Văn học đương đại Trung Quốc từ lăng kýnh các giải thưởng Hội
Nhà văn (2015 - 2025)
Nhìn chung, hệ thống giải thưởng Hội Nhà văn Trung Quốc giai
đoạn 2015 - 2025 đã làm nổi bật vai trò “điều hướng” và “chuẩn hóa” của mình
trong việc thiết lập các tiêu chí thẩm mỹ, định hình phong cách sáng tác và
thúc đẩy tương tác giữa văn học - học thuật - công chúng. Điều này cho thấy một
mô hình văn học với định hướng chiến lược - kết hợp giữa nhu cầu nghệ thuật, định
hướng chính sách và cơ chế truyền thông - đang ngày càng chiếm vị trí trung tâm
trong đời sống văn hóa đương đại Trung Quốc.
1. Các giải thưởng văn học trọng điểm của Hội Nhà văn Trung
Quốc
Trong cơ chế vận hành của văn học Trung Quốc đương đại, các
giải thưởng do Hội Nhà văn Trung Quốc tổ chức đóng vai trò như thiết chế trung
gian, vừa phản ánh đời sống văn học, vừa tham gia tích cực vào việc định hướng
và can thiệp vào tiến trình phát triển văn học. Nổi bật trong số đó là bốn giải
thưởng chính: giải Mao Thuẫn, giải Lỗ Tấn, giải Lão Xá và giải Tào Ngu.
Bốn giải thưởng lớn này của văn học Trung Quốc có vai trò
quan trọng trong việc định hình diện mạo văn học đương đại. Giải Mao Thuẫn
(1981) là giải thưởng cao quý nhất dành cho tiểu thuyết dài, trao bốn năm một lần
cho các tác phẩm hiện thực chủ nghĩa phản ánh sâu sắc xã hội, góp phần “chính
thống hóa” sáng tác gắn với bản sắc dân tộc. Giải Lỗ Tấn (1995), trao ba năm một
lần, tôn vinh các thể loại ngắn và khuyến khích những tìm tòi nghệ thuật, tinh
thần tự do và cá tính ngôn ngữ. Giải Lão Xá (1999) có tính khu vực nhưng đặc biệt
trong việc kế thừa truyền thống văn học đô thị Bắc Kinh, tái thiết ngôn ngữ
vùng miền và trí nhớ tập thể của thị dân. Giải Tào Ngu (1989) là giải thưởng
cao nhất cho sân khấu, khích lệ mở rộng chủ đề, đổi mới hình thức, đưa sân khấu
đương đại thoát khỏi tính minh họa và đi vào chiều sâu nhân văn. Bốn giải thưởng
này vừa tôn vinh giá trị nghệ thuật vừa phản ánh sự vận động của văn học nghệ
thuật Trung Quốc hiện nay.
Từ khi ra đời đến nay, bốn giải thưởng nói trên đã góp phần
quan trọng trong việc kiến tạo cơ cấu chuẩn mực của nền văn học Trung Quốc
đương đại. Các giải thưởng này không chỉ tạo động lực cho sáng tác, thúc đẩy xuất
bản, mà còn góp phần hình thành hệ thống đánh giá, thẩm định và tiếp nhận trong
toàn xã hội. Đồng thời, chúng cũng đóng vai trò định hướng thẩm mỹ và phản ánh
chủ trương văn hóa của Nhà nước Trung Hoa đối với lĩnh vực nghệ thuật ngôn từ.
Thông qua việc khẳng định các giá trị văn hóa, lịch sử, bản sắc dân tộc và khả
năng phản biện xã hội, các giải thưởng này ngày càng khẳng định vai trò của
mình như “cột mốc quyền lực biểu tượng” trong đời sống văn học Trung Quốc đương
đại.
Nhà nghiên cứu phê bình văn học Trần Tư Hòa đặc biệt nhấn mạnh
rằng các giải thưởng văn học lớn ở Trung Quốc “không đơn thuần là sự công nhận
chính thức mà còn là động lực thúc đẩy tính đa dạng hóa trong cấu trúc văn học
đương đại”. Theo ông, chính sự tồn tại đồng thời của các giải thưởng có tiêu
chí, phạm vi và trọng tâm khác nhau đã cho phép những tiếng nói đa dạng - từ hiện
thực chủ nghĩa truyền thống, văn học đô thị đến văn học dân tộc thiểu số và thể
nghiệm hậu hiện đại - cùng có không gian tồn tại và phát triển. Điều này góp phần
mở rộng biên độ thẩm mỹ, thúc đẩy đối thoại giữa các hệ hình văn học, từ đó làm
giàu cho trường văn học Trung Quốc trong thời kỳ toàn cầu hóa và kĩ thuật số.
2. Các tác phẩm đoạt giải Hội Nhà văn giai đoạn 2015 - 2025
trong đời sống nghiên cứu văn học đương đại Trung Quốc
Trong giai đoạn 2015 - 2025, các giải thưởng văn học lớn do Hội
Nhà văn Trung Quốc tổ chức đã ghi nhận một thế hệ nhà văn mới với những tác phẩm
tiêu biểu cho xu hướng phát triển đa dạng của văn học đương đại. Bốn giải thưởng
lớn - Mao Thuẫn, Lỗ Tấn, Lão Xá và Tào Ngu - đã vinh danh những tác phẩm không
chỉ có giá trị nghệ thuật cao mà còn thể hiện chiều sâu tư tưởng và khả năng phản
ánh phức tạp xã hội Trung Quốc đương đại.
Giải Mao Thuẫn trong lần trao giải thứ mười (năm 2019) đã
vinh danh các tiểu thuyết như Người trong cõi thế của Lương Hiểu
Thanh - một bản trường ca về đời sống của một gia đình công nhân tại Cáp Nhĩ
Tân trải dài suốt nửa thế kỷ. Tác phẩm được đánh giá là “biểu tượng của sử thi
bình dân”, kết hợp hiệu quả giữa tự sự truyền thống với nhịp điệu hiện đại. Bên
cạnh đó, Ký sự kéo gió của Từ Hoài Trung đã làm mới văn học chiến
tranh bằng cách đưa yếu tố bản thể học vào không gian tự sự quân đội, tái hiện
chiến tranh không như anh hùng ca, mà như một miền ký ức mâu thuẫn và lặng lẽ.
Bắc Thượng của Từ Tắc Thần mở ra “văn học Vận Hà” (1) - dòng tiểu thuyết kết
nối lịch sử, văn hóa và ký ức qua dòng chảy Đại Vận Hà, cho thấy tiềm năng tái
cấu trúc ký ức không gian trong văn học hiện đại.
Giải Lỗ Tấn, trong hai kỳ gần nhất (2017, 2021), đã khẳng định
xu thế đa nguyên và tính thể nghiệm mạnh mẽ của văn học Trung Quốc. Vòng nấm của
A Lai sử dụng không gian sinh thái và tri thức dân tộc thiểu số như chất liệu tự
sự, tạo dựng một mô hình “tự nhiên viết con người”. Theo Lý Kýnh Trạch, tác phẩm
này là “một bước nhảy từ hiện thực lịch sử sang hiện thực địa sinh thái”. Tập tản
văn Ánh trăng không phải là ánh sáng của Hàn Đông là ví dụ điển hình
cho sự phá vỡ biên giới giữa ký ức, ký sự và tiểu thuyết. Nhà phê bình Mã Ngọc
Khiết gọi đây là “biểu hiện tiêu biểu của xu hướng tản văn phi hư cấu kết hợp
văn chương hậu hiện đại”.
Giải Lão Xá trong giai đoạn này tiếp tục duy trì vai trò phục
hưng dòng văn học đô thị Bắc Kinh. Tác phẩm Mối trạng nguyên của Diệp
Quảng Cầm, đoạt giải năm 2021, là một tổng hợp tinh tế giữa tiểu thuyết lịch sử
và ký ức đô thị. Cấu trúc “xâu chuỗi hạt” với mười hai truyện ngắn liên hoàn
giúp tái hiện tinh thần Bắc Kinh từ góc nhìn phụ nữ, góp phần làm giàu cho truyền
thống “hương vị văn học Bắc Kinh” - vốn có gốc rễ từ văn nghiệp của Lão Xá.
Giải Tào Ngu, vinh danh vở kịch Biển sâu - tác phẩm
hợp tác của một nhóm biên kịch quân đội, xoay quanh đề tài phát triển tàu ngầm
nguyên tử. Vở kịch gây tiếng vang không chỉ bởi tính kĩ thuật và chất liệu hiện
đại mà còn ở cách thể hiện sự hi sinh cá nhân qua lăng kýnh nhân văn. Như học
giả Hoàng Lâm nhận định, đây là một bước tiến quan trọng trong việc “nhân tính
hóa chủ đề anh hùng chủ nghĩa và hiện đại hóa ngôn ngữ sân khấu”.
Như thế, có thể khẳng định, các tác giả và tác phẩm đoạt giải
giai đoạn 2015 - 2025 không chỉ cho thấy nỗ lực kế thừa các mô hình tự sự kinh
điển mà còn thể hiện tinh thần đổi mới thông qua các hình thức đa dạng như sinh
thái học, bản địa luận, ký ức cá nhân và tương tác liên văn bản. Các tác giả
không đơn thuần tiếp nhận truyền thống, mà còn tích cực biến đổi và mở rộng nó,
góp phần kiến tạo một hệ hình văn học đương đại Trung Quốc phức hợp mà sinh động.
3. Đặc điểm, xu thế và vai trò điều hướng của các giải thưởng
và tác phẩm đoạt giải
Trong giai đoạn 2015 - 2025, các giải thưởng của Hội Nhà văn
Trung Quốc không chỉ ghi nhận thành tựu sáng tác, mà còn đóng vai trò như những
“bàn tay vô hình” điều tiết hướng đi của văn học đương đại. Các giải thưởng như
Mao Thuẫn, Lỗ Tấn, Lão Xá và Tào Ngu đã định hình nên một trường quy chiếu thẩm
mỹ mang tính chuẩn mực, đồng thời góp phần vào quá trình chuẩn hóa hệ giá trị
văn học trong bối cảnh xã hội Trung Quốc đang đổi mới sâu rộng.
Một trong những đặc điểm nổi bật là sự nổi lên của khuynh hướng
“hiện thực mới”, được thể hiện rõ qua các tác phẩm như Người trong cõi thế và Ký
sự kéo gió. Các nhà nghiên cứu như Vương Nhất Xuyên và Trương Phàm đã chỉ ra rằng,
những tác phẩm này vừa kế thừa truyền thống hiện thực xã hội chủ nghĩa, vừa
tích hợp những yếu tố thẩm mỹ đương đại như tự sự đa tuyến, giọng điệu trầm
tĩnh và nhân vật đa chiều, từ đó mở ra không gian sáng tạo linh hoạt hơn cho
văn học chính thống.
Xu thế thứ hai là sự mở rộng biên giới của văn học dân tộc
thiểu số và văn học sinh thái. Với Vòng nấm của A Lai, văn học Tây Tạng
không chỉ là địa hạt mang tính địa lý - văn hóa, mà còn trở thành một cấu trúc
tư tưởng mới có thể đặt lại vấn đề về bản thể luận, tri thức bản địa và sự hòa
hợp giữa con người và thiên nhiên. Tác phẩm này được nhiều học giả như Triệu Tư
và Giả Văn Thành coi là đại diện tiêu biểu của thi học bản địa mới.
Thứ ba, các tác phẩm đoạt giải còn thúc đẩy mạnh mẽ sự phát
triển của hình thức văn học lai ghép và thể nghiệm thể loại. Ánh trăng
không phải là ánh sáng của Hàn Đông không đi theo mô hình tản văn truyền
thống mà chủ động phá vỡ biên giới thể loại giữa hư cấu và phi hư cấu, giữa tự
truyện và phản tư văn hóa.
Bên cạnh việc định hình xu thế sáng tác, các giải thưởng còn
thực hiện chức năng “định hướng chính sách văn hóa” trong chiến lược văn hóa quốc
gia. Theo Trần Tư Hòa, các giải thưởng văn học từ lâu đã là phương thức để “dẫn
dắt dư luận, điều tiết thị hiếu và xác lập mô hình văn học lý tưởng” trong hệ
thống văn hóa nhà nước. Theo ông, mối quan hệ giữa các giải thưởng văn học và
chính sách văn nghệ Trung Quốc giai đoạn 2015 - 2025 mang tính tương tác hai
chiều: chính sách định hướng có thể ảnh hưởng đến lựa chọn tác phẩm, nhưng những
tác phẩm xuất sắc cũng góp phần định hình lại diễn ngôn văn hóa chính thống.
Sau Hội nghị văn nghệ toàn quốc (2014) và Hội nghị công tác văn hóa (2021), văn
học nghệ thuật được xác định “phục vụ nhân dân, phục vụ chủ nghĩa xã hội” và “kể
tốt câu chuyện Trung Quốc”. Các tác phẩm đoạt giải như Biển sâu, Ký sự
kéo gió, Người trong cõi thế không chỉ minh họa định hướng này mà còn
mở rộng không gian biểu đạt, thể hiện mâu thuẫn đạo đức, chiều sâu tâm lý và phức
cảm lịch sử. Dương Thừa Cang nhận xét các giải thưởng ngày càng gắn kết văn học
với hệ tư tưởng quốc gia trong bối cảnh hội nhập toàn cầu, nhưng cảnh báo: “Nếu
chỉ nhìn nhận các tác phẩm đoạt giải như công cụ minh họa chính sách thì sẽ bỏ
qua giá trị khám phá thẩm mỹ và chiều sâu xã hội mà văn học thực sự mang lại.”
Nhìn chung, hệ thống giải thưởng Hội Nhà văn Trung Quốc giai
đoạn 2015 - 2025 đã làm nổi bật vai trò “điều hướng” và “chuẩn hóa” của mình
trong việc thiết lập các tiêu chí thẩm mỹ, định hình phong cách sáng tác và
thúc đẩy tương tác giữa văn học - học thuật - công chúng. Điều này cho thấy một
mô hình văn học với định hướng chiến lược - kết hợp giữa nhu cầu nghệ thuật, định
hướng chính sách và cơ chế truyền thông - đang ngày càng chiếm vị trí trung tâm
trong đời sống văn hóa đương đại Trung Quốc.
Trong bối cảnh văn học Trung Quốc đương đại ngày càng mang
tính hệ thống, đa thanh, đa diện và toàn cầu hoá, các giải thưởng văn học do Hội
Nhà văn Trung Quốc tổ chức giai đoạn 2015 - 2025 trở thành thiết chế quan trọng
định hình thẩm mỹ và dẫn dắt sáng tác.
Chú thích:
1. Văn học Vận Hà là một xu hướng và phạm trù sáng tác đương
đại trong văn học Trung Quốc, xuất hiện rõ nét từ thập niên 2010 chỉ những tác
phẩm văn học khai thác trực tiếp không gian lịch sử, địa lý, văn hóa và xã hội
dọc theo Đại Vận Hà Bắc Kinh - Hàng Châu - công trình thủy lợi cổ đại dài nhất
thế giới nối liền Bắc - Nam Trung Quốc.
17/12/025
Ngô Viết Hoàn
Nguồn: VNQĐ
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét