Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2021
Truyện ngắn Lê Văn Thảo: Cái lạ, cái nhạt và cái thật
Truyện ngắn Lê Văn Thảo:
Lên núi thả mây là tác phẩm thứ 18 của Lê Văn Thảo, sau
năm cuốn tiểu thuyết và 12 tập truyện ngắn. Nhan đề của truyện ngắn đầu tiên được
chọn làm tên chung cho tập truyện có thể khiến bạn đọc nhầm lẫn với một câu
chuyện viễn mơ nào đó. Lê Văn Thảo chưa bao giờ là nhà văn viễn mơ. Văn học ta
bây giờ cũng đã vượt qua sự phân ranh viễn mơ và tả thực. Nhưng câu chuyện về đỉnh
núi mây mù đã đánh thức một điều gì mơ hồ trong lòng nhân vật an phận, “sống
qua ngày, nhạt nhòa theo với năm tháng” của Lê Văn Thảo, như cái bãi bồi bên
kia sông đã đánh thức giấc mơ phiêu lãng trong lòng một nhân vật trong Bến
quê của Nguyễn Minh Châu. Lên núi thả mây cũng như Ngọn núi
trong tuyết phủ lẫn lộn thực và hư, vừa nhắc ta ý thức về tình cảnh trong
cõi đời này lại vừa kéo ta xa khỏi thế giới mà ta đang gánh chịu số kiếp của
chính mình. Hai truyện ngắn mở đầu bằng những hình ảnh đầy chất thơ đã kết thúc
với một ấn tượng nặng trĩu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Từ lễ hội chọi trâu Đồ Sơn đến đấu bò tót Tây Ban Nha: Tương đồng và khác biệt
Từ lễ hội chọi trâu Đồ Sơn đến đấu bò tót Tây Ban Nha: Tương đồng và khác biệt Mỗi nền văn hóa đều phản ánh cách một cộng đồng nhận thức, ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét