Đọc tác phẩm “Biên bản thặng dư” của Phùng Hiệu dưới góc nhìn từ đời thường
Tôi chợt nảy ra ý định viết đôi dòng cảm nhận về tập thơ “Biên bản thặng dư” (BBTD) của nhà thơ Phùng Hiệu (PH) sau khi tham khảo các bài viết của nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà phê bình tiếng tăm trong cả nước (Nguyễn Quang Thiều, Lê Thiếu Nhơn, Bảo Trung v.v) về BBTD (Nxb HNV 2019). Là một cây bút không chuyên, tôi muốn trình bày cách tiếp cận BBTD dưới dưới góc nhìn từ đời thường.
Đại thi hào Gớt nói: “Thế giới rộng lớn, phong phú và cuộc sống
đa dạng tới mức sẽ chẳng thiếu gì nguyên cớ để làm thơ. Nhưng tất cả các bài
thơ phải được viết ra “vì nguyên cớ” (nhân cơ hội), nghĩa là hiện thực phải tạo
ra nguyên cớ, chất liệu để làm việc đó. Cơ hội riêng lẻ trở thành chung và nên
thơ bởi vì nó được nhà thơ gia công. Tất cả thơ của tôi đều là những bài thơ
“vì nguyên cớ” (nhân cơ hội); chúng được hiện thực thôi thúc và vì thế có cơ sở”.
Tôi nghĩ nhà thơ Phùng Hiệu cũng vậy, anh lăn lộn nhiều trong cuộc mưu sinh, vừa là nhà báo, hoạt động trong lĩnh vực xây dựng, địa ốc và là người làm thơ trong một hiện thực xã hội CÓ VẤN ĐỀ. Vậy nên, chất liệu thi ca ngồn ngộn giữa đời thường, phản ánh ngổn ngang cái hiện thực sáng tối, đậm nhạt để tạo thành vòng xoáy nhận thức và cảm xúc trong tâm hồn nhạy cảm của một công dân có trách nhiệm. Thơ Phùng Hiệu bật ra những vần điệu trầm hùng và chát đắng trong hoàn cảnh như vậy. Trong suốt quá trình nghiền ngẫm tập thơ, trong tôi chợt lóe lên tia chớp: phải phân loại các bài thơ trong BBTD thành những nhóm nội dung, mặc dù sáng tác của anh là một thể thống nhất không nên tách rời. Nhưng không sao, tôi nghĩ một vài lát cắt đôi khi cũng làm rõ hơn những gì mà tác phẩm chứa đựng bên trong.
Tôi tạm xếp chung những bài có dùng đại từ nhân xưng ngôi thứ
nhất Tôi, Ta, ở đó, nhà thơ nhận diện chính mình khi quan sát thế giới hổn tạp
của thời đại, bao gồm : 1.Nhấp phím. 2. Ngôn ngữ lên ngôi. 3. Sự thật không thể
bị giết chết. 4. Kẻ hở bình minh. 5. Nghịch lí viên gạch. 6. Giấc mơ hiện thực.
7. Sự giao cảm của tưởng thức. 8. Lửa - trên nóc nhà thế giới. 9. Âm vang của
câu ca dao. 10. Ném đá. 11. Ngụy tạo. 12. Phía sau bức tường giải tỏa. 13. Sự
lãng mạn của cái ác. 14. Nói với ngài. 15. Di Nguyện.
Nhóm thứ hai gồm 16 bài, là quá trình nhận diện hiện thực phủ
phàng tạo giá trị thặng dư, bao gồm:1.Quét rác. 2. Tiếng nấc trong khu rừng cao
su. 3. Biên bản thặng dư. 4. Cuộc mưu sinh. 5. Dấu chấm. 6. Tết của người công
nhân góa phụ. 7. Phía sau ánh đèn lừa dối. 8. Sự mất tích của người công nhân.
9. Sa thải một cơn mơ. 10. Em vẫn lớn lên. 11. Dấu chân Bình Lộc. 12. Đằng sau
tờ vé số. 13. Sau lưng tiếng kẻng công trường. 14. Phố ngập. 15. Bước tha
phương. 16. Đứt cáp.
Nhóm thứ ba là những khúc thương ca cho đất nước nhược tiểu,
bao gồm: 1. Em giữa miền Trung. 2. Bão lòng. 3. Quy hoạch tự do. 4. Nghĩ về quê
hương tôi. 5. Tiếng rên gạch cát. 6. Với mẹ. 7. Điểm danh quá khứ. 8. Cánh chim
bám biển. 9. Các anh không về mắt đảo rưng rưng. 10. Biên bản chủ quyền.
Mời bạn cùng tôi dạo đọc thơ anh:
1. Nhận diện
“Nhấp phím/ những con chữ nhảy múa trên cánh đồng ngôn ngữ/
cho cảm xúc tuôn, cho lãng mạn trào/ mơ về em/ ta mới biết cuộc đời còn có tình
yêu và câu thơ sót lại”. (BBTD, tr 9).
Vâng, cái sót lại sau cùng vẫn là tình yêu và câu thơ, sau
bao lần nhà thơ nhấp phím xâm nhập vào mọi ngõ ngách của thế giới đương đại đa
chiều hỗn mang, để niềm tin vào cuộc đời trong tâm hồn thi nhân vẫn là giá trị
vĩnh hằng, được nhà thơ khẳng định một lần nữa trong bài Ngôn ngữ lên ngôi:
“Tôi nghĩ thế giới này có thể mất đi/ Nhưng còn lại vần thơ
nhân cách”. (BBTD tr11).
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều nhận định: “Đây thực sự là một định
nghĩa thơ của nhà thơ Phùng Hiệu” (BBTD, tr 6).
Nhà thơ nhận diện sự thật của xã hội đương đại như một tai
ương, thế giới mà anh đang sống đầy dẫy dối lừa, công lý bị bóp méo tàn nhẫn:
“Tôi đi tìm công lý/ Tin chắc ở phía chân trời có ánh bình
minh.” Thế mà, hỡi ôi, nhà thơ lại băt gặp: “Nhưng khi vừa đến chân trời tôi chạm
phải bóng đêm”.
Nơi đó, “lương tri lộ diện”, cái lộ diện chắc chắn ko phải là
những tia nắng ấm tốt lành, mà chỉ là “hành trình giả tạo”. Khi vấp phải nghịch
lý viên gạch, Phùng Hiệu viết:
“Khi những viên gạch vỡ ra/ là lúc bức tường bê tông rắn lại”
Anh thấy gì?
“Trên công trường quy hoạch tự do/ Những viên gạch tiếp tục vỡ
ra, Hành trình chưa khép lại”. BBTD, tr 21)
Hành trình nào? Có phải là hành trình số phận của con người
đang chen lấn, ép sát vào nhau giữa những bức tường bê tông tua tủa mọc lên từ
“những cánh tay quen thuộc tìm về”? Để rồi, trong anh, đau đáu một giấc mơ, giấc
mơ chua chát:
“Giấc mơ tôi được làm người/ một con người thật sự tự do”
nhưng khốn khổ thay, giấc mơ ấy chỉ “được hình thành trong tiểu thuyết chiêm
bao”
Tại sao vậy? đây là câu trả lời, như một lời buộc tội, như một
cáo trạng cho các quan tòa:
“Bạch ngài/Một khi thế giới vô hình không đủ sức dọa nạt ác
nhân/ Thì hữu hình tất nhiên trả giá.” Đó là những “đố kị, tranh giành,
đua chen, đốp chát”, khi mà “con người luôn ném đá về nhau”.
Vậy thì, cái gì còn lại, cái gì đáng để tôn vinh, tôi nín thở
lắng nghe nhà thơ giải bày:
“Hãy trở về với lãng mạn trường thi/ Để một ngày ta nhận thấy,
Để một năm ta nhận ra, Sự lãng mạn không mang đến nguy hại cho con người/ Chỉ
có thể làm nên tên tuổi.”
Tôi thở phào nhẹ nhỏm, dẫu sao, chúng ta và nhà thơ cũng còn
một con đường, một lối đi nhân cách. Xin phép được mượn lời tác giả Bảo Trung
trong bài báo “Ánh sáng phía sau dòng lệ” (GDTĐ, tr 26): “Phùng Hiệu tìm đến sự
giải thiêng cho những sự thật, lật tẩy để thanh tẩy bao ngụy tín trong cuộc sống
đang tăng tốc phi mã trong vòng xoáy của vật chất, của những toan tính thực dụng…”
2. Hiện thực tạo giá trị thặng dư trong BBTD
Mười sáu bài thơ, như là một tập hợp đầy bản lĩnh của nhà
thơ, phản ánh hiện thực xã hội Việt đương đại. Xin được trích trong bài tựa của
nhà thơ Nguyễn Quang Thiều :
“Anh đã dối mặt với những bất hạnh và bất công mà không hề sợ
hãi và anh đã thi ca hóa được những thô nháp, trần trụi của đời sống. (“Sự thật
của nhà thơ” , BBTD, tr 7).
Tôi đồng cảm với tác giả bài viết, và cho rằng, Phùng Hiệu lượm
nhặt chất liệu cuôc sống hết sức chọn lọc và tinh tế. Đôi mắt anh bừng sáng để
xoáy sâu đến tận cùng khi nhìn về những mảng tối nhạt nhòa của bóng đêm. Những
mảnh đời rách bươm, những bàn tay tóe máu nhọc nhằn lao khổ được anh thi ca
hóa, không phải để làm nền cho thơ anh khác lạ, hiếm hoi trong trường chữ nghĩa
hiên nay, mà chính là cứu cánh cho lương tri hướng về những con người lao động
nghèo khổ, những người không hề biết mình đổ mồ hôi và máu xương để cho các thế
hệ hôm nay và mai sau lập BBTD, là bản cáo trạng cho xã hội đầy dẫy bất công:
"Chị quét cả đời nhưng rác chảy về đâu? …Đến cuối cuộc đời
người ta quét chị ra/ Vì ngỡ rác trong khu nhà ổ chuột! (Quét rác. BBTD, tr 13)
Phùng Hiệu đã nhìn thấu suốt cả cuộc đời chị công nhân quét
rác, và nhà thơ cũng cho chúng ta thấy cách đánh giá của anh về những chủ nhân
ông của chị, sử dụng chị để tạo ra giá trị thặng dư, đã coi chị là cái gì, sẽ đền
ơn đáp nghĩa với chị như thế nào? Không có một tâm hồn mẫn cảm và đầy cảm
thông, không cùng sống chết với những con người lam lũ, người ta không thể nào
viết lên những câu thơ nhu thế.
“Chị bấu vào chỉ số thặng dư/Tờ văn bản được ghi bằng nước mắt/…Anh
lê những bước chân về phía công trường/ Lót vào lòng nắm xôi lên giá.”/….Em cầm
tuổi mười lăm/ Bước vào nhà máy/…Được cấp bằng “chiến sĩ tăng ca”….Thặng dư/ Thặng
dư/Thặng dư./ ..Áp đặt lên những mảnh đời vô sản/ Biên bản ….thặng dư…”
Chúng ta còn có cơ hội thốt lên lời nào nữa? Những câu thơ của
nhà thơ Phùng Hiệu đã là cục máu bầm của tình trạng xuất huyết nội, nhà thơ viết
bằng chính bàn tay cầm công cụ của những người vô sản hiện đại, có khác gì của
các tầng lớp vô sản thế kỉ trước? Vậy thì làm sao? Nói lên cái gì? Lí thuyết
nào cứu rỗi cho họ? bàn tay nào nâng họ lên khỏi những vũng sình nhầy nhụa mồ
hôi và nước mắt? Thượng tầng xã hội ru ngủ họ những gì? Hay bất công và lợi ích
nhóm vẫn là những bàn tay bạo Chúa?
Và đây là thân phận các nàng Kiều thời đại, Phùng Hiệu không
lột tả tâm tư nhức nhối của Kiều, nhà thơ thấy các em như là một biểu trưng cho
thất nghiệp, cái trinh trắng rủ bỏ nhân cách vì bó tay trước cuộc đời, bởi bàn
tay các em nhỏ bé yêu ớt quá, mà thế lực đồng tiền quá là “vĩ đại”, nó ngốn ngấu
tất cả:
“Em cầm tấm bằng phổ thông rong ruổi…./ ở đây không nói chuyện
học đường…./trong ánh đèn lừa dối/ nhan sắc được phô trương bằng những đường
cong thân thể…/ em hiện diện như một nàng tiên chơi trò chuyển nhượng…” (Phía
sau ánh đàn lừa dối. BBTD, tr 29.)
Tôi tạm dừng trích dẫn thơ Phùng Hiệu mà xin mượn lời nhà thơ
Lê Thiếu Nhơn:
“Đọc tập thơ “Biên bản thặng dư”của Phùng Hiệu, cảm giác nặng
lòng khó tránh khỏi. Thế nhưng, qua những câu chua chát lại thấy vẻ đẹp của nước
mắt, qua những lời ai oán lại thấy sức mạnh của tình thương….” (Phùng Hiệu - Niềm
riêng rét cóng từng ngọn lửa tàn - Lê Thiếu Nhơn, BBTD, tr 85.
3. Thương ca nhuợc tiểu
Mảng cảm xúc dành cho quê hương trong BBTD trầm hùng giai điệu
của một bản thương ca, gióng giả lay động trái tim hàng triệu con dân nước Việt:
Thế kỉ trôi qua/ Biển Đông chưa có ngày yên ả/ Năm 1956/
Hoàng sa mất một phần máu thịt/… Năm 1974/ Bảy mươi tư người Việt hy sinh…../
Năm 1988/ Gạc ma hóa thành biển lửa…/ Năm 2013/ Với âm ưu đường lưỡi bò dối
trá…/
Hiểm họa xâm lăng từ phương Bắc ngàn đời luôn đe nặng lên đầu
dân tộc Việt. Bao nhiêu lần đánh thắng kẻ thù là bấy nhiêu lần cống nạp, các
vương triều quật cường Đại Việt xưa đã hiên ngang giữ vững cõi bờ. Nay, ý đồ bá
quyền đại Hán lại đang thực hiện âm mưu thôn tính dần dần bờ cõi nước Nam. Đất
và biển ngàn năm đang bị đe dọa, chúng đang tràn ngập lãnh thổ:
"Rồi một ngày bô xít Tây Nguyên/…Đất cát kêu gào đau rát
giọt tài nguyên. Rồi một ngày chất thải Formosa….Biếtt bao giờ lãnh thổ được
bình yên?"
Câu trả lời là đây, nhà thơ đã đến Colin, hòn đảo giữa Trường
sa dài rộng hiên ngang:
“Mặc cho những họng súng quân thù luôn khát máu/ ….Sáu mươi bốn
anh hùng hóa đá giữ biên cương.” (Các anh không về mắt đảo rưng rưng.” (BBTD.
Tr 74)
Những ngư dân bám biền cũng trở thành những người hùng giữ nước
trong thơ Phùng Hiệu:
“Xác con thuyền chìm dần xuống đáy tự do/ Anh trồi lên bằng
tinh thần “chiến binh bám biển”. (Cánh chim bám biển. BBTD. Tr72)
Ngoài ra, nhà thơ còn viết về người mẹ Việt Nam muôn đời lao
nhọc nuôi nấng cả dân tộc lớn lên, (Với mẹ, Tr 59) những phút suy tư về thân phận
quê hương nhược tiểu, (Nghĩ về quê hương tôi. Tr. 52) những cảm xúc đẹp thăng
hoa từ câu ca dao ngàn năm vọng lại… (Âm vang của câu ca dao. TR 44)
Khi mới cầm trên tay và lướt đọc qua, ta những tưởng BBTD là
một tập thơ gai góc, khó cảm thấu, khó nhập tâm. Thế nhưng, đi sâu vào những cảm
thức mới mẻ trong thơ Phùng Hiệu, ta lại thấy ngời lên cái thiện tâm, vị tha,
nhân bản và là tiếng nói của những nhà thơ biết đem thơ đến cho con người bằng
tất cả yêu thương và hiến tặng.
Trân trọng giới thiệu BBTD đến với bạn đọc gần xa. Mong đón
nhận những tập thơ hay của Phùng Hiệu trong thời gian tới. Chúc nhà thơ tiếp tục
thành công trên sự nghiệp văn chương của mình.
Bà Rịa, 27/11/2019
Nguyên Bình
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét