Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023
Nước mắt lau khô nụ cười còn lại
Đời người là một hành trình chênh vênh giữa thực và mộng,
hạnh phúc và khổ đau, mà những lời cầu chúc cho nhau là một phần của hy vọng.
Khi đã đủ trải nghiệm, nhà thơ Trần Mai Ngân nhận ra rằng “Cuộc đời vốn không
vuông tròn như lời chúc/ Chật vật, kiếm tìm, loay hoay… hạnh phúc” để rồi sau
những giấc mộng “Khi bừng tỉnh sự thật chỉ là/ Nước mắt lau khô nụ cười còn lại”.
Cười trong cay đắng, cười trong đớn đau. Và may mắn “Tuyệt vọng chỉ là ảo giác
mà thôi” nên con người vẫn có thể tiếp tục vui sống chống chọi nỗi phiền muộn
cô đơn khao khát: “Vỗ về đuôi con mắt dài thôi đã xa/ Vỗ về đôi tay… im đi đừng
quấn quýt”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét