Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026
Nhánh rong phiêu bạt 0000000
Chương 1
Câu chuyện tắt nghẽn sau
đó. Dì Tám cúi xuống gãi chân còn bà Đức Lợi thì bước lại vặn một cái nút đen đặt
nơi mặt tường. Thúy không biết cái nút đó có kiên lạc gì với căn phòng. Chẳng lẽ
bật đèn vào ngữa ban ngày. Cũng không có tiếng kêu leng keng để biết rằng đó là
một cái chuông. Nó đưa mắt lặng lẽ nhìn xung quanh. Không có gì xảy ra ở gần
đây hết. Chợt nó lưu ý đến tờ báo đặt trên mặt bàn cứ bay chập chờn theo một nhịp
đều đặn. Nó ngước mắt lên thì thấy ba cái cánh quạt trắng thật dài đang êm êm
chạy vù vù trên trần.
— Thiệt chớ. Đang khi
không, người ta chửi chị. Nếu chị chửi lại thì hai bên đánh lộn. Nếu chị bỏ qua
không thèm chấp thì làm sao sanh thù?
Buổi sáng đó Thúy đi học
như thuờng lệ. Trường ở gần Quận, cách xa nhà ba cây số. Đến chín giờ nghe súng
nổ lẻ tẻ. Rồi súng nổ hàng loạt. Thầy giáo ra lệnh cho học sinh nằm dài xuống
sàn xi măng. Súng nổ dữ dội. Đủ các thứ tiếng súng trong đó. Con Túy Nga nằm
bên cạnh Thúy rì rầm nói:
Tiếng đồng hồ gõ boong
boong trên vách làm Thúy giật mình trở về với thực tại. Nó đè ngòi bút xuống
trang giấy. Thôi, mặc kệ, nhập gia tùy tục. Ở đây người ta ưa văn sáo thì mình
phải liệu mà châm chước. Cứ bắt đầu như chị Bích Liễu đã dặn: «Thừa một buổi
sáng chủ nhật trời mây êm ả gió nhẹ như ru...»
Thúy lật đật chạy vô và
đóng liền cửa lại. Ý -sợ con heo nó lại rượt chạy nữa. Thằng Dẹo biết mở vài
cây song chuồng để lỗ trống cho con heo chun vô. Rồi biết đóng kín lại. Nó nói
với Thúy:
— Bữa nay má nấu có ít.
Ra chợ trễ, chỉ còn mớ xương đó. Để mai má mua nhiều nấu nhiều cho cả nhà ăn
luôn.
— Rồi củi lửa đâu? Mà ai
còn bụng dạ đâu để ngồi tráng?
Bác Tư trai đạp xích lô,
bác Tư gái đổ bánh căn. Do nghề đạp xích lô mà trong xóm người ta hay gọi bác
là ‘‘Tư Lô’’. Mờ sáng khi em nhỏ còn ngủ thì Thúy phụ tay với bác Tư gái bưng
những lò, những khuôn, những rổ rá chén bát, chai nước mắm, than quạt...vân vân
ra bày hàng cho bác. Rồi trở về lo giặt giũ một thau lớn. Khi em bé dậy thì
công việc tới tấp thêm một đoạn nữa. Thay những cái tã ướt sũng nước đái, khai
thấu mây xanh. Rồi em bé ỉa. Rồi rửa mặt cho em bé. Công việc này không ngờ lại
làm khổ Thúy nhiều hơn hết. Trẻ nhỏ đứa nào cũng sợ nước, càng sợ nước hơn nữa
là những đứa nhỏ toét mắt. Ghèn dính kín cả mắt, dấp nước lên cho mềm rã đống
ghèn thì nó khóc ré quay mặt để tránh. Phải vừa năn nỉ vừa dỗ, thế mà con Lượm
thì cử ông ổng cái miệng:
Nổi mừng của chị đàn bà Nại
biến thành nổi lo của Thúy. Biết nói sao khi lũ cao bồi hỏi cái gói tiền? Nói
láo là thằng Lai ném không trúng cửa thì thằng Lai nhất định không chịu. Cái cửa
mở rộng toác như vậy mà. Nói láo là chị ta thấy rõ nó quăng gói tiền vô nhà và
chị ta chạy theo tịch thu. Lý không ổn, Bởi như vậy thì phải có sự đôi co ồn ào
và mọi người trong xóm đã đổ lại coi. Vả lại lũ nhỏ trong xóm đã chứng kiến cảnh
ba người lính biệt kích chận hỏi chị nhà quê, khuôn mặt tuyệt vọng của chị khi
ba người lính không can thiệp giúp dùm gì chị được. Thôi, đành phải đứng ra nhận
tội. Vả lại nói láo, dù không vụ lợi, dù để giúp người, mình cũng thấy khó nói
quá. Không phải sợ người khinh mình mà sao tự nhiên thấy mình đã tự khinh mình
rồi. Có thể nói láo một chút nhẹ nhẹ thôi để hạ bớt nổi căm giận của lũ cao bồi.
Nói rằng chị ta đứng khóc kể nỗi nhà nghèo cực, nỗi con đau bệnh... rồi thấy mủi
lòng mình đem đưa lại cho chị. Mình xin nhận tội. Rồi muốn đánh xé hành hạ gì
mình cũng cam chịu hết.
Thế là bắt đầu từ ngày mồng
Chín, Thúy lang thang khắp các ngã đường với ông thầy Huyền Linh Ông bận một
cái áo dài đen có vạt áo cụt ngang đầu gối. Những ngày mới dọn về Phan rang,
ông đội khăn đóng cho ra phong cách một nhà Nho có nghiên cứu Dịch Lý Đông
phương nhưng bởi phải đi cả ngày mồ hôi vã ra ướt nhẹp cả trán cả chân tóc nên
cuối cùng đành phải dẹp cái khăn đóng. Ông giữ lại cái dù đen xoè tròn cầm ở
tay trái để cho bạn hàng dễ nhận ra ông. Có bữa mang gương đen, có bữa không.
Mang gương đen có thể làm cho người ta nghi là mình mở được con mắt, là mình
không đui. Thà bỏ gương mà chịu khó nhắm mắt cho thật kỹ. Nơi một ngón tay trái
ông móc một cái kiểng bằng đồng nhỏ, tay mặt cầm cái dùi. Cứ đi chừng hai mươi
thước thì gõ keng keng. Thúy âm thầm đi bên cạnh, lúc thì cầm một đầu gậy, lúc
thì đưa vai cho ổng thầy vịn.
— Dạ bẩm ông... dạ bẩm thầy...
cháu... con... ở nhà quê mới ra.
Thúy đưa còi lên miệng thổi
te te. Rồi rao uể oải:
Cút Thanh Sơn đưa ra một
bàn tay nắm chặt. Thúy gỡ những ngón tay. Một đồng bạc chì mười đồng cạnh sắt
răng cưa in dấu đỏ lên da tay nõn của nó.
— Có. Bữa ông có kêu tôi
lại đào cái giếng. Ngó người cũng còn nhỏ.
Những dĩa bánh bày lên trên bàn. Những bát bún bò bốc khói. Những món quà xinh đẹp, sang trọng giữa những dải nơ và giấy bọc nhiều màu. Thúy cảm động, tim đập rộn ràng. Nó biết nói gì đây để biểu lộ niềm cảm ơn sâu xa của nó, nó, đứa bé lạc loài mới ngày nào hôm nào còn lang thang trên các ngả đường đầy nắng và bụi, cành cây buộc bóng vác lên vai?.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nhà thám tử cô đơn 00000000
Nhà thám tử cô đơn Truyện thứ nhất Pháp Ô Hô… Nhà Thám Tử Cô Đơn Tuy nước nhà lâm vào tình trạng chiến tranh, công cuộc sản xuất tinh thần...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét