Nỗi buồn chiến tranh - và cách nhìn về việc đổi mới dạy học văn trong nhà trường
Vừa qua, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vinh danh là một trong 50 tác phẩm tiêu biểu của văn học Việt Nam 50 năm qua đã tạo nên nhiều tranh luận trái chiều. Nhiều ý kiến cũng đã đặt ra vấn đề là có nên đưa tác phẩm này vào sách giáo khoa Chương trình Giáo dục phổ thông 2018 hay không. Là những người đã từng học văn qua nhiều lần thay sách và là những người đã dạy môn văn nhiều năm trong nhà trường phổ thông, chúng tôi có một số suy nghĩ trong cách nhìn về việc đổi mới dạy học văn trong nhà trường về Nỗi buồn chiến tranh với tính chất là “những người trong cuộc”.
Vì sao nỗi buồn chiến tranh gây tranh cãi?
Tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh không phải là tác
phẩm mới xuất bản. Nó được Bảo Ninh viết năm 1987 (sau thành công của Đại hội Đảng
CSVN lần thứ VI, năm 1986, Đại hội được đánh giá là có nhiều đổi mới, dân chủ),
xuất bản lần đầu năm 1990 (lúc đầu có tên là Thân phận của tình yêu). Và
sau đó được Hội Nhà văn Việt Nam trao giải vào năm 1991. Chính người viết bài
này đã đọc nó hơn 30 năm trước đây. Còn nhớ, khi Nỗi buồn chiến tranh mới
được trao giải, rất nhiều bài báo đã “công kích” dữ dội. Song có điều, sinh
viên chúng tôi và cả những giảng viên đại học ngành ngữ văn đều đánh giá rất
cao, thấy có tính tiên phong, đổi mới về cách viết, cách phản ánh chiến
tranh... Lúc đó, PGS.TS Phùng Quý Nhâm - giảng viên môn lý luận văn học, Trường
ĐHSP TP.HCM - nhận xét tác phẩm hay: “Chung quy lại tác phẩm có 3 điểm nhấn về
nỗi buồn: buồn cho thân phận người lính, buồn với người nghệ sĩ cầm bút và buồn
về thân phận của tình yêu”.
Lý do tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh nhanh chóng
dậy sóng dư luận bởi nó đem đến một cách nhìn mới về đề tài chiến tranh. Bảo
Ninh đã mô tả chân thực những nỗi đau thương, mất mát của người lính trên chiến
trường và cả trong thời kỳ hậu chiến. Với nhân vật chính là Kiên, Bảo Ninh
không xây dựng hình tượng con người theo mô típ anh hùng, sử thi như nhiều nhà
văn lớp trước đã viết, mà tập trung đào sâu thế giới nội tâm đầy dằn vặt, ẩn ức,
đau đớn, kể cả những khía cạnh rất đời thường, rất “con người” của người lính
phía sau cuộc chiến. Trả lời báo chí, nhà văn Bảo Ninh từng cho biết: "Nỗi
buồn và những ám ảnh chiến tranh sẽ còn mãi mãi trong đời tôi. Tôi chỉ có thể
trông chờ nỗi buồn ấy hết ở thế hệ sau mà thôi". “Đấy, cần phải viết về
chiến tranh trong niềm thôi thúc ấy, viết sao cho xao xuyến nổi lòng dạ, xúc động
nổi trái tim con người như thể viết về tình yêu, về nỗi buồn, sao cho có thể
truyền được vào cuộc sống đương thời luồng điện của những cảm xúc chỉ có thể diễn
đạt bằng thì quá khứ và qúa khứ của quá khứ...” (Nỗi buồn chiến tranh, NXB trẻ,
2022, tr. 70, 71).
Tính đến năm nay, Nỗi buồn chiến tranh được tái bản
lần thứ 26 ở trong nước. Sách cũng được dịch sang khoảng 20 thứ tiếng, phát
hành ở hàng chục quốc gia. Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh đã được
nhiều giải thưởng trong và ngoài nước.
Một cách phản ánh mới về đề tài chiến tranh, giúp đổi mới việc
dạy học văn ở nhà trường phổ thông
Như phần đầu của bài viết này, từng học và dạy văn sau nhiều
lần thay sách, thay chương trình, chúng tôi nhận thấy Nỗi buồn chiến tranh đem
đến một “luồng gió mới” trong việc đọc và cảm nhận tác phẩm văn học. Hầu hết
giáo viên và học sinh đều có cảm nhận tích cực, yêu thích. Đây được xem là tác
phẩm nằm trong xu thế đổi mới - lột xác về phương pháp sáng tác của văn nghệ sĩ
từ sau năm 1986. Khi mà Chế Lan Viên đã qua cái thời của Ánh sáng và phù
sa, Những bài thơ đánh giặc... để âm thầm thổn thức thế sự trong ba tập Di
cảo, như bài kiểu viết: Anh là tháp Bayon bốn mặt/ Giấu đi ba còn lại đấy
là anh/ Chỉ mặt ấy mà nghìn trò cười khóc/ Làm đau ba mặt kia trong
cõi ẩn hình (Tháp Bayon bốn mặt). Khi mà Tố Hữu cũng chuyển mình trăn trở
trong sáng tác từ những bài thơ hừng hực “lý tưởng” đã nhìn thấu vào sâu thẳm
tâm hồn: “Nửa đêm tỉnh giấc đời pha mộng/ Canh cánh bên lòng một chữ nhân”.
Người dạy và học văn từ bấy lâu đã “ngụp lặn” quá sâu trong những văn bản hừng
hực không khí chiến đấu, nặng nề trong các tác phẩm mang tính chất giáo huấn,
tuyên truyền... Thì chương trình mới đã đem đến những “luồng gió mới” cho việc
dạy học văn, với các sáng tác của các cây bút tiên phong như Nguyễn Khải, Nguyễn
Minh Châu, Ma Văn Kháng, Nguyễn Huy Thiệp..., và dĩ nhiên không thể không kể đến
Bảo Ninh. Trong sách giáo khoa chương trình 2018, tác phẩm của Bảo Ninh có
trong cả ba bộ sách: bộ Kết nối tri thức với cuộc sống có Nỗi buồn
chiến tranh, Bí ẩn của làn nước; bộ Chân trời sáng tạo có truyện ngắn Giang;
và bộ Cánh diều có tác phẩm Nỗi buồn chiến tranh.
Dạy học Nỗi buồn chiến tranh, không thể không thấy có sự
tương đồng (dĩ nhiên là tương đối, về hoàn cảnh ra đời, về cách phản ánh số phận
người lính trong và sau chiến tranh...) giữa tác phẩm này với Số phận con
người của đại văn hào Xô Viết - Nga Mikhail Sholokhov. Số phận con
người đã từng đưa vào sách giáo khoa ngữ văn lớp 12 chương trình 2006. Nếu
bảo Nỗi buồn chiến tranh là ủy mị, tiêu cực, thì thiết nghĩ, cần
thấy giá trị lớn lao của Số phận con người để xem như là một lời bào
chữa cho sự đánh giá chưa xác đáng đó.
Về phương diện bút pháp, PGS Bùi Mạnh Hùng, Tổng Chủ biên
sách giáo khoa Ngữ văn, bộ Kết nối tri thức với cuộc sống đã nhận định
là khó có thể tìm được tác phẩm nào phù hợp hơn tiểu thuyết Nỗi buồn chiến
tranh để đáp ứng được yêu cầu của chương trình giáo dục phổ thông 2018 về
một số yếu tố của tiểu thuyết (hiện đại hoặc hậu hiện đại) như: ngôn ngữ, diễn
biến tâm lý, hành động của nhân vật. Theo chúng tôi đó là nhận xét chí phải.
Hơn nữa, tiểu thuyết này còn đổi mới về giọng điệu (trầm buồn, suy tư, giàu chất
trữ tình, mang tính nhân văn sâu sắc); về bút pháp, như sử dụng thủ pháp
"đồng hiện", "dòng ý thức", kết cấu “phi tuyến tính” rất độc
đáo...
Trong thể loại bi kịch có khái niệm “hiệu ứng thanh lọc” tâm hồn, cảm xúc của người xem/đọc kịch. Nếu áp dụng khái niệm này vào Nỗi buồn chiến tranh sẽ thấy tác dụng tích cực rất rõ: Đằng sau những cảm xúc tột cùng đau đớn, những mát mát lớn lao của chiến tranh, những dằn vặt suy tư của người lính..., người ta thấy được giá trị nhân bản con người, thấy được ý nghĩa hạnh phúc và giá trị lớn lao của hòa bình biết bao!.
18/12/025
Trần Ngọc Tuấn
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét