Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026
Rừng, góc phố - Bên trời nắng muộn
Chưa có mùa lạnh nào se sắt
và dài như năm nay cho thành phố nhỏ mãi chìm trong yên tĩnh, và ngàn cây trầm
mặc ngủ vùi không muốn thức tỉnh bởi tiếng còi tàu mỗi lần ghé qua. Cánh rừng,
từ mỗi chiếc lá, từng cánh chim như thỏa thuận với nhau cùng giữ im lặng,
đợi chờ, cùng nghe ngóng thông điệp bí ẩn của mạch sống ngày xuân trở lại.
…
bởi tự anh không còn rung động, từ nỗi dằn vặt khôn khuây trong bước đi thiên mệnh
gây đổ máu. Vết máu loang rộng trong hồn mà đời sống không lau rửa sạch, vết
máu thấm đậm trên da mà thời gian không thể xóa mờ.
Và
người đàn ông thì vốn ăn ngủ tùy theo cảm hứng, cương quyết khước từ bất cứ
thay đổi nào trong từng thói quen, nói đúng hơn là thói hư tật xấu mãn tính nên
đành bất trị. Có khi bữa ăn dọn ra, vẫn còn ngồi ngoài balcon hút thuốc, nghĩ
ngợi vu vơ, giờ đi ngủ còn xuống lang thang thơ thẩn một vòng, nhìn ngó đâu
đâu, ánh mắt thờ ơ như chẳng muốn thấy gì nữa mà vẫn thấy tất cả; thấy rõ từ cảm
nhận và linh cảm; mỗi lần hứa đi đâu chỉ mười lăm phút có nghĩa là bốn lăm
phút; giờ hẹn thì luôn đến muộn cả tiếng đồng hồ, vì mọi lý do hoặc chẳng vì gì
cả, chỉ tại cái máu lừng khừng, cái tật hay chợt nhớ kỷ niệm nào đó, bóng người
quen thoáng hiện nơi đâu … Chẳng hạn hôm bữa, hẹn với nàng, nhưng lúc lái xe
ngang phố, liếc vào quán Ali, thấy ba thằng bạn thời niên thiếu, bi giờ mới về
hưu, đang tụ tập khề khà, bèn dừng ngay, ghé vào chung vui nhâm nhi ít phút, thế
là kéo dài câu chuyện cả bao lâu … Lúc sực tỉnh, chợt nhớ có người đang đợi, vù
ra đến nơi, nàng đứng đó tươi cười, chớp mắt, tay xách mấy cái túi và nói mau
không sao đâu anh đừng ngại, em chỉ mới đợi một lúc, biết anh sẽ muộn nên đã đảo
qua mấy tiệm mua lặt vặt thêm, ở nhà, trứng cũng sắp hết, jambon hôm nay tươi
ngon đang khuyến mãi, tiện cho mình chiều nay không làm bếp.
Trên lối
nhỏ thanh vắng nơi khu rừng đó, Armainvilliers, những mùa hoang vu rồi sẽ qua
mau như đời người.
Rồi
nàng sẽ nhớ, những đóa Hồng Phượng run rẩy khép hờ lúc vầng dương muộn màng
nghiêng qua phía trời tây, nhìn ánh mắt lung linh viền kẻ chì màu tím, anh hôn
từng ngón tay mềm móng sơn đỏ và nói em đẹp hơn bao giờ, và cứ sống lại khoảnh
khắc này, để lênh đênh hạnh phúc … Mình đã cùng có ý nghĩ mọi điều sẽ được sống
một cách thơ mộng.
Và thèm uống một tách trà đậm thật nóng với đường, thức uống ngọt ngào mà người đàn ông vẫn làm vào lúc họ không cần cà phê nữa, lúc mà họ không muốn nhìn nữa những chiếc kim đồng hồ đuổi bắt miệt mài tìm nhau trên một vòng xoay bất tận...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Con người Chí Phèo Cái chết của Chí phèo như bản cáo trạng về xã hội thực dân nửa phong kiến thối rữa, nhàu nát, là tiếng kêu oan khốc t...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét