Thơ Nguyễn Bình Phương
Việc làm thơ của Nguyễn Bình Phương như một sự bừng lóe của linh giác. Mỗi lần cầm bút viết là khám phá cái thế giới lạ lùng, huyền bí như thế giới của giấc mơ. Mà làm thơ, như anh, chính là đang theo đuổi những giấc mơ. Như bước vào một cảnh giới kỳ lạ, với cách nhìn, cảnh cảm và cách nghĩ khác, xa lạ với hầu hết mọi người.
Không hiểu sao nghĩ đến Nguyễn Bình Phương, tôi lại nghĩ về một
đôi mắt nhìn xa vắng vào cõi lạ lùng nào. Đôi mắt có chút thắc thỏm, nhưng vượt
thoát mọi bức tường phía trước. Ừ nhỉ, tôi biết đến Nguyễn Bình Phương từ 25
năm trước, khi anh mới bước vào tuổi 35, đang làm biên tập viên cho nhà xuất bản
quân đội. Và chính anh đã biên tập cho tôi tập truyện ngắn đầu tay, tập truyện
mà tôi coi như một kỷ niệm sâu sắc trên con đường viết văn của mình. Giờ nhớ lại
những thời khắc đó cứ như ngày hôm qua. Thế mà tóc xanh trên đầu giờ đã vương
màu khói. Có cảm giác thời gian như lá, xếp chồng lên nhau, xanh vàng lẫn lộn.
Đời thực đấy mà cũng chập chờn ảo mộng. Suốt những năm tháng ấy, Nguyễn Bình
Phương, bằng sự nỗ lực không ngừng đã tiếp tục dấn bước trên con đường gian khó
và làm nên một sự nghiệp văn chương đáng ngưỡng mộ với nhiều tiểu thuyết và
thơ.
Đường văn chương của anh là con đường độc đạo. Dường như phía
trước không có dấu chân. Và phía sau cũng không có người nào theo được. Đấy là
con đường khám phá, đi theo sự mách bảo của nội tâm, khai phá những miền u thẳm
trong tâm tư con người và những bí ẩn của chính cuộc đời.
Nhưng lần này, tôi chỉ mới có thể nói về thơ của Nguyễn Bình
Phương.
***
Việc làm thơ của Nguyễn Bình Phương như một sự bừng lóe của
linh giác. Mỗi lần cầm bút viết là khám phá cái thế giới lạ lùng, huyền bí như
thế giới của giấc mơ. Mà làm thơ, như anh, chính là đang theo đuổi những giấc
mơ. Như bước vào một cảnh giới kỳ lạ, với cách nhìn, cảnh cảm và cách nghĩ
khác, xa lạ với hầu hết mọi người.
Hãy xem anh nhìn thế giới:
“Những đám mây không có bầu trời
Những ngọn nước rào rào chảy ngược
Những tiếng nói thì thào vô chủ
Trong những giờ không thuộc mùa nào
Những người bạn làm ta dằn vặt
Với bức ảnh ngày đông
Mang nụ cười mơ màng phương bắc”.
(Giao thừa)
Đấy là một thế giới phi lý, một thế giới không có trong sự thật.
Thế giới phá vỡ mọi quy ước và trật tự truyền thống. Thơ Nguyễn Bình Phương
ngay từ buổi đầu đã vượt thoát những ranh giới cổ điển để đi vào một con đường
mới.
Những hình ảnh lạ lùng có rất nhiều trong thơ anh tạo thành một
thế giới dị biệt, mà những hình thù, những màu sắc ấy cắt thẳng vào tâm tư người
đọc như những vệt sắc nhọn làm nứt vỡ những cách cảm suy đã cũ:
“Máu đứt dây cương
Lồng lộn phi nước đại
Đến vùng rừng thâm u mê man”
Hoặc:
“Bóng ông già bị đóng vào nôi
Bóng người mẹ đóng giữa trời giông gió
Bóng hoa đóng lên tường
Những dãy phố bị đóng vào hoàng hôn viễn xứ”
(Trường ca: Khách của trần gian)
Đấy là thế giới một nửa hiện thực và nửa kia là ảo ảnh:
“Em mách rằng có con chim nâu trong bông hoa nâu
Khuya nào đó cũng mải mê hót
Hót vào giấc mơ của em.”
(Khuya nào)
Và đây nữa, là thế giới hoàn toàn mê ảo:
“Động tiên nghe đá già
Nghe ngàn đêm hoa thức
Có xác xơ như tóc
Tóc như cây mùa rơi…”
(Với người trong cổ tích)
“Người đàn ông lang thang bốn mươi năm điên
về gọi mẹ dưới mồ
Mẹ ơi ban mai nào sáng nhất?”
(Trường ca: Khách của trần gian)
Và ngược lại, có khi anh khắc họa cái hiện thực như bay ra từ
giấc mơ:
“Con bướm cuối cùng nhẹ nhàng bay ra ngoài giấc mộng
Bằng đôi cánh hoa mơ”
(Tình yêu khuất mặt)
Không chỉ lẫn lộn hiện thực và mơ ảo, ở trường hợp khác, Nguyễn
Bình Phương nhìn thấy cái vô hình như đang hiện hữu trong thế giới hữu hình,
cái đã mất mà như còn mãi:
“Bóng những bông hoa bị ngắt
Nửa đêm về đậu trên cuống run run
Sau lưng nở nụ cười lơ đãng
Vầng trăng trên nước tọa im lìm.”
(Hình cũ)
Cái thế giới nghệ thuật mà Nguyễn Bình Phương bày ra trước mắt chúng ta là một thế giới vô thủy, vô chung, xáo trộn không gian và thời gian. Không ai biết đến điểm đầu và điểm cuối của nó. Trong thế giới ấy, ta gặp sự hoang lạnh, tàn rữa, u uẩn.
Nhưng, Nguyễn Bình Phương không phải là người thoát ly hoàn
toàn hiện thực. Anh chỉ mang đến một cách nhìn khác, một cách cảm nghĩ khác về
hiện thực. Làm sao mà thoát ly hoàn toàn hiện thực được khi người thơ bời bời
tâm trạng. Và làm thơ, thực ra cũng chính là một cách để giãi bày những tâm tư
sâu kín nhất của lòng mình, những nghiệm suy trước cuộc đời biết bao nghịch lý
và giằng xé. Trong cái thế giới thơ tưởng như xa lạ mà anh đã dựng lên, khi chú
ý đến những sắc màu, những mối quan hệ chằng chịt của nó, người đọc sẽ thấy đó
là ánh phản của thế giới nhân sinh với biết bao thăng trầm, khổ đau, nuối tiếc…
được thể hiện trong một hình thức khác với thi ảnh độc đáo và lối liên tưởng mới
lạ.
Ta gặp hình ảnh về một tình yêu đẹp đẽ mà tuyệt vọng:
“Em cúi xuống giấc mơ yên ả
Hôn lên mùa thu không còn tôi”
(Em và Hoa)
“Hôn anh em làm anh mòn mỏi
Ta sẽ chết trong nhụy hoa những cánh hoa khép lại.”
(Vườn khuya)
Ta gặp những ám ảnh về sự khuyết hao tàn lụi:
“Lạnh phả về từ xa xửa xa xưa
Thủa trong vắt tan vào mơ mộng
Biết mãi còn níu giữ nữa không?”
(Khúc ru)
Và đặc biệt, ta gặp hình tượng nhân vật trữ tình (như một hiện
thân của chính nhà thơ) được thể hiện xuyên suốt trong nhiều bài thơ.
Có lúc phảng phất một niềm nuối tiếc về năm tháng đã qua:
“Thời gian ngã
máu tuôn
Tuổi xanh không thể dậy”
(Bài thơ cũ)
Nhưng sau đó lại là sự khước từ quá vãng, là một sự thúc bách
vượt qua cái tôi của ngày hôm qua:
“Trong bóng râm lạnh lùng vang lời nhắc:
Ta lớn lên bởi kiếm tìm
Giờ kiếm tìm đã cũ”
(Bài thơ cũ)
Và cuối cùng là một sự thoát thai khỏi khuôn mặt cũ, những
ràng buộc cũ và nhân vật trữ tình hiện ra như một bản thể độc đáo, với ý thức về
nỗi buồn, sự tự do tuyết đối:
“Tôi là một đỉnh núi
Một nỗi buồn gieo neo bên ký ức phai tàn”
“Tôi là con đường chông gai chưa ai đi”
(Tự sáng)
Trong số các nhà thơ đương đại, Nguyễn Bình Phương là một hiện
tượng hết sức độc đáo. Các thi phẩm của anh đậm đặc yếu tố siêu thực. Có thể
nói anh là người đã dấn thân mãnh liệt trên con đường đổi mới thơ mình theo
nghĩa vượt thoát khỏi sự kiềm tỏa của lý trí, sử dụng những hình ảnh kỳ lạ đầy
huyễn hoặc, xác lập một logic nghệ thuật khác – trong đó mọi giới hạn về không
gian và thời gian thông thường bị phá vỡ. Thay vào đó là sự chồng lấn giữa ý thức
và vô thức, giữa thực tại và quá vãng, giữa hữu hình và vô hình…
Nguyễn Bình Phương xuất bản tập thơ đầu tiên Lam Chướng (1992)
khi mới 27 tuổi. Và ngay ở tập thơ này đã có những vượt thoát khỏi những khuôn
thức cũ và xuất hiện những câu thơ ấn tượng:
“Nhuốm gót theo ôi đầm sương là sương
Mỗi vòm lá bạt ngàn con mắt khóc.”
(Cái bóng)
Và chỉ mấy năm sau đó, với trường ca Khách của trần gian năm 1996 Nguyễn Bình Phương đã bộc lộ một cái nhìn bung phá mãnh liệt trước những giới hạn cũ và định hình một bản lĩnh sáng tạo. Nhiều câu thơ, ý thơ trong trường ca này đến nay vẫn còn làm cho người đọc ngỡ ngàng, thậm chí kinh ngạc bởi sự mới lạ ở cách nhìn và nghệ thuật ngôn từ kỳ lạ. Cách viết trường ca của Nguyễn Bình Phương không phải để kể một câu chuyện, không giàn dựng một không gian như điểm tựa cho nhân vật hoạt động và bám theo dòng thời gian biên niên đơn giản. Không, không phải vậy. Trường ca là nơi anh trình bày những chiều kích suy tưởng và tưởng tượng. Những chiều kích ấy cứ mở ra vô biên, đến mức dường như thiếu kiểm soát và làm hiện ra một thế giới đủ sắc màu lộn xộn, kỳ dị và cả những cái đẹp se thắt, ảo diệu. Đấy là một tổng phổ của những liên tưởng, cảm suy lạ lẫm về thế giới, về sự sống và về con người.
Tại thời điểm những năm đầu đổi mới, khi mà những trào lưu
cách tân thơ vừa mới nhú lên, khi những lý thuyết trường phái hiện đại phương
Tây chưa thực sự được phổ biến đầy đủ và cởi mở trong sự tiếp cận ở Việt Nam.
Tôi nghĩ Nguyễn Bình Phương không phải là người chủ trương đặt mình vào một trường
phái nào. Và có lần anh đã xác nhận với tôi về điều đó. Vậy, những yếu tố siêu
thực đậm đặc và thậm chí cả những dấu vết của chủ nghĩa tượng trưng và hậu hiện
đại trong thơ anh có lẽ có nguồn gốc nội tại trong cảm quan của nhà thơ, hơn là
sản phẩm của một sự tiếp biến văn hóa.
Trong những tập thơ tiếp theo: Xa thân, Từ chết sang trời
biếc, Buổi câu hờ hững… Nguyễn Bình phương vẫn giữ được nhịp độ và sự bứt
phá của cảm xúc, lối liên tưởng phi thường của anh. Nhưng điểm khác biệt so với
trước là người thơ đã ngày càng trầm tĩnh và nghiệm suy hơn, mang màu thế sự
nhiều hơn:
“Đứng một mình giữa tĩnh mịch bao la
Thời gian đỗ kềnh trên đầu gối
Qua kẽ tay thế sự nhờn nhợt rơi
Những câu ca lạnh những ngọn triều thần
Mất
Chỉ còn lại gương và lau lách.”
(Tượng đá cầm gươm)
“Cuối cùng
cuộc chuyện trò cũng biến thành câu hỏi
tại sao người nọ dẫn người kia lạc lối
tại sao một linh hồn héo hon
say sưa giảng cho một thân hình héo hon về mốt”
(Ở nơi không có cánh)
Suốt cả hành trình của mình, Nguyễn Bình Phương đã kiên trì một
lối thơ riêng. Dù đã có nhiều bài viết về thơ ông, nhưng tôi nghĩ, hầu như mọi
người vẫn chưa dễ nắm bắt được tường tận. Thơ Nguyễn Bình Phương thách thức
chúng ta. Đến với thơ anh, dường như cần những ổ khóa để mở ra những cánh cửa
bí mật mà hầu hết chúng ta lại không nắm được những bí mật ấy. Có lẽ đó là một
cách để Nguyễn Bình Phương giữ cho thơ ca vẫn còn là một lâu đài huyền bí mà chỉ
những ai vô cùng yêu mến thi ca, dõi theo những chuyển động vi diệu của nó mới
có thể đặt chân đến.
Lịch sử văn học Việt Nam đang chuyển động sang một hướng mới.
Chúng ta đang cố gắng vượt thoát khỏi lối tư duy mòn cũ, giản đơn để bước vào một
lộ trình mới hiện đại trong sự hội nhập cùng nhân loại. Tư duy nghệ thuật của
thế hệ mới phải khác. Những con đường mới cần được mở ra để các thế hệ cùng kiến
tạo một nền văn chương đích thực mang những giá trị thẩm mĩ độc đáo và nhân bản.
Thơ Nguyễn Bình Phương chứng tỏ một sự dịch chuyển những quan niệm mỹ học mãnh liệt trong sáng tạo và tiếp nhận tác phẩm. Nó không trình bày một thông điệp đơn giản. Nó thúc bách người đọc phải nghiệm suy về sự tồn tại. Nó mang đến một cảm quan mới về thế giới và con người. Nó bắt người ta phải cảm nhận thơ ca bằng tổng thể các giác quan và tập trung mọi năng lực của chính mình trong sự nhận diện ra vẻ đẹp của sự tồn tại và nhào nặn lại tâm tư, cảm thức của mình. Nó khơi mở khả năng tưởng tượng không giới hạn của người đọc.
14/12/025
Thiên Sơn
Nguồn: VanVn
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét