“Trung thực và quả cảm” trong sáng tác và phê bình văn học, nghệ thuật
Bàn về đời sống
phê bình văn học, nghệ thuật (VHNT) hiện nay, có nhiều ý kiến đánh giá khác
nhau, nhưng nhiều nhất là những ý kiến cho rằng: Đời sống phê bình VHNT ở nước
ta hiện nay đang bị chi phối bởi phê bình nghiệp dư trên báo chí và mạng xã hội.
Bởi vậy “Phê bình nghiệp dư” hay “phê bình không chuyên” cũng thường được gọi
là “Phê bình báo chí”. Đó thường là phê bình của các nhà văn, nhà thơ, nhà
giáo, sinh viên, nghiên cứu sinh, độc giả… và hiện nay thêm các facebooker,
bloger… là những người quan tâm đến VHNT.
Lâu nay nói đến “Phê bình
nghiệp dư” hay phê bình báo chí thường hàm ý không tin cậy; cho rằng đấy là phê
bình của những người “tay ngang, ngoại đạo”. Thậm chí đôi khi trên một số diễn
đàn, người ta công khai phê phán, coi đó là “vấn nạn” của hoạt động phê bình
VHNT hiện nay và kêu gọi phải phấn đấu hạn chế, xóa bỏ lối Phê bình nghiệp dư -
Phê bình báo chí để chấn hưng “dòng” phê bình hàn lâm chính thống. Trong khi
“Phê bình nghiệp dư” đang hiện hữu như một thành phần tất yếu và đắc dụng của
hoạt động phê bình VHNT nói riêng và đời sống VHNT nói chung. Thực tế hiện nay,
việc đánh giá một hiện tượng VHNT, một vấn đề về nội dung hay nghệ thuật của một
tác phẩm cụ thể, hoặc là một xu hướng mới của đời sống VHNT, chủ yếu dựa là vào
các nhà báo và các nhà phê bình nghiệp dư. Tuy “nghiệp dư” nhưng thời gian qua,
nhiều hiện tượng VHNT được báo chí phát hiện và cổ vũ đã khẳng định được sức sống
và chỗ đứng của mình. Nhiều tài năng trẻ nhờ báo chí phát hiện, khích lệ mà tiếp
tục phát triển bền vững. Nhiều thể nghiệm nghệ thuật đã được ghi nhận và có tác
dụng tích cực trong đời sống VHNT. Đồng thời, hoạt động của phê bình báo chí
còn góp phần định hướng dư luận; rung những hồi chuông cảnh báo trước những vấn
đề, hiện tượng, sự việc đáng quan tâm để nhà quản lý và các ngành chức năng xem
xét, điều chỉnh, xử lý….
Cách nay hơn 1 thập niên,
trong tác phẩm Phê bình văn học - con vật lưỡng thê ấy, nhà nghiên
cứu - Phê bình văn học Đỗ Lai Thúy viết: “Một nền văn học không có tiếng nói của
báo chí là một nền văn học chết. Nhưng một nền văn học mà chỉ có tiếng nói của
báo chí, thì cũng là một nền văn học chết, tuy rằng chết theo kiểu khác”. Nhận
định đó đến nay vẫn nguyên giá trị học thuật và ý nghĩa thời sự. Thực trạng hoạt
động phê bình báo chí - phê bình truyền thông đang lấn át hoạt động phê bình
chuyên nghiệp – phê bình hàn lâm hiện nay, đặt ra một vấn đề đáng lo ngại về mặt
học thuật. Bên cạnh những đóng góp tích cực và những đáp ứng thiết thực, phê
bình văn học trên báo chí truyền thông hiện nay đang bộc lộ nhiều vấn đề cần sớm
điều chỉnh và “bù đắp”. Không ít bài phê bình trên báo chí truyền thông hiện
nay thể hiện sự thiếu hiểu biết về kiến thức cũng như vốn sống và khả năng cảm
nhận nghệ thuật của người viết; bài “phê bình” của họ không có sự phân tích,
đánh giá thấu đáo, thiếu những lập luận sắc sảo về chuyên môn, vì vậy mà người
đọc thiếu độ tin cậy. Thậm chí không ít tác giả quá ảo tưởng và lạm dụng về quyền
lực phán xét của cơ quan báo chí, khiến cho hoạt động phê bình trên báo chí
truyền thông trở thành hoạt động có tính cửa quyền, thiếu sự trong sáng, công
tâm. Đó là chưa kể không ít bài phê bình khen chê tùy hứng theo cảm tính và
quan hệ quen biết; khen chê kiểu bè phái và lợi ích nhóm, khen hội đồng và đánh
hội đồng, khen chê theo phong bì, phong bao và quảng cáo để bán sách… làm nhiễu
loạn hoạt động phê bình VHNT và tất nhiên làm nhiễu loạn, đánh tráo nhiều giá
trị cao quý của VHNT.
Trong tương quan “so sánh
lực lượng” hiện nay giữa phê bình hàn lâm - chuyên nghiệp với phê bình báo chí
- không chuyên, dù các bên “nặng - nhẹ” hay “ưu điểm - hạn chế” khác nhau, thì
đều đang tác động lên tâm lí, thị hiếu và sự lựa chọn của công chúng VHNT; kể cả
các hoạt động sáng tác, hoạt động xuất bản và quảng bá các tác phẩm VHNT. Các
văn nghệ sĩ và công chúng VHNT vẫn được tiếp cận các bài phê bình trên các tạp
chí chuyên ngành, các diễn đàn học thuật uy tín, các cơ quan báo chí truyền
thông và mạng xã hội. Từ đó mà các cơ quan quản lý văn hóa và công chúng VHNT
có được những quan điểm cụ thể - cục bộ, hay tổng quát - vĩ mô về thực trạng
nên VHNT Việt Nam đương đại. Đồng thời cũng cần thấy rằng, những thành tựu của
cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (4.0) đã có tác động toàn diện lên đời sống
xã hội nói chung và đời sống VHNT nói riêng. Theo đó, hoạt động phê bình VHNT
cũng đang vận động, đổi mới trong môi trường mới, đa chiều và đa dạng hơn với sự
hỗ trợ của các tiện ích chuyển đổi số. Cùng đó, phê bình VHNT trên báo chí truyền
thông sẽ được mở rộng tới nhiều chủ thể, có nhiều cơ chế phê bình và kiểu phê
bình văn học nghệ thuật tồn tại.
Để nâng cao chất lượng
phê bình VHNT trên báo chí truyền thông, nhất thiết phải có một sự chỉ huy thống
nhất ở tầm quản lý vĩ mô; trong đó Ban Tuyên giáo Trung ương mà
trực tiếp là Hội đồng Lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật Trung ương phải
thể hiện vai trò chủ chốt trong việc định hướng dư luận và thống nhất tư tưởng
trong hoạt động phê bình VHNT. Các hoạt động chuyên môn do Hội đồng Lý
luận, phê bình văn học, nghệ thuật Trung ương chủ trì cần được tổ chức
định kỳ thường xuyên hơn; nhất là tổ chức các cuộc hội thảo, hoặc tọa đàm trao
đổi về các sự kiện/ hiện tượng VHNT đang được dư luận chú ý; tăng cường hơn nữa
các cuộc đối thoại giữa lãnh đạo và quản lý VHNT với văn nghệ sĩ...
Đặc biệt, khi đời sống
VHNT có những sự kiện hay hiện tượng “nổi cộm”, những “nghi án” VHNT đang được
dẫn dắt bởi dư luận xã hội thì Hội đồng Lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật
Trung ương và các cơ quan chuyên môn, các Hội nghề nghiệp phải có chính kiến kịp
thời giúp cho các cấp lãnh đạo và quản lý có giải pháp xử lý đúng đắn, hiệu quả.
Tháng 9/2021, Bộ Chính trị đã ban hành Kết luận số 14KL/TW về “Khuyến khích và
bảo vệ cán bộ năng động sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám đột phá vì lợi
ích chung”. Đây là vấn đề đã được đề cập nhiều lần trong các văn bản
chính thức của Đảng ta, nhằm đề cao những cán bộ “6 dám” là: “Dám nghĩ, dám
làm, dám chịu trách nhiệm, dám nói thật, dám đột phá sáng tạo và dám đương đầu
với khó khăn thử thách”. Lao động sáng tạo VHNT cũng là một hình thái hoạt động
xã hội. Bởi vậy, trong VHNT cũng không hiếm những tác giả dám nghĩ, dám viết
ra những tác phẩm khác lạ, không chỉ với những đột phá về nghệ thuật mà
còn có những đột phá về chủ đề tư tưởng, những dự báo gây “sốc”. Lịch sử VHNT thế
giới cũng như trong nước đã từng có những “vụ án” VHNT oan sai chỉ vì tác giả
có tư tưởng đi trước thời đại. Dù với bất kỳ lý do gì thì những oan sai như thế
cũng là những thiệt thòi lớn cho nền VHNT nước nhà, mà trước hết là một thế hệ
công chúng VHNT.
Bởi vậy, để khích lệ văn nghệ sĩ tự do sáng tác với ý thức công dân của mình, nên chăng cần lưu tâm tới chủ trương “bảo vệ những người năng động, dám nghĩ, dám không đi theo “lối mòn” trong sáng tạo VHNT. Nghị quyết 05 của Bộ Chính trị (Khóa VI) về VHNT ban hành ngày 28/11/1987 đã chủ trương “Tự do sáng tác cần đi đôi với tự do phê bình”. Mới đây, phát biểu tại Hội nghị nhà văn lão thành lần thứ nhất (tháng 9/2023) Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng cũng khẳng định: “Đất nước và nhân dân đang rất cần những nhà văn trung thực và quả cảm”. Để thực thi tốt những quan điểm trên đây của Đảng và Nhà nước, cũng rất cần sự “quả cảm” của các cấp lãnh đạo và quản lý tư tưởng - văn hóa.
29/1/2024
Mai Nam Thắng
Nguồn: Văn nghệ số 4/2024
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét