Âm nhạc cổ điển
Có lẽ nhiều người ở đây đã nghe câu chuyện về hai vị thương
nhân ở Châu Phi hồi đầu thế kỉ 20. Họ được gửi đi để mở đường cho việc kinh
doanh giày dép tại đó Khi cả hai gửi điện tín về thành Manchester một
người viết "Vô vọng. Chúng ta phải dừng lại thôi. Ở đây người ta
không mang giày". Người kia thì viết "Thật là một cơ hội vô
giá, Ở đây chưa ai có giày cả!" (Tiếng cười)
Trong giới nghe nhạc cổ điển cũng đang diễn ra một tình trạng
tương tự vì có nhiều người tin rằng nhạc cổ điển đang dần dần biến mất. Một
số người khác lại cho rằng, người ta vẫn chưa biết gì về nhạc cổ điển cả. Và
bây giờ, thay vì đi vào các số liệu thống kê và xu hướng âm nhạc hay liệt kê ra
danh sách những dàn nhạc giao hưởng đã đóng cửa hay những công ty thu âm
đang sắp phải giải thể Tôi nghĩ tối nay ta nên làm một thí nghiệm một thí
nghiệm. Thật ra cũng không hẳn là một thí nghiệm đâu, vì tôi đã biết trước
kết quả rồi.
Nhưng nó sẽ chỉ giống như một thí nghiệm mà thôi. Bây giờ,
trước khi chúng ta - (Tiếng cười) trước khi chúng ta bắt đầu, tôi cần
phải làm hai việc. Đầu tiên tôi muốn nhắc các bạn về tiếng đàn của một đứa
trẻ bảy tuổi khi đang tập chơi đàn piano. Có thể các bạn cũng đang có
một đứa như vậy ở nhà. Nó nghe như thế này này. (Piano) Có vẻ một
vài người ở đây đã nhận ra cậu bé này, Giờ thì nó đã luyện tập được thêm một
năm, 8 tuổi nó sẽ chơi như thế này (Piano) Rồi nó tập thêm một
năm nữa, giờ là 9 tuổi (Piano) Rồi lại tập thêm một năm nữa, giờ là
10 tuổi. (Piano) Thường thì bọn nhỏ hay bỏ cuộc tại thời điểm đó (Tiếng cười) (Vỗ
tay) Và nếu bạn kiên nhẫn chờ thêm một năm nữa... bạn sẽ được nghe thấy
cái này. (Piano)
Những lời giải thích của bạn về sự thay đổi này, chưa hẳn đã
đúng, có thể bạn nghĩ nó bất chợt trở nên đam mê, say sưa với âm nhạc nó
có một giáo viên mới, hay nó đến tuổi dậy thì v.v... Nhưng thật sự, thứ mà đã
thay đổi là: Những lần ấn phím mạnh đã dần dần ít đi. Bạn có thể thấy
ở lần chơi đầu từng nốt nhạc được ấn mạnh.(Piano) Rồi lần hai, cứ hai
nốt một lần. (Piano) Nhìn đầu tôi mà đếm sẽ thấy. (Tiếng cười) Đứa
9 tuổi cứ mỗi 4 nốt một lần. (Piano) và đứa 10 tuổi, lên đến 8
nốt. (Piano) Và đứa 11 tuổi, một nhịp cho cả một đoạn
dài. (Piano)
Tôi không tại hiểu sao chúng ta lại phải uốn người như thế
này. (Tiếng cười) Tôi không hề định: "Tôi sẽ nghiêng vai hay
xoay người" Vâng, chính âm nhạc đã làm tôi ra như thế Tôi hay gọi
vui thế này là "Ngồi đàn trên một mông" (Piano) Cũng có thể
đổi sang bên còn lại. (Piano)Có một người đàn ông từng xem tôi trình diễn khi
đó tôi đang chơi với một nhạc công trẻ Ông ta là giám đốc một tập đoàn
kinh doanh ở Ohio Tôi nói với anh nghệ sĩ trẻ ấy rằng, "Vấn đề
duy nhất của anh là anh đang ngồi chơi nhạc trên cả 2 mông anh chỉ nên
dùng một cái thôi!" rồi tôi chỉnh lại tư thế cho anh ta thế này khi
chơi. Và bỗng nhiên, anh ấy chơi hay xuất thần Cả khán phòng há hốc
miệng khi nhận thấy sự thay đổi. Và rồi ông giám đốc kia gửi thư cho
tôi. Ông nói, "Tôi đã rất xúc động. "Khi trở lại Ohio, tôi
đã bắt cả công ty của mình ngồi trên một mông!"(Tiếng cười)
Điều thứ hai tôi muốn làm là mô tả cho các bạn nghe về chính
các bạn. Tôi nghĩ có khoảng 1.600 người ở đây Tôi đoán chỉ có khoảng
45 người ở đây thật sự đam mê nhạc cổ điển. Họ ngưỡng mộ nó. Đài FM
luôn bật kênh nhạc cổ điển, Xe của họ chất đầy các đĩa CD và họ hay lui tới
những buổi hòa nhạc, và con cái họ cũng biết chơi nhạc.Những người ấy
không thể sống thiếu nhạc cổ điển. Đó là nhóm thứ nhất, nhóm thiểu số. Nhóm
thứ hai lớn hơn,Bao gồm những con người không quan tâm gì. (Tiếng cười) Họ
về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc uống một cốc rượu, ngả người gác hai
chân lên cao. Và nếu có Vivaldi vang lên nhè nhẹ thì cũng ok
thôi. (Tiếng cười) Đó là nhóm thứ 2. Nhóm thứ 3. Họ là những
người không bao giờ nghe nhạc cổ điển Đơn giản vì cuộc sống của họ không
có những thứ kiểu như vậy. họ có thể nghe một chút kiểu hít lại khói thuốc
ở sân bay, nhưng - (Tiếng cười) - và một chút hành khúc Aida khi bước
chân vào trong các tiền sảnh lớn Nhưng chính xác là, họ chả bao giờ nghe nó
cả. Có lẽ đây là nhóm đông người nhất
Và còn nữa, một nhóm khá nhỏ Bao gồm những người tự cho
mình là mù nhạc. Một lượng đáng kể những người tự cho mình là mù âm nhạc. Tôi
đã nghe những câu kiểu này khá nhiều: "Chồng tôi bị mù âm nhạc!" (Tiếng
cười). Sự thật là, bạn không thể bị mù âm nhạc được. Chả ai bị như vậy cả. Nếu
bạn mù nhạc thật, bạn đã chẳng thể cài số bằng tay cho chiếc xe hơi của
mình. và cũng chẳng thể phân biệt được giọng Texas với giọng
Rome. Và cái điện thoại, ngay cả khi mẹ bạn gọi đến bằng một chiếc điện
thoại cũ kỹ, khi bà nói "Alô" bạn đã luôn nhận ra đó là mẹ và cảm
nhận được tâm trạng của bà lúc ấy. Thính giác của bạn hoàn hảo. Của ai
cũng vậy. Vậy nên không có ai mù nhạc cả.
Nhưng để tôi kể cho bạn nghe, tôi thấy không thể tiếp tục khi
mà luôn có một khoảng cách xa vời giữa những người hiểu, yêu và đam mê âm
nhạc cổ điển, với những người không có một chút liên quan gì đến nó cả. Ở
đây tôi không tính những người "mù nhạc" nữa Nhưng thậm chí chỉ
với 3 nhóm như vậy cũng đã là một khó khăn rất lớn rồi. Vậy nên tôi sẽ
không đi đâu cả, cho đến khi mỗi người trong khán phòng này, những người
dân của Aspen, và cả những người đang theo dõi nữa, bắt đầu biết yêu và hiểu
về nhạc cổ điển. Đó là những gì tối nay ta sẽ làm cho bằng được.
Các bạn có để ý là trên mặt tôi không hề có chút nghi ngại
gì khi khẳng định như thể mình sẽ làm được điều đó, đúng không? Đó là
tính cách cần có của những người dẫn đầu Anh ta phải tin tưởng vào khả
năng bản thân, rằng mình có thể làm cho mọi người khác cùng trở nên khao
khát. Sẽ như thế nào nếu Martin Luther King lại nói "Tôi có một mơ ước! Nhưng
cũng không chắc người ta có muốn vậy không nữa" (Tiếng cười)
Được rồi. Giờ tôi sẽ chơi thử nhạc của Chopin. Đây là một
đoạn dạo đầu rất hay, có thể vài người trong số các bạn biết nó (Âm nhạc) Có
biết tôi vừa đoán được điều gì đang xảy ra không? Khi tôi vừa bắt đầu, các
bạn nghĩ "Nghe thật là hay!" (Âm nhạc) "Anh đề nghị hè
năm sau mình đừng đi đến đây nữa" (Tiếng cười) Nghe buồn cười nhỉ,
đúng không? Cái cách mà những ý nghĩ đó thoảng qua trong đầu của các bạn ấy. Và
dĩ nhiên - (Vỗ tay) - và dĩ nhiên, nếu tôi tiếp tục nữa thì có lẽ sẽ
có nhiều người phải ngủ gục mất. Sẽ còn tệ hơn nữa khi cô bạn gái đi cùng
huých vào xương sườn của bạn và gọi "Dậy đi! Anh có biết nghệ thuật
là gì không vậy!".
Nhưng có bao giờ bạn nghĩ rằng, nguyên nhân làm cho bạn buồn
ngủ khi nghe nhạc cổ điển, không phải do bạn, mà là do chính chúng tôi
không? Đã có ai từng thấy tôi chơi nhạc và nghĩ, "Sao ông ta lên
gân nhiều thế?" Nếu tôi làm cái đầu mình như thế này, chắc nhiều cũng
sẽ nghĩ giống vậy (Âm nhạc). Và từ nay trở về sau, cứ mỗi lần nghe nhạc
cổ điển, bạn sẽ luôn biết được anh nhạc công đã lên gân ở những chỗ nào.
Ok, bây giờ hãy xem xét kỹ hơn cách người ta chơi đàn. Tôi ấn
vào nốt B. Đây là B. Nốt kế tiếp là C, với nhiệm vụ là làm cho B có vẻ buồn.
Quả thật như vậy, thấy không? (Tiếng cười) Mọi nhạc sĩ đều hiểu điều đó, nếu
họ muốn nhạc của mình buồn chỉ việc chơi hai nốt ấy thôi. (Âm nhạc) Về
cơ bản, đó là một nốt B với 4 nỗi buồn (Tiếng cười) Bây giờ, tôi đi dần
xuống A, rồi G, rồi tới F. Vậy ta sẽ có B, A, G, F. Nếu ta có B, A , G, F
rồi, nốt tiếp theo nên là gì nhỉ?. Oh, đó có lẽ chỉ là may mắn mà
thôi. Thử lại lần nữa xem. Ôi, dàn xướng ca của TED (Tiếng cười). Bạn
đã công nhận là không ai bị mù nhạc chứ? Không ai bị như vậy cả. Bạn biết
đấy, mỗi một ngôi làng ở Banladesh cũng như mỗi thôn xóm ở Trung Quốc - mọi
người đều hiểu rằng: da, da, da, da - da. Mọi người đều biết, đó sẽ là nốt
E.
Bây giờ, Chopin chưa muốn kết thúc ở đó với nốt E bởi vì
điều gì sẽ xảy chứ? Nó sẽ lặp lại, giống như trong kịch Hamlet vậy. Bạn có
biết Hamlet chứ? Hồi thứ nhất, cảnh thứ 3. anh ta phát hiện người chú đã
giết cha của mình.Tôi còn nhớ, Hamlet dần tiến tới chỗ người chú và suýt
giết được ông ta. Nhưng anh ta lùi về, rồi lại tiến lên và suýt giết được
người chú lần nữa. Và những nhà phê bình đang ngồi dưới hàng ghế đằng
kia, đều đồng ý với nhau rằng: "Hamlet thật là chần chừ" (Tiếng
cười) hoặc họ cũng có thể cho rằng: "Hamlet bị mắc chứng
Oedipus". Sai rồi, nếu không chần chừ như vậy thì màn kịch sẽ kết thúc mất. Đó
chính là lí do Shakespeare đã viết Hamlet dài như vậy! Ta đều biết,
Ophelia trở nên điên loạn, rồi những đoạn kịch cứ tiếp diễn, nào là cái sọ
của Yorick, rồi đến những kẻ đào huyệt xuất hiện... Chúng được đưa vào để
trì hoãn, để đến hồi 5 Hamlet mới giết được người chú của mình.
Chopin cũng giống như vậy thôi. Khi ông ấy đã suýt chạm vào nốt
E thì bỗng dừng lại và nói "Ồ, có lẽ mình nên quay lại và chơi một lần
nữa!" Thế là ông ấy chơi lại một cách đầy phấn khích. (Piano) Đó
là một chút ngẫu hứng thôi đừng để ý. Bây giờ, Chopin đã tới nốt F#,
và cuối cùng cũng chạm tới được nốt E. Nhưng hợp âm đó không đúng - Ông ấy
cần một hợp âm khác kia, (Piano) vậy là thay vào đó, ông ấy đã... (Piano) chúng ta gọi đó là một Giai Kết Tránh, vì nó làm ta lầm tưởng
bài nhạc sắp kết thúc. Tôi luôn dạy học trò của mình "Nếu gặp phải một
giai kết tránh, nhớ đá lông mày lên, để mọi người biết mà nghe tiếp" (Tiếng
cười) (Vỗ tay) Được rồi, bây giờ, Chopin đã tới được E, nhưng lại là
một hợp âm sai. Ông ấy thử lại lần nữa. Không đúng Thử E lại lần nữa.
Không đúng. E một lần nữa, vẫn không đúng Và rồi cuối cùng... (Piano) Người
đàn ông ngồi ở hàng ghế đầu kia đã "Mmm" Đó là cách mà ông ta về
nhà sau một ngày dài, khóa chiếc xe hơi của mình lại và thốt
lên "Aah, về tới nhà rồi!". Vì mỗi người chúng ta đều biết đâu
là nhà của mình.
Tóm lại đây là một khúc nhạc bắt đầu "từ xa" và cuối
cùng là "về đến nhà" Tôi sẽ chơi nó lại từ đầu và mọi người
hãy dõi theo nhé. B, C, B, C, B, C, B - Xuống tới A, xuống G, xuống
F. Gần tới E, nhưng không, cuộc dạo chơi lặp lại. Chopin trở lại với
B. Ông ấy bắt đầu thấy thích thú. Xuống tới F# rồi xuống tới E. Sai rồi.
Sai rồi. Sai rồi. Và cuối cùng về đến E, về đến nhà rồi. Và giờ hãy
chuẩn bị để thưởng thức màn trình diễn trên một mông (Tiếng cười) Để chạy
xuyên suốt từ B về E, Tôi phải dừng việc nghĩ về từng nốt nhạc một cách
riêng lẻ, thay vào đó phải nắm bắt được một lúc cả chặng dài từ đầu tới cuối.
Gần đây, chúng tôi có ghé thăm Nam Phi, và chắc hẳn khi nhắc
đến Nam Phi các bạn đều sẽ liên tưởng đến 27 năm tù của Mandela. Ông ấy
đã nghĩ gì trong suốt những năm ấy? Ăn trưa sao? Không, ông ấy nghĩ về
tương lai của Nam Phi và cho cả loài người. Chúng ta gọi đó là Tầm Nhìn,
Mandela chỉ nghĩ về nó mà thôi. Cũng giống như một chú chim, khi bay qua cả
cánh đồng rộng lớn thì sẽ không cần phải quan tâm đến những bờ rào phía dưới
nữa. Được rồi, bây giờ tôi sẽ chơi như vậy suốt từ B tới E. Và một
yêu cầu cuối cùng trước khi tôi bắt đầu, Các bạn hãy nghĩ về một người
thân của mình, người đã không còn ở cạnh bạn nữa có thể là một người bà
đáng kính, hay người yêu của bạn - một người mà bạn yêu với cả trái
tim, nhưng đã không còn bên cạnh bạn nữa. Hãy hồi tưởng lại họ, đồng thời
dõi theo những nốt nhạc từ B tới E bạn sẽ hiểu những gì Chopin muốn
nói. (Âm nhạc) (Vỗ tay)
Bây giờ, có lẽ bạn đang tự hỏi có lẽ bạn đang tự hỏi tại
sao tôi cũng vỗ tay Tôi đã làm như vậy tại một ngôi trường ở
Boston trước 70 học sinh lớp 7, 12 tuổi. Tôi đã làm chính xác như ban
nãy, tôi giải thích và yêu cầu chúng làm tất cả... Và khi tôi chơi
xong, chúng đều đứng dậy vỗ tay điên cuồng. Tôi vỗ tay, chúng cũng vỗ
tay.Cuối cùng tôi mới hỏi "Tại sao ta cũng vỗ tay?" Và một đứa
trẻ trả lời "Vì chúng ta đều đã được nghe nhạc!". Nghĩ thử xem,
1.600 con người bận rộn, ngồi ở đây và cùng nhau làm mọi thứ: thưởng
thức, thấu hiểu và cùng xúc động trước một tác phẩm của Chopin. Thật đáng
nhớ. Bây giờ, liệu có chắc chắn rằng tất cả những ai đã dõi theo đã
thấu hiểu, đều cảm thấy xúc động không? Dĩ nhiên, tôi không dám chắc. Nhưng
để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện:
Mười năm trước, tôi đã đến Ireland, giai đoạn Troubles (thời kỳ chủ nghĩa bè phái ở Ireland nửa sau TK 20) tôi đến để hòa giải các xung đột
và đã tiếp xúc với một số trẻ em Công Giáo và Tin Lành ở đây. Và cũng thực hiện
những điều tương tự - một việc khá mạo hiểm với những đứa trẻ đường phố. Nhưng
rồi một trong số chúng đã đến và kể với tôi rằng, "Xưa nay cháu chưa
từng được nghe nhạc cổ điển, nhưng khi bác chơi cái thứ shopping (Chopin)
đó..." (Tiếng cười) nó nói, "Anh của cháu bị bắn chết năm
ngoái nhưng cháu đã không hề khóc. Nhưng tối qua, khi nghe bác chơi nhạc, cháu
đã nghĩ về anh Nước mắt của cháu đã trào ra rất nhiều. Ông biết đấy,
cháu cảm thấy thật nhẹ nhõm khi có thể khóc vì anh ấy". Giây phút đó,
tôi đã khẳng định với bản thân mình rằng, nhạc cổ điển là thứ âm nhạc dành
cho mọi người!.
Bây giờ, bạn sẽ đi đứng như thế nào - khi bạn biết, cái
nghề của tôi, nghề chơi nhạc không nhìn nhận theo kiểu như vậy. Người ta
nói rằng chỉ có 3% dân số yêu thích nhạc cổ điển, giá như có thể nâng lên
4% thì tất cả vấn đề sẽ đều được giải quyết. Tôi mới nói, "Bạn sẽ đi
đi lại lại và lẩm bẩm như thế nào nếu bạn nghĩ, chỉ có 3% dân số yêu thích
nhạc cổ điển và giá như ta có thể nâng nó lên thành 4%. Hay bạn sẽ đi lại và
lẩm bẩm như thế nào,nếu bạn nghĩ, tất cả mọi người đều yêu thích nhạc cổ điển
- Chỉ là họ chưa biết đấy thôi!" (Tiếng cười) Bạn thấy đấy,
đó là hai cảnh tượng hoàn toàn khác nhau.
Tôi có một trải nghiệm tuyệt vời thế này, vào năm 45 tuổi và
hơn 20 năm chỉ huy dàn nhạc, tôi chợt nhận ra rằng,Người nhạc trưởng của dàn nhạc
luôn luôn im lặng. Đây là những hình ảnh của tôi trên bìa các đĩa
CD (Tiếng cười) - Người nhạc trưởng không tạo ra bất kì âm thanh nào
cả, Ông ta sử dụng chính sức mạnh của mình để truyền lửa cho người
khác. Suy nghĩ ấy đã thay đổi tôi hoàn toàn. Một sự giác ngộ của cuộc đời Các
nhạc công đã đến bên cạnh tôi và hỏi: "Ben, có chuyện gì vậy?"
Chính là nó. Tôi đã nhận ra nhiệm vụ của mình là đánh thức những tiềm ẩn
bên trong người khác. Và tất nhiên, tôi cũng muốn biết liệu nãy giờ mình
đã làm được vậy chưa. Các bạn có muốn biết không? Cứ nhìn vào những đôi mắt
thì biết. Một khi chúng sáng lấp lánh thì tôi biết mình đã làm được. Ánh
mắt của anh chàng này có thể thắp sáng cả một ngôi làng đấy (Tiếng cười) Đúng
vậy, nếu những đôi mắt kia sáng lên, bạn biết mình đã thành công Nếu chúng
không lấp lánh, bạn phải tự vấn chính mình với câu hỏi rằng: "Tôi
đã là ai, mà những ánh mắt đó không ngời lên? Cũng có thể làm như vậy với
con trẻ của chúng ta Ta là ai, mà đôi mắt của chúng không sáng ngời
lên? Đó là một thế giới hoàn toàn khác.
Bây giờ, khi sắp kết thúc buổi tối kì diệu hôm nay, kiểu
"một tuần ở trên núi" để chuẩn bị trở về với thế giới của chúng
ta Có hợp lý không nếu tôi đặt câu hỏi: chúng ta là ai khi trở lại với
thế giới ấy? Bạn biết đấy, định nghĩa của sự thành công, đối với tôi thật
đơn giản Không liên quan gì đến sức khỏe, danh vọng hay quyền lực cả. Thành
công chính là những đôi mắt đang sáng ngời xung quanh tôi.
Được rồi, một điều nữa mà tôi muốn chia sẻ với các bạn, rằng sức
mạnh của lời nói có thể thay đổi hoàn toàn rất nhiều thứ Tôi học được
điều này từ một người phụ nữ, một trong số ít những người sống sót ở
Auschwitz (trại tập trung ở Phần Lan, xây dựng bởi Đức Quốc Xã) Cô ấy đã tới
Auschiwitz khi mới 15 tuổi, cùng với cậu em trai 8 tuổi, hai chị em mồ côi
cha mẹ. Cô ấy đã kể với tôi rằng, "Khi đang trên tàu tới Auschwitz,
tôi nhìn xuống và thấy giày của thằng nhỏ đã bị mất. Tôi đã mắng nó: 'Sao
mày ngu quá vậy, chỉ có giữ đồ của mình thôi mà cũng không làm được hả?". Đó
là cái cách một người chị lớn nói với em trai mình. Nhưng thật không may,
đó cũng là những điều cuối cùng cô ấy có thể nói với em mình vì cậu bé đã
không thể sống sót. Khi rời khỏi Auschwitz, cô gái đã thề một lời thề. Cô
ấy kể với tôi rằng 'Tôi bước chân ra khỏi Auschwitz, và tôi đã thề rằng,
tôi sẽ không bao giờ nói ra những lời vốn không thể trở thành những lời cuối
cùng của chính mình nữa". Chúng ta có làm vậy được không? Không.
Chúng ta sẽ phạm sai lầm và làm người khác sai lầm nữa. Nhưng cũng thật
đáng để sống hướng về nó.Cảm ơn đã lắng nghe. (Vỗ tay) Mắt lấp lánh, mắt lấp
lánh. Cảm ơn, cảm ơn rất nhiều. (Âm nhạc).
Neyugn Walker
Như Phạm dịch







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét