Thứ Tư, 29 tháng 5, 2024
Thơ của một thời
Ngày xưa, người ta đọc thơ bằng
cảm xúc, nên có người nói không có thơ hay thơ dở, thơ là để ngợi ca. Người đọc
và nhà thơ gặp nhau ở sự đồng cảm, cùng cảnh ngộ, chia sẻ tiếng lòng, nói hộ
cho nhau những điều cảm nhận. Hòa cùng nhịp trái tim, người đọc sẽ thấy đó là
thơ hay, vì lúc đó sự truyền cảm của thơ đã được đón nhận. Những người đang say
đắm và hạnh phúc trong tình yêu, có thể nào thích thú với bài thơ thất tình, khổ
lụy! Bài thơ không cảm được người này, nhưng là hay đối với người khác.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Bảo Định, cây bút đặc sắc trong dòng văn học sinh thái Không tính 6 tập thơ “thù tạc” bày tỏ ân nghĩa với quê hương, ba...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét