Thơ là linh dược
Tôi nhận được tập thơ Cả những ngày đã quên của tác giả Trần thị Thùy Vy, sinh năm 1975, quê Duy Xuyên Quảng Nam. Tập thơ dày 115 trang, khổ 18x18, bìa cứng giấy đẹp, trình bày rất trang nhã, do Nhà XB Hội Nhà Văn ấn hành tháng 10 năm 2024. Cầm tập thơ lên tôi đọc đi đọc lại đôi lần, thấy hay hay, cái dễ nhận ra là tâm tư tình cảm của tác giả đã gởi trọn vào đây! Về quê hương về suy tư, về cuộc sống đã được tác giả biến hóa thành những con chữ có cánh bay xa, biết nói, biết giao tiếp với mọi người. Trong đó, sự cảm nhận rất mới với Thơ.
Ai cũng biết rằng, thời gian gần đây cao trào thơ Việt
Nam nở như hoa xuân, các tâm hồn thơ thi nhau sáng tác, nhưng không vì
thế mà mất đi chất thơ, càng lúc càng dồi dào sức sống. Riêng tôi,
không đánh giá thơ giỏi dở mà muốn nói Thơ là cái hồn tinh tuý của
dân tộc Việt Nam đã lớn lên trong cái nôi Thơ Ca. Mỗi người, mỗi nét,
mang đủ màu sắc khắc hoạ thơ của mình. Rất đặc biệt, tác giả Trần
Thị Thuỳ Vy không thêu dệt tâng bốc thơ của mình mà chỉ đánh giá qua
bốn từ: THƠ LÀ LINH DƯỢC. Đã nói là linh dược thì sẽ chữa lành các
căn bệnh mà con người vốn mắc phải! Hay! Lối suy nghĩ rất mới.
Đối với tác giả dùng ngôn ngữ diễn tả tâm tư tình
cảm bằng giọng điệu rất mới trong thơ, trong Mái đêm: Em trao anh trái
tim côi từng đêm…Hình như một ánh trăng vừa tàn/ một chiếc lá vừa
rơi/ một làn gió vừa thổi tung mái tóc/ rối bời vì bóng anh lồng
lộng/ một sợi tóc vừa rụng xuống/ khỏi mái đêm sâu thẳm (Cả những
ngày đã quên, trang 12).
Rất là tự nhiên đến đổi, khi chạm vào hồn thơ người
đọc không hề hay biết là những vần thơ mà cứ ngỡ là một quang cảnh
êm đềm trước mắt. Cái hay của tác giả là như thế, như ta xem một tác
phẩm chân dung nghệ thuật của hoạ sĩ tài danh, nét vẽ mê hoặc người
xem, những lỗ chân lông người trong tranh hiện rõ và đôi mắt long lanh
đang giao tiếp chuyện trò với người đối diện. Ở cái nhìn khác, Chơ
Ro. Tôi nhìn thấy bầu trời Chơ Ro trong mắt em/… những chiếc gùi trên
lưng cõng đầy mưa nắng/…mùa con két về rỉa bắp/ tiếng con dê gọi bầy/
mùa dựng rượu ghè/ mùa giống trống chiêng/ tế dâng đủ đầy/ mùa nương
rẫy/ mùa dấu chân em bám đá/ ngược dốc gọi nguồn/ơi Chơ Ro! Cả những
ngày đã quên, trang 18).
Một quang cảnh đẹp bịnh dị quê hương được vẽ lên bằng
ngôn ngữ tuyệt vời đến đổi người đọc nhận ra góc quê hương trước
mặt, thời gian chầm chậm trôi mà mọi sự sinh hoạt đang diễn tiến
từng chút một. Sự linh động, và sự chân quê không hào nhoáng, không
lập khuôn, bởi sự thật đã khắc hoạ tinh tế. Ở đâu đó trên cánh đồng
thì tiếng trâu nhịp chân về chuồng, hay tiếng chim gọi nhau về tổ khi
trời sắp tối, thì ở Chơ Ro tiếng dê gọi bầy. Hình ảnh trung thực
trong thơ tác giả đã làm cho người đọc phải giật mình vì đứng trước
một góc quê hương đậm đà bản sắc dân tộc. Lần theo chiều cảm xúc ta
chạm đến nỗi niềm của tác giả với Mặc trầm lời ru. Người đàn bà
ẵm bồng cánh buồm vừa mọc/ tiếng khóc của nụ chồi đỏ hỏn/của ánh
mặt trời dâng sóng/ Vượt cạn…/ Người đàn bà chèo cạn đêm nay/ôm hòn
máu đời mình/mặc trầm lời ru. Cả những ngày đã quên, trang 32).
Vượt cạn của người đàn bà luôn là nỗi bất trắc mà
cũng là niềm vui nhất trong đời. Tiếng khóc của trẻ thơ làm cho
người đàn bà lớn hẳn và mạnh mẽ hơn, sẵn sàng đối mặt, luôn giữ an
toàn cho mầm non trong mọi hoàn cảnh! Ở đây, vượt cạn, tác giả đã
mạnh dạn ẵm bồng cánh buồm vừa mọc, dùng đôi tay vươn dài che chở
cho nụ chồi đỏ hỏn. Hình ảnh người đàn bà có đầy đủ trách nhiệm
thật đáng trân trọng!
Trở lại với góc quê hương ta bắt gặp ký ức cối xây
lúa chạm vào lòng, một nỗi niềm hằn sâu vào hàng thế kỷ khôn nguôi.
Làn da đồng hun sâu dãi dầu của ông/ nụ cười móm mém tóc mây của
bà/… đường cày và những lằn roi ví thá/ những bữa cơm vội vã/ giấc
ngủ đượm bùn phèn của mẹ/khói thuốc phập phều ngày đông của
cha/… ngun ngút khói chiều giáp hạt/ gom cánh chim tuổi thơ/ phơi ngày
trở giấc/… chiếc cối xay/ xoay tròn… xoay đều/ điệu mưa bình yên/ ru nhưng
giấc mơ màu mỡ. Cả những ngày đã quên, trang 46).
Một buổi sớm mai nào đó, giọt cà phê rơi trong đáy cốc,
chợt nghe tiếng va chạm vào lòng! Thèm, nhớ, bâng khuâng. Nhưng với
tác giả lại khác hơn, cô đã vẽ lên một bức tranh không gam màu mà ẩn
hiện sáng tối rõ nét bằng những ngôn từ thật ấn tượng. Chiều nay
caphe cùng anh/ được trở về mười tám/tuổi dám yêu dám nhận/Ngày mai
không caphe/ không cute/ không mầu nhiệm/… ngày mai rồi ngày mai nữa…/ gánh
hàng rong trên vai bà Bảy cong dần/ từng bước đi chậm chạp/ tiếng mời
chào thưa hơn/ Chiều nay/ bên anh tuổi mười tám hiện thời/ như giọt cà
phê rơi. (Cả những ngày đã quên, trang 66). Hãy để lòng thanh thản và
nhắm mắt để nghe tiếng guốc gõ trên từng cung, có một khoảng lặng đến
ngậm ngùi chỉ trong vài câu ngắn ngủi. Tác giả đã thâu tóm thời
thời gian, không gian một cách tài tình cho người đọc nhận ra suốt
chiều dài cuộc đời và thân phận, nhận ra điều trong quá khứ, hiện
tại và tương lai. Đây là một nghệ thuật diễn tả cho một biểu cảm
của ngôn ngữ, hay tiếng lòng của tác giả đau đáu nỗi niềm của người
đời. Con người dù bận rộn đến đâu, đôi khi cũng có những giây phút
suy gẫm thiền định (méditation). Những giây phút này tác giả nhận ra
sắc màu tâm tưởng bằng những cung bậc từ tốn: Người đàn bà len qua
giông tố/ vất vưởng giữa sa mạc/ cằn cỗi giữa hoang tàn/ đồng hành cùng
bóng đêm/ Có lúc lả đi chạm chân tuyệt vọng/ Chơn tâm vụt sáng/ Bàn chân
dần ấm/ Chạm sỏi biết đau/…Từng bước/ Từng bước… chuyển hồng/ (Cả
những ngày đã quên trang 93).
Tác giả đã khéo léo chuyển hóa tâm trạng một cách
tài tình, dù là bài thơ ngắn nhưng cũng đủ để người đọc suy gẫm
việc đời, không chịu đầu hàng nghịch cảnh, lúc nào cũng vươn lên cho
dù một chân què quặt dưới ánh sáng mặt trời. Nhìn chung qua tập thơ
Cả những ngày đã quên tác giả Trần Thị Thùy Vy đã cho ta nhận ra
nhưng điều tưởng chừng như rất đơn giản như ăn ngủ thường nhật nhưng
không hề đơn giản chút nào, mỗi cử chỉ động tác đều có ý nghĩa
riêng của nó, qua thời gian và không gian nhưng động tác đó lại càng
nhiệm mầu đầy sắc màu trong cuộc sống bằng thơ. Thơ của Thuỳ Vy rất
thực trong đời sống, thế nên rất sinh động càng đọc càng say mê.
Bao nhiêu lo toan của người đàn bà, trước cảnh cơm, áo
gạo tiền mà vẫn Thơ. Có thể nói, thơ với Trần Thị Thuỳ Vy là linh
dược (mesdicament miracle). Chính tác giả đã nói: Tôi đọc thơ xuôi dọc
bờ kênh/ nức lòng cây trái/ vũ trụ nuôi em/trái tim rực hồng/ Những bài
thơ nơi đại dương xa xôi/ hừng hực yêu thương/ cháy tràn chữ/ những ký tự
nhảy nhót/… Thơ là linh duợc/ linh dược là thơ/ (Cả những ngày đã quên,
trang 22). Rất đặc biệt, thơ của Thùy Vy thoát qua vần điệu, ngôn từ
hào phóng không gò bó, mà nhẹ nhàng êm đềm tạo cho người đọc say mê
lạ lùng.
Dòng thời gian đi qua không trở lại, mọi thứ dần
khuất trong kiếp người. Nhưng tình thơ của Thùy Vy không mất, nó vẫn
hiện hữu nơi góc quê hương, trên vai áo bạt màu của người mẹ còng
lưng theo năm tháng. Và nó vẫn hiện hữu cùng với tiếng dê gọi đàn
khi chiều về trên thôn bản nào đó! Với sức trẻ, thơ Thùy Vy sẽ còn
bay xa và cao hơn ở khắp mọi nơi. Mong rằng, với mạch thơ đầy sức
sống của tác giả Trần Thị Thùy Vy sẽ tiếp tục cho ra đời những tác
phẩm đáng yêu, đáng trân trọng.
Cần Thơ, 5/12/025
Nhật Hồng
Nguồn:VanVn
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét