Nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn chua ngọt một đời cầm bút
Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh, phối hợp cùng gia đình nhà văn
Nguyễn Mạnh Tuấn, vừa tổ chức thành công buổi
ra mắt hai tác phẩm mới: “Chua ngọt đời văn” và “Kẻ khôn hơn
vua”. Trong không khí ấm áp và nhiều cảm hứng của buổi giao lưu, một số
tham luận giá trị đã được trình bày, góp thêm những góc nhìn sâu sắc về hành
trình sáng tác của ông.
Văn Chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu bài viết của nhà thơ, nhà lý luận phê bình Lê Thiếu Nhơn như một tiếp nối của cuộc trò chuyện đẹp này.
Nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn sinh ngày 31/10/1945 tại Sóc Sơn, Hà Nội. Thuở thiếu niên đam mê bóng đá, nhưng ông không có cơ hội trở thành cầu thủ chuyên nghiệp. Năm 1963, sau khi tốt nghiệp trung học ở Trường Chu Văn An, ông cùng 8000 bạn bè đồng trang lứa tham gia đoàn thanh niên xung phong Tháng Tám, tạm biệt Thủ đô để tỏa về những vùng khó khăn góp tay xây dựng cuộc sống mới. Ông được phân công nhiệm vụ ở Trạm cơ giới trồng rừng Dốc Đỏ đóng trên địa bàn Đông Triều, Quảng Ninh. Nơi đây, ông tập tành viết lách, và chính thức chào sân văn chương bằng truyện ngắn “Đêm sương muối” đoạt giải ba cuộc thi viết do Hội Nhà văn Việt Nam và Tổng cục Lâm nghiệp tổ chức năm 1968.
Cùng thế hệ với Tô Ngọc Hiến, Lê Hường, Nam Ninh, Chử Văn
Long, Trần Dũng, Phạm Ngọc Chiểu, Lưu Nghiệp Quỳnh, Đỗ Bảo Châu… trưởng thành
trong dòng chảy văn học công nhân, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn được điều chuyển về
Công ty Ô tô lâm sản Hà Nội năm 1970. Loanh quanh 36 phố phường vài tháng, ông
phát hiện mình cần thực tế để viết, nên đăng ký tình nguyện vào Hương Sơn, Hà
Tĩnh làm lái xe tiếp vận cho chiến trường miền Nam. Non sông thống nhất, ông được
tuyển chọn nhân sự cho Cục Báo chí và Xuất bản miền Nam, chính thức có mặt tại
đô thị phương Nam tháng 11/1975 và định cư đến bây giờ.
Hồi ký “Chua ngọt đời văn” của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn không
viết theo trình tự thời gian. Ông thông qua 11 cuộc trao đổi với các đồng nghiệp
thân thiết, để kể lại quá trình sáng tạo của bản thân, từ câu chuyện “Nhà văn
có thể sống bằng nghề?” đến câu chuyện “Nên có cách để nhà văn bớt yếu thế”.
Trong hồi ký, ông bày tỏ quan niệm: “Tôi viết văn chỉ với mục đích sống bằng
nghề và vì một xã hội tốt đẹp hơn, nên luôn bắt đầu ở mức thấp nhất, vừa với sức
mình, để còn đi đường dài… Từ khi quyết định chọn khiêm tốn thử sống bằng nghề,
tôi mới ngộ ra, văn chương càng ít hoang tưởng thì hành trình sáng tác càng
thoáng”. Đồng thời, trong hồi ký, ông cũng phác họa bức tranh sinh hoạt văn
chương một thời: “Khi bắt đầu nổi lên với mấy tiểu thuyết “Những khoảng cách
còn lại”, “Đứng trước biển”, “Cù lao Tràm”, tôi hay được các hội văn nghệ, nhà
máy, xí nghiệp, trường đại học mời đến nói chuyện hoặc thảo luận về văn học. Hồi
ấy, chưa có văn hóa phong bì. Nói chuyện xong, thường được đãi bữa nhậu, rồi
kèm theo quà. Ở các tỉnh, họ đưa lên xe chục ký gạo, lạc, đậu xanh hay vài ký
tôm khô, kèm giấy chứng nhận hợp pháp để khỏi bị quản lý thị trường tịch thu.
Còn ở thành phố Hồ Chí Minh, thì họ cho bột ngọt, thịt cá hộp, thùng mì tôm…”.
Chủ trương sống bằng nghề, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn xin rời
biên chế để ưu tiên toàn bộ tâm sức cho chữ nghĩa. Ông không chỉ viết văn, mà lấn
sang cả sân khấu, điện ảnh và truyện hình. Tạm tổng kết gia tài Nguyễn Mạnh Tuấn
cho đến khi ra mắt hồi ký “Chua ngọt đời văn”, ông có 9 tập truyện ngắn, 12 tiểu
thuyết, 17 kịch bản phim chiếu rạp, 23 kịch bản phim truyền hình nhiều tập, 2 kịch
bản sân khấu và 2 bộ truyện thiếu nhi 11. Để có được khối lượng tác phẩm đồ sộ
như vậy, không thể không nhắc đến một may mắn của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn là
nhận được sự thấu hiểu và sự hỗ trợ hết mực từ bạn đời – nhà thơ Hà Phương. Nhờ
khả năng thu vén mọi sự lớn nhỏ của người vợ tào khang, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn
yên tâm đọc rồi viết và viết rồi đọc. Thậm chí, nhà thơ Hà Phương còn lo liệu
phát hành sách cho chồng, làm phiên dịch cho chồng mỗi khi làm việc với đối tác
quốc tế.
Hồi ký “Chua ngọt đời văn” đầy ắp chi tiết lôi cuốn của một
tác giả nhiều trải nghiệm văn chương. Bởi lẽ, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn không chỉ
có những tác phẩm ăn khách, mà ông cũng là người duy nhất trong giới cầm bút
đương thời phải mất 7 năm theo đuổi một vụ kiện để lấy lại danh dự, vì những kẻ
tung ra tài liệu giả mạo để cáo buộc bôi nhọ ông vi phạm bản quyền kịch bản
phim “Hải đường trắng”. Khi hai tiểu thuyết “Đứng trước biển” và “Cù lao Tràm”
bùng lên một hiện tượng xã hội, ông cũng trải qua ngày tháng sống giữa sự phản ứng
gay gắt và sự ủng hộ ấm áp. Hơn thế nữa, sức ảnh hưởng từ trang viết đã giúp
ông có cơ hội gặp gỡ những lãnh đạo hàng đầu quốc gia như Phạm Văn Đồng, Võ
Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Lê Đức Thọ, Nguyễn Thị Định…
Trong hồi ký “Chua ngọt đời văn”, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn hé
lộ ông từng đính hôn với Chín Huệ, em gái của đồng nghiệp Dương Thanh Bình ở Cục
Báo chí Xuất bản miền Nam. Ông đã về Thới Bình, Cà Mau hạnh ngộ Chín Huệ và hứa
hẹn trăm năm. Dù hoàn cảnh trớ trêu khiến đám cưới không thành, nhưng tính cách
Chín Huệ cùng với thái độ sống của nguyên mẫu Năm Trầu (chị vợ của nhà thơ Lê
Điệp) đã được ông hun húc tinh thần các nhân vật trong tiểu thuyết “Cù lao
Tràm” lừng lẫy. Nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn tiết lộ nguồn tư liệu để một người gốc
Bắc như ông có thể viết được “Cù lao Tràm” mang không khí sông nước Cửu Long:
“Chủ yếu ở những cuốn sách về đất và người Nam bộ của các học giả trong, ngoài
nước đang nằm im trong Thư viện tổng hợp TP.HCM. Tôi chỉ may mắn đọc được và
chuyển thể thành tiểu thuyết. Do một mình không đủ sức gánh vác, nên tôi nhờ chị
Năm Trầu ở Bến Tre và em Chín Huệ ở Cà Mau chia sẻ”.
Sống bằng nghề, thì thu nhập của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn như
thế nào? Tập truyện ngắn đầu tay “Tôi vẫn trở về nhà máy cũ” do Nhà xuất bản
Thanh Niên in năm 1978, được trả nhuận bút 4000 đồng (lương cán sự bậc 5 lúc ấy
được 72 đồng) đủ để ông mua một căn nhà mặt tiền trên đường Hai Bà Trưng khu vực
trung tâm TP.HCM. Nhuận bút tiểu thuyết đầu tay “Những khoảng cách còn lại” in
năm 1980 với tổng số 160 nghìn bản, đủ để ông mua một miếng đất 1200 mét vuông
khu vực làng hoa Gò Vấp, hiện tại làm trường mầm non Hoa Mai do con gái của ông
điều hành.
Nhuận bút nước ngoài trả cho nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn, hoàn
toàn không giống như sự đồn thổi hay sự tưởng tượng. Tiểu thuyết “Đứng trước biển”
dịch sang tiếng Pháp năm 1983 được trả nhuận bút là một chai rượu vang thương
hiệu Bordeaux, dịch sang tiếng Nhật năm 1984 được trả nhuận bút là một hộp bút
loại xịn ở xứ sở Phù Tang. Tiểu thuyết “Những khoảng cách còn lại” dịch sang tiếng
Nga năm 1989 được trả nhuận bút 3500 rúp (thời giá tương đương 1,2 triệu đồng
Việt Nam, mua được 4 chỉ vàng).
Còn nhuận bút kịch bản phim nước ngoài cũng oái oăm như nhuận
bút sách. Năm 2008, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn nhận được 1,4 tỷ đồng cho kịch bản
phim truyền hình “Huyền sử thiên đô” 72 tập, 700 triệu đồng cho kịch bản phim
truyền hình “Thái sư Trần Thủ Độ” 35 tập. Cùng lúc, ông được hãng phim BiFrost
của Mỹ mời sang đảo du lịch Cebu của Philippines và lo toàn bộ chi phí ăn ở đi
lại, để viết kịch bản phim. Trong vòng ba tháng, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn viết
được hai kịch bản phim “Nước mắt phương xa” và “Thủ lĩnh”, mỗi kịch bản phim được
trả 14 ngàn USD (thời giá tương đương 450 triệu đồng Việt Nam).
Nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn sử dụng chất liệu văn chương rất
linh hoạt. Từ tiểu thuyết, ông dễ dàng chuyển thể sang điện ảnh, và ngược lại.
Ví dụ, tiểu thuyết “Những khoảng cách còn lại” được ông viết thành kịch bản
phim “Xa và gần”, còn kịch bản phim “Biển sáng” thì ông viết thành tiểu thuyết
“Đứng trước biển”. Có sở trường đặc biệt ở dòng văn chương mang tính luận đề,
nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn thú nhận, hầu hết tác phẩm của ông đều được sáng tác
theo đơn đặt hàng. Tuy nhiên, cũng có trường hợp trớ trêu, như năm 1987, ông được
Ty Thủy lợi Đắk Lắk đón đưa nồng nhiệt hơn cả tháng để viết về thành tựu xây dựng
hồ đập. Thế nhưng ông chỉ viết được kịch bản phim tài liệu 45 phút “Giọt nước
cao nguyên”, và dành phần lớn kết quả chuyến đi cho tiểu thuyết “Yêu như là sống”
phản ánh thanh niên đô thị lập nghiệp trên những đồi cà phê. Ông khẳng định: “Nếu
Nhà nước đặt viết về những điều tốt đẹp của Nhà nước, tôi sẽ viết về những điều
tốt đẹp mà tôi thấy. Trường hợp chẳng có điều gì tốt đẹp, tôi sẽ viết về những
ước muốn tốt đẹp, cuộc đấu tranh cho những điều tốt đẹp. Cho đến nay, đơn đặt
hàng của các hãng phim, các đài truyền hình và nhà xuất bản, đến tay tôi, toàn
yêu cầu viết tác phẩm chính luận chống tiêu cực, chống tham nhũng, lên án sự
tha hóa của con người, của lớp cán bộ có chức có quyền nhưng mất phẩm chất”.
26/11/2025
Lê Thiếu Nhơn
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét