan trọng trong việc khai thác lịch sử, tiểu sử và cả văn nghiệp của nhà văn này. Nhưng ở khía cạnh nào đó, nó lại cho thấy một mặt rất khác về di sản của ông mà không nhiều người biết.
Trước hết, mặc dù không thể phủ nhận Cortázar là yếu nhân của
thời kỳ bùng nổ văn học Mỹ Latinh (có lẽ chỉ sau Gabriel García Márquez trong
việc đưa độc giả Anh ngữ đến với nền văn chương vốn xa lạ này), nhưng ông cũng
có nhiều sự khác biệt so với các đồng nghiệp đương thời. Khi trả lời một cuộc
phỏng vấn vào năm 1974, ông chia sẻ: "Tôi mang tính quốc tế sâu sắc"
– điều đó có nghĩa tác phẩm của ông trải dài khắp thế giới về cả chủ đề lẫn tầm
ảnh hưởng, giống như chính bản thân ông mà rồi ta biết ngày nay khi có độ lùi
thời gian
Sinh tại Bỉ vào năm 1914, có cha mẹ là người Argentina,
Cortázar đã thông thạo nhiều thứ tiếng từ năm 4 tuổi khi gia đình chuyển về thủ
đô Buenos Aires. Ông sống ở đó đến năm 30 tuổi trước khi trở lại châu Âu cho đến
cuối đời. Thuở nhỏ, ông yêu thích Jules Verne (Hai vạn dặm dưới đáy biển...) và
muốn trở thành một người thủy thủ chu du khắp thế giới như nhiều nhân vật của
tác giả này, nhưng bệnh hen suyễn đã giữ ông lại và đưa ông đến với cuộc phiêu
lưu sách vở. Có thể nói ông chịu ơn rất nhiều từ những nhà văn đồng hương: từ
Jorge Luis Borges, ông học được sự nghiêm khắc về mặt trí tuệ và nghệ thuật,
trong khi từ Robert Arlt, ông lại tìm thấy sự gợi cảm và hoang dã. Bằng việc kết
hợp những xung lực tương phản này, Cortázar đã tạo dựng nên nét đặc sắc nhất của
riêng bản thân.
Tuy vậy nói thế là chưa đầy đủ, bởi ông cũng chịu ảnh hưởng từ các cây viết quốc tế, mà đặc biệt nhất là Edgar Allan Poe - người có những truyện ngắn chặt chẽ, kỳ ảo và đầy sức ảnh hưởng. Cây viết người Mỹ đã cho Cortázar biết ông nên viết một truyện ngắn theo motif nào. Từ khởi đầu này, như nhiều người đồng ý, những truyện ngắn trải dài từ hiện thực đến kỳ ảo khó tin chính là thành tựu văn học xuất sắc nhất của ông.
Khi xuất bản tiểu thuyết đầu tay The Winners vào
năm 1960, ông đã chịu ảnh hưởng sâu sắc của các trào lưu văn học châu Âu thời bấy
giờ, đặc biệt là chủ nghĩa siêu thực. Cuốn sách là câu chuyện ngụ ngôn sắc sảo
về chuyến du ngoạn của những kẻ ngốc rời khỏi Buenos Aires. Ảnh hưởng nói trên
còn rõ nét hơn (nếu không nói nhất) trong tác phẩm tiếp theo mà Cronopios
and Famas (1962), một tập hợp các tác phẩm văn xuôi phi lý hoàn toàn khác
biệt với The Winners, là một điển hình.
Chỉ một năm sau, một sự đổi mới về phong cách lại được nhìn
thấy ở Hopscotch - cuốn tiểu thuyết tâm lý đồ sộ đã giúp ông nổi tiếng
khắp thế giới. Giống như trò chơi cùng tên, cuốn sách là sự chuyển đổi qua lại
giữa các địa điểm mà trong trường hợp này là Argentina và châu Âu. Hình thức của
tác phẩm cũng phản ánh sự chuyển động này, với việc người đọc có thể lựa chọn đọc
theo bất cứ trình tự thời gian nào, từ đó đưa ra những cách đọc riêng, có thể
không giống vời trình tự các chương đặt ra ở phần đầu truyện.
Nếu là một nhà văn khác, Cortázar có thể đã nối tiếp thành
công của Hopscotch bằng một cuốn sách đồ sộ, hấp dẫn, nhưng ông luôn
quan tâm đến tự do nghệ thuật hơn thành công đại chúng. Nhà văn Argentina này
yêu nhạc jazz vì nó ngẫu hứng chứ không “cố định”, và Thiền tông vì nó vui tươi
chứ không trang nghiêm. Là một người viết, ông biến hóa không ngừng trong những
thập kỷ tiếp theo: Từ một tác phẩm Gothic ấn tượng mang tính thử nghiệm (62: A
Model Kit, 1968), tiểu thuyết chính trị hiện thực (A Manual for Manuel, 1973) đến
vô số tuyển tập, một số pha trộn nhiều thể loại đến mức các nhà phê bình đã xếp
chúng vào loại “hỗn tạp”. Cortázar, người thích đặt tên cho mọi thứ, gọi chúng
là “bọt biển”.
Nằm giữa một miếng bọt biển ấy là một tập truyện ngắn mang
tên A Certain Lucas xuất bản vào năm 1979. Năm 1984, nó được dịch
sang tiếng Anh bởi dịch giả Gregory Rabassa. Trong đó chứa đựng những giai thoại
cá nhân, những câu chuyện châm biếm, những bài giảng giả tạo, những tiểu phẩm
phi lý hài hước… xoay quanh nhân vật chính chính là Lucas. Điều đặc biệt là
không có cốt truyện chính nào ở đây cả.
Chẳng hạn, cuốn sách có một bài thơ feuilleton châm biếm về
sinh thái học xuất hiện bên cạnh một truyện ngắn kiểu Poe về ngành vận chuyển
xác chết ở Argentina những năm 1930. Không dừng ở đó, nó còn một câu chuyện về
một nghệ sĩ piano có 26 ngón tay, tài năng đến mức thính giả phải đeo thêm tai
để nghe anh ta chơi, trong khi một chương là một câu đố vỏn vẹn bốn dòng. Cũng
không thể không thấy một bài châm biếm kiểu Swift [Jonathan Swift, tác giả của Gulliver
du ký - ND] về một nhà hàng sang trọng ở Paris và một đề xuất theo chủ nghĩa
Dada [1] về việc đổi mới môn bơi lội Olympic bằng cách thay nước bằng
bột yến mạch.
Cortázar từng tuyên bố: "Một cuốn sách không gì hơn là
khoảnh khắc mà tác giả hoàn thành một tập truyện, tập hợp chúng lại và gửi đi
in". Với tác phẩm này, người ta có cảm giác cuốn sách chỉ là hình thức giữ
chúng lại với nhau, trong khi điều thực chất nhất lại là tuổi tác cũng như quan
điểm. Điều đó có thể chứng minh trong câu đầu tiên mở ra cuốn sách: "Giờ
thì Lucas đã già cả rồi". Nó nghe như một nốt trầm buồn bao trùm lên mọi
thứ theo sau. Khi xuất bản A Certain Lucas, Cortázar 65 tuổi và sẽ qua đời
5 năm sau đó vì bệnh bạch cầu.
Ở một trong những câu chuyện dài nhất và đẹp nhất, Lucas phải
để vợ mình ở lại bệnh viện giữa đêm để tìm cho bà một chiếc váy ngủ. Khi đang lạc
lối, ông tình cờ tìm thấy tòa nhà mà bản thân đã không gặp lại trong 20 năm và
đột nhiên "nhìn thấy những câu thần chú, ngửi thấy sự thật” như tiên đoán
trước kết cục rồi sẽ xảy ra. Bên cạnh đó cũng có câu chuyện nhẹ nhàng về một
gia đình nghệ sĩ lạc lõng, và một trang hồi tưởng về những nghệ sĩ piano vĩ đại
mà Lucas yêu mến. Trong truyện cuối - câu chuyện ngụ ngôn hài hước về một con ốc
sên đi khắp thị trấn để tìm người yêu nhưng không bao giờ tìm thấy, ông đã kết
hợp giữa sự kỳ quặc và u sầu theo cách gợi nhớ đến tác phẩm Alice ở xứ sở
thần tiên của Lewis Carroll. Đó cũng là một cuốn sách vui nhộn khác về tuổi
già.
Từ những điều trên, A Certain Lucas khó có thể được ca ngợi là một kiệt tác của Cortázar, nhưng nó hoàn toàn xứng đáng được trao giải thưởng “giống Cortázar nhất” hay “mang đậm tinh thần của Cortázar nhất” – một tác phẩm được sáng tạo từ tinh thần tự do, và ở một khía cạnh nào đó, đây là đóng góp vĩ đại nhất của ông cho văn học thế giới bên cạnh danh xưng như “tứ trụ” bên cạnh Marquez, Llosa, Fuentes cũng như kiệt tác mang tên Hopscotch.
Chú thích:
1. Chủ nghĩa Dada là một phong trào nghệ thuật và văn hóa tiên phong, ra đời ở Zurich, Thụy Sĩ vào năm 1916, trong bối cảnh Thế chiến I. Phong trào này mang tính phản kháng mạnh mẽ, bác bỏ các giá trị truyền thống của xã hội tư sản, chính trị và nghệ thuật đương thời. Đặc điểm chính của Dada là sự ngẫu nhiên, phi lý, châm biếm và có xu hướng "chống nghệ thuật".
1/12/2025
Trần Ngọc Tuấn
Nguồn: Văn Nghệ Quân Đội
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét