Hoàng hôn chín – chín mọng yêu thương
Bên cạnh nhiều tập thơ
riêng của từng cá nhân, mấy năm gần đây một số tác giả trong Hội Nhà văn TP.HCM
đã cho ra mắt bạn đọc những “đứa con thơ” bằng hình thức mới lạ, gây nhiều sự
chú ý; đó là những tác phẩm thơ in chung. Nếu nói không quá thì hầu hết người
đi tiên phong trong luồng gió đổi mới này không ai khác mà chính là cánh chị em
phụ nữ.
Cách đây mấy năm tôi vinh
dự được tác giả tặng tập thơ của 2 tác giả nữ đình đám trong làng văn chương của
đất Sài Gòn – Gia Định xưa mang tên Huệ Triệu – Trần Mai Hường. Tập thơ nhỏ nhắn
dễ thương và điều quan trọng là ở đây có thêm một bản hòa âm đồng diệu giữa hai
tâm hồn thơ của đôi tác giả “song kiếm hợp bích”. Đó cũng là khuôn mặt riêng được
tiếp nối phong cách trong tác phẩm thơ Lục bát của ba tác giả nữ Đặng Nguyệt
Anh, Huệ Triệu và Trần Mai Hường. Đến đây tập thơ đã có thế đứng vững chãi của
kiềng 3 chân mà nữ thi nhân Đặng Nguyệt Anh là người chị cả.
Trên con đường đi tay nắm tay đó, phải nói nữ nhà thơ Trần Mai Hường là người miệt mài nhất. Không ngại lạ quen, không sợ sự so bì, những bài thơ của chị luôn đi tìm người bạn đồng hành tuy có khi không cùng tiếng nói về đề tài nhưng đều có mẫu số chung về giọng điệu và cách mở cánh cửa tâm hồn. Người đi trước mở đường cho thế hệ đi sau, rất vui mừng là trong năm 2023 có thêm 2 nhà thơ nữ khác là Võ Miên Trường và Triệu Kim Loan cho ra đời tác phẩm Hoàng hôn chín cũng bằng lối in chung. Có thể nói đây là 2 gương mặt không hề xa lạ mà còn rất thân quen với anh em trong Hội và bạn yêu thơ vì trước đó 2 chị đã cho ra mắt các tập thơ in riêng của mình. Ở cái tuổi không còn trẻ nữa khi nắng cuộc đời ở lúc xế chiều và vườn nhân thế đã sum suê quả ngọt. Tôi tự hỏi, phải chăng vì lý do đó mà đứa con chung của họ có tên Hoàng hôn chín?
Ban đầu cứ nghĩ đây
là tên 1 bài thơ trong tập của 2 chị giống như nhiều cuốn sách khác nhưng tôi
tìm mãi không có. Phải đến khi dừng tay lại ở trang 68, người đọc mới bắt gặp
được bài Ấm áp tuổi hoàng hôn của Triệu Kim Loan. Mượn cảm xúc trong 1 đêm cuối
năm mà cụ thể là đêm Noel 24/12, tác giả ngồi đối diện với cuộc đời mình để tự
tình khi bóng chiều đang tới: “Chiều loang tím tự tình qua mắt phố/ Giọt
mùa đông dan díu nắng Sài thành”. Những hình ảnh “chiều tím,
hoàng hôn, gió mùa đông” không còn nằm trong quỹ đạo của thời khắc nữa
mà nó đã hóa thân thành cột mốc lớn trong cuộc đời. Hoàng hôn của đất trời có nỗi
buồn, hoàng hôn của cuộc đời cũng không ngoại lệ. Nhưng đó là nỗi buồn êm dịu,
đẹp đẽ và rất trong sáng của 1 tâm hồn không gợn chút mây đen: “Phố về
đêm sao ngọt ngào quá đỗi/ Đôi lứa dập dìu sánh bước bên nhau”. Con
người có cái nhìn lạc quan nên mỗi câu thơ cũng có con mắt rõi vào tươi
sáng: “Đêm Giáng sinh đan tay mình dạo phố/ Dạ thảnh thơi, ấm áp tuổi
hoàng hôn”. Trong câu thơ, hơi ấm neo giữ mãi và đi suốt cuộc đời nên
hạnh phúc tràn ngập như cây trái chín mọng giữa vườn thương.
Ở đâu cũng thế, thơ Triệu
Kim Loan không đao to búa lớn mà luôn thủ thỉ với những hình ảnh thân thương,
trìu mến thả vào tâm hồn người đọc theo từng ngọn gió ngọt ngào vị quê hương, vị
cuộc đời dung dị. Đó cũng là ẩn số cảm xúc mà chúng ta có thể giải được hệ
phương trình cuộc đời trong bài thơ Ký ức thời gian. Không đi theo thể lục bát
hay ngũ ngôn quen thuộc của chị, nên Ký ức thời gian có 1 tiếng nói riêng khó lẫn
vào đâu được. 4 khổ thơ là 4 biện pháp so sánh để nói về thời gian. Dù là ngọn
gió hay cánh buồm, đoàn tàu chuyển bánh, hạt bụi, tất cả đều làm cho thời gian
không hề đứng yên. Đó cũng là tâm trạng khó giãi bày trong sự nuối tiếc, muộn
màng khi con người đang đứng bên kia dốc cuộc đời mình. Nhưng không vì thế mà bức
tranh thời gian buồn tẻ ảm đạm mà ngược lại rất tươi sáng và đa sắc; tưởng như
không bao giờ phai màu để rồi tan biến trong nuối tiếc.
Giọng thơ nữ từ cổ chí
kim, hầu hết đều nhẹ nhàng, đằm thắm nhưng không thiếu suy tư, trăn trở. Ở Võ
Miên Trường và Triệu Kim Loan cũng thế. Các bài Thầm em, Chợt tôi, Điều em, Giấu
lửa tim mình…là những khúc nhạc du dương của nỗi lòng với từng đợt sóng ngầm dưới
đáy đại dương nhưng vẫn mềm mại, duyên dáng từng con sóng vỗ trên mặt nước hiền
hòa. Hoàng hôn của cuộc đời không chỉ chín trong sắc màu mà còn chín cả trong
suy tư và độ lượng.
Nghe nói Võ Miên Trường
đã ra được 7 tập thơ trong 10 năm gần đây. Rõ ràng sức viết của chị rất sung
mãn. Những điều quan trọng là chất lượng cũng song hành với số lượng. Tôi đã từng
tham dự buổi ra mắt Nhặt sợi buồn thêu chữ và Nhánh buồn trổ hoa trong đó đáng
chú ý có tập thơ sau của chị được in chung với Trần Mai Hường năm 2019. Dù mặc
chiếc áo nào hay đứng ở đâu, thơ Võ Miên Trường luôn tình ý trong từng câu chữ
và giàu chất suy tưởng, đa chiều. Ngay từ khi đọc bài thơ thứ nhất và cầm trên
tay tập thơ đầu tiên tôi đã có nhận xét đó chạy trong đầu. Thơ chị không hề dễ
dãi trong việc dùng từ mà nói cách khác chị đã có những cách viết táo bạo, sáng
tạo trong việc tạo ra các cụm từ mới lạ đôi khi làm người đọc sửng sốt nhưng
không hề gượng ép hay sáo. Thơ Võ Miên Trường còn nghiêng về chiêm nghiệm, mượn
cái cụ thể để nói cái to lớn nhưng lại rất dễ hiểu, có những câu làm cho người
khác giật mình. Với phong cách đó thơ chị không cần độ dài nhưng vẫn có chiều
sâu, biết bao nhiêu ý tứ nằm trong đôi ba chữ: “Em vừa cạn chén đàn bà/
Thì thầm sóng cuộn lời yêu; Cạn rằm trăng khất thực đau/ Em – bình nguyên phủ
nhiệm màu vào xanh” (Đêm huyền vi). Thơ chị thiên về miêu tả nhưng
không tả thực mà tả gợi, cái gợi làm nên cánh cửa mở ra chiều suy tư và đôi khi
thảng thốt: “Trở mình chạm vào giấc xanh/ Giọt sương vỡ tiếng nghe rằm
gọi trăng” (Đêm suông).
Những câu thơ mượn cái cụ
thể để nói điều trừu tượng và ngược lại mượn chuyện mơ hồ để vẽ nên điều thiết
thực: “Lở - bồi dòng chảy phù vân/ Ta tìm nhau giữa đời ngần ngại mơ” (Một
người – một tôi). Phép liên tưởng cũng được nhà thơ nữ họ Võ dùng trong mỗi ý,
mỗi tứ thơ: “Em về đóng cửa cài then/ Ru mình ru cả nhân duyên – lặng
thầm…” (Ru mình). Phép liên tưởng đó còn tạo ra sự bất ngờ trong cách
chuyển ý: “Mời trăng say cạn chén sầu/ Lênh loang em rót đục ngầu cuộc ta”. Có
thể nói thơ chị là sự dung hòa giữa cái thực và cái ảo, giữa điều cao xa và
bình dị, giữa cái dễ hiểu và khó tìm. Người đọc nhạy cảm với thơ sẽ tìm thấy sự
đồng điệu tâm hồn chứ không phải kiểu thi phú nằm trong “nhà kho” theo trường
phái siêu thực đến mức gần như đánh đố.
Ở Hoàng hôn chín có 1 đề
tài mà chị chú tâm nhiều, rất khác với những tập trước đó là tình cảm gia đình.
Những người thân xuất hiện trong thơ chị không còn chung chung mà đó là 1 con
người cụ thể: “Mẹ ngồi cong dấu hỏi buồn/ Thương bàn tay mỏi đếm mòn
tháng năm” (Nụ cười mẹ đủ xóa phiền muộn con). Chỉ miêu tả đôi bàn tay
cũng đã hiện lên nỗi vất vả tảo tần trong cuộc đời thân mẫu. Câu thơ: “Cù
lao chín chữ mẹ hiền/ Nụ cười mẹ đủ xóa phiền muộn con” đã đại diện đủ
tấm lòng người con đối với đấng sinh thành của toàn bài thơ. Đó là thực tại, là
mong ước và cũng là vinh cữu của tình mẫu tử mong được đền đáp, tri ân.
Không hiểu sao ở bài Nhớ
cha chị lại viết theo thể thơ văn xuôi? Chắc chắn Võ Miên Trường có dụng ý
riêng khi nhắc đến người đàn ông mạnh mẽ, trụ cột trong gia đình. Bài thơ như 1
tác phẩm văn tế thương nhớ vong linh người đã khuất nhưng tràn đầy ký ức thương
yêu tình phụ tử.
Võ Miên Trường luôn chăm
chút thơ tự khúc, tự sự. Điều này cũng thấy rõ trong Hoàng hôn chín. Bài thơ
cho ngày sinh có nhiều câu hay dù đề tài không mới, ngay từ câu tự bạch đầu
tiên đã có sự phá cách trong từ vựng: “Vỡ trời rơi xuống một tôi/ Tháng
Mười một sóng gọi mời mồng Năm”. Dù nói vòng quanh tuổi đời nhưng rồi
đôi chân thơ cũng dừng bước trong ngôi nhà thân yêu của mình với tấm lòng hiếu
đễ: “Trăng dậy thì loang tràn tay/ Và lưng mẹ cứ mỗi ngày vồng thêm”. Khúc
tâm tình đó cứ nối tiếp từ bài thơ này qua bài thơ khác như con sóng vỗ mãi mà
chẳng bao giờ đến tới bờ riêng tây.
Nhờ đi dự Ngày hội thơ
Nguyên tiêu năm 2024 mà tôi tình cờ “nhặt” được tập thơ của 2 vị nữ. Đọc thấy
hay nên viết vội vài dòng đúng dịp Ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3. Như vậy cũng có ý
nghĩa chứ. Mong những câu thơ của chị em ta mãi đẹp và luôn tỏa nắng vàng cho
cuộc đời dù hạ tàn hay đông muộn.
Quận 7, 8/3/2024
Phan Ngọc Quang
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét