Thứ Năm, 24 tháng 1, 2019

Chùm đoản văn của Lê Hưng Tiến

  Chùm đoản văn của Lê Hưng Tiến
1.CÔ ĐƠN ƠI!
Cuộc sống của mình hay thường lấy ưu tư pha loãng màu đêm với nhiều sâu mắt, nên khoảnh không chẳng với tới được mênh mông khát vọng. Có lẽ cần một cây ánh sáng đem trồng giữa tiền đình để rối loạn đúng nghĩa làm sợi dây nơ-rông doãi ra tháng ngày hạn hẹp. Cuộc người đôi khi chạy vạy giấc hoang bay. Bay từ lúc cô đơn đậu trên mái đầu, rồi tự nó sà xuống lổ mổ những con chữ không cánh bay đi hun hút. Biết đâu ngày sau nằm bên ngoài hành lang trí não, tiếng xưa trở dạ lót mềm bóng Bạch Câu. Giếng ai côi cút sợi gầu để ngõ hầu hầu ngõ thấp thoáng qua nhau. Cô đơn mặc kệ lên ngôi khi ý nghĩa bất lực trước hiện thực cô đơn. Và ta thành rác sau khi được cô đơn chế ra phẩm màu để nhuộm tâm hồn. Cô đơn sẽ nuôi dưỡng suốt đời. 
2.CHỈ LÀ BÒNG BONG
Đang hổ lốn mớ bòng bong bên vỉa từ không một chút le lói ánh sáng của ngày mới vừa vó ngựa mặt trời sớm hay muộn thả rơi tôi xuống không. Dùng dằng rỗng với trống để cô đơn tạo men gan cho nồng rượu hờ tăng độ tưởng tượng xuống thấp. Uống đi cái thằng quỷnh suy tư. Suy tư đi cái thằng tau mi tớ. Mặt mày không như mọi khi đăm chiêu những lúc nhìn thấy lòng người hạ giá cái nhấp nháy con sông đổi sóng. Lương tâm dạo này bày biện bao biếm nỗi hớ hênh ti hí ngoài chợ đen đầy màu mắt đướt. Triển lãm muôn mùa không tuổi không tên để thời gian meo mốc vàng và lồ lộ thẳm xưa xửa đòng đỏng qua nhau. Tất tả hồ như và cũng mặc cả. Ta lại đong đếm từng ngón hồng dong duỗi đa mang. Xuân thì theo kiếp mà xanh xưa ký ức đi nhé...
3.NGỌN TÓC RỐI
Thời gian bắt đầu leo thang trên ngọn tóc rối. Mặt trời không đủ năng nắng rọi vào mấy cái lấm tấm bạc phơ trong ý nghĩ nóng nằm gọn gói dằng dai nâu sẻ se trên lọn tóc mái. Sa vào lòng nhiều cái bần thần chưa định được trước sau những ngã tư không có lối ra vào rõ ràng. Ngập ngụa tối mắt một só ró công việc đang đào hang hốc hóc để lôi thứ ánh sáng không màu không mùi không vị cũng không hoa. Hồng hộc lên mây. Ở đây, ôxy chưa được con người khai thác triệt để nên không khí cũng bị ngộ độc những ngôn ngữ động. Và con chữ chẳng có môi trường cho bản chất của nó diễn xướng, cho nên sự tung tẩy lẩy bẩy qua loa để âm thanh không còn ngày mới gọi nó là dư âm, dư ẩm gì cả. Chuểnh choảng và chểnh mảng sự không có có không một ý thức hờ còn do dự một đi hai ở cuộc người. Chạy đua theo ý thức, ta thở mệt nhoài vô thức. Ngày cong đêm, tôi làm suy tư trải dài miền cát trắng và vầng trăng khóc. Ta phải hoang vào vù vù cái thủy tinh lu lu cháy bỏng màu mắt đen nhày và kẽ lòng tay những đường chỉ chân điểm chỉ thiên mệnh cho sự bớt hẩm hiu của ta. Một chút buồn vọng đọng ban ơn. Ta lơn cơn thần hồn…
4.CHIM BẠCH CÂU
Tết gần đến một tôi những ngày yên tĩnh ban mai khi mỗi khuya là sớm sinh sôi đẻ chữ. Tinh khôi lại cho má ai hồng nụ cười cong cong mi mắt. Chóp một cái là mấy mươi năm chưa làm tròn con người ý nghĩa trong ta. Được mất là gì của khái niệm hư phù. Lặng lẽ ta nào khát vọng khác với kẻ đã sáng tạo ra ta một danh lợi đẩu đâu. Ở đây khát vọng chưa được mọi người chiêm bái dưới gốc xanh tần ô rạ rơm thơm vạ đá. Trông chờ ai mà ơ hờ cứ thoang thoảng í à í a. Im ỉm đang ngụp lặn qua đầu. Chim Bạch Câu sáng nay về cũng muộn từ cõi thức. Bình minh cứ lên ngôi đi. Ta sẽ mang nước sạch ở trong cơ thể nàng thơ về cho ngài tinh khiết thần hồn thần hôn. Khi đó khát vọng sẽ sống và được ngài trọng vọng thết đãi...
5.TƯ DUY LẺ
Lòng lại rối tơ lòng vì trống và rỗng lấp đầy mênh mông cái ưu tư khong khỏng. Sự đời là vây vòng của bánh xe đem bỏ sỉ ở các đại lý tư duy lẻ nên chuyển động chậm đến vận may của thời thời, đôi lúc nghiệt ngã qua nhau tích tắc tít mít nên thời gian rơi trên mái đầu rất nhẹ của tiếng đau. Một tiếng đau rơi từ cõi vô danh vỗ về... Rượu nào cho vơi nỗi hư thực cuộc người khi mà ta buộc cái không thành có. Điều ước của ta đã treo lên cành cây khô khốc nhưng chẳng một ai đem nó về đốn hạ với rạ rơm bảo tàng tiếng nói. Ta như con chữ lặn lội tìm cho mình đúng nghĩa của từ và ngữ. Rất khó vì ta đã khuya. Thôi, ta ngủ đây! Mai ta dậy miền xanh của cỏ và bình minh của lửa lòng...
6.VÀ TÔI ĐÃ TRỞ THÀNH TỘI ĐỒ CỦA CON CHỮ
Giấc ngủ chưa đủ làm mặt trăng tròn 16 nên cuộc người cứ hoai hoải những gánh phận đã rằm ưu tư. Cái cũ tôi đã bỏ vào hủ trang điểm khi mỗi ban sương thức dậy chưa hồng. Phải cần chêm chêm tí lửa để chờ vận thời của gió làm tư duy động hướng nơi hong hốc. Ai một cõi nhớ khong khỏng cho mây khói hun hút lam không chiều. Rồi có một ngày chưa nọ, đam mê bị lũ ký ức chôn sống tôi bằng đáy sông hai mặt, và có lẽ lũy xanh là kiếm trong hồn ai một lằn ranh chưa định được cơ phận. Kiếp lầm lậm này cứ lầm lậm khác trong từng khoảnh khắc chuỗi chuỗi hạt hạt vo viên phù hư và cả thần cảm…
Một ngày mới chưa trọn vẹn được ngày mới trên vầng trán hờ của không gian tưởng. Bận rộn đã trà trộn vào mớ hổ lốn trên bàn tròn con chữ. Bày biện giữa ánh sáng, tôi gấp từng con chữ ăn cho đủ ấm cái bụng hờ, nhưng khổ một nỗi là cái bụng lại trương ra nhiều ngữ nghĩa trước số phận đa chiều nên con chữ đánh bóng tôi thành tội đồ. Và tôi đã ngẫm nhiên trở thành tội đồ của con chữ...
7.NHỚ HẢI PHÒNG
Về Hải Phòng, suy tư chạy trên những con đường lớn. Những con đường rất nhiều hướng chuyển động. Nhưng có những hướng lại không biết lối ra, mặc cho lối nhỏ bỏ ngỏ phía thần hồn...Mới, rất mới từ ngõ hẹp của suy tư nên một tí tư lự thấp thoáng nhà ai. Và có lẽ, hướng chuyển động không với tới mùa con gái, nên xuân thì đã quá vãng hồ như...
Về Hải Phòng, gặp lại nhà thơ Nguyễn Tất Hanh, người luôn canh cánh những giá trị tồn tại của các trào lưu mới trong thơ ca hiện nay, khi mà nhiều xu hướng đa phong cách tràn ngập lẫn lộn trên thị trường. Suy tư ngẫm nhiên khôn lớn. Ngồi với anh hàn huyên những câu chuyện, những sự kiện - hiện tượng văn học, những nhân vật tên tuổi, những giai thoại văn chương chữ nghĩa, những tác phẩm cách tân lạ lẫm hay những dự hướng thời cuộc...tất cả như là con đường mới chảy vào cửa hồn từ hôm qua thôi.
Dạo này, suy tư cứ đờ đẫn ra. Ngẫm nhiên là lẽ đời thường, nhưng phận người cứ đa mang nhiều thể. Lạ, và lạ thật. Mình rất kén thơ. Ai đó cứ đọc thơ, cứ làm thơ, cứ bốc thơ, nhưng một nổi, thơ không lẫn vào hồn mình được, vì gần đây, mình như con cón dị ứng với thơ của các tuyên ngôn cũng như tuyến ngôn (ừ, không tuyên ngôn thì Thơ sao làm cách mạng được nhỉ). Nên đôi khi mình lấy ca để rót thơ uống cho tuột họng luôn.
Về Hải Phòng, thích nhất là đươc tiếp kiến với nhà thơ Thi Hoàng, ông là một thời đại thơ ca đúng nghĩa, đồng thời là người cũng luôn cổ súy cho con đường sáng tạo mới. Con đường có nhiều ngả rẽ chông gai. Mình rất ngưỡng mộ điều đó. Trò chuyện với ông rất ý nghĩa. Ý nghĩa của một cuộc người. Khoảnh khắc đóng dấu vào phận mình như một tấm hình dấn bước. Thích thứ hai là gặp được nhà thơ Công Nam. Giang hồ văn chương chữ nghĩa đồn ở khắp làng rằng, Công Nam làm thơ rất lạ, sốc và khó tính. Nhưng tiếp xúc với anh, thật thú vị. Qủa thật, anh làm thơ đúng như bản thể của anh. Anh hơi khó tính, nhưng lại trọng người làm thơ cách tân, mà phải cách tân mãnh liệt. Trò chuyện với anh cũng mang nhiều khoảnh khắc hào hoa, thân thiện và ấn tượng. Mỗi người ai cũng có những sáng tạo riêng, quan trọng là sáng tạo như thế nào để cùng quan điểm, cùng mang một tâm thức đại cuộc nhằm định hình chúng, đó chính là ý thức mới của người sáng tạo đích thị...
Chứ đừng để bi kịch của người sáng tác trở thành kẻ châm biếm nhau, thách thức, kiêu ngạo và cả coi thường nhau. Nên những người sáng tác hãy đọc nhau, tôn trọng nhau và chia sẻ nhau. Thì thơ sẽ dễ thở...và cũng dễ thờ.
Về Hải Phòng, nỗi lòng vui hơn khi mình được nghe tổng phổ và được biết nhà thơ Nguyễn Tất Hanh sắp công phá tập thơ mới. Một tập thơ cũng khá nặng ký về chất lượng sáng tạo. Tinh thần khai phóng sẽ mang cho anh một chữ ký đúng nghĩa. Chữ ký đó sẽ triển lãm trong bảo tàng đồng tiền tiếng nói. Chắc thế!
8.GẦN ĐẾN NGÀY CỦA MẤY NĂM TRƯỚC
Gần đến ngày phải ra Hà Nội để nhận thẻ Hội Nhà Văn Việt Nam. Bao nhiêu dự tính vui chơi với bè bạn văn nghệ sĩ Hà Nội trước đó, nay lại không có duyên thực hiện được. Thật áy náy vì thất hứa với quý anh em văn nghệ đã hẹn từ lâu. Cuối năm, bao nhiêu bề bộn cần phải giải quyết, nhưng lòng cứ rối lòng do những đa mang sầu cảm đã ăn sâu trong tiềm thức của mình. Bởi thế nhiều dự hướng sắp tới vẫn còn treo lủng lẳng trên không, chưa định vị thực tại...
Nhưng có lúc ngẫm lại cũng thấy vui vui và tinh thần cũng phấn chấn lên tí ti vì những hoạt động sáng tạo thơ ca của mình trong nhiều năm qua đã bị coi thường thậm tệ. Có những người chỉ trích gay gắt về những tác phẩm của mình vì đọc khó hiểu, viết tào lao, bậy bạ. Có những người nhân danh mình là nhà thơ để góp ý dè bỉu, khuyên bảo tư cách làm thơ của mình. Có những người khinh miệt vì tác phẩm của nó ăn theo "vỉa hè", không chính thống. Lại có những người chà đạp lên tác phẩm của mình bằng cách liệng nó vào sọt rác trước mặt bạn bè, trong khi mình trân trọng dành tặng. Nhưng cũng có những người bạn thơ, bạn thân rất thân lại né tránh vì sợ hoạt động thơ ca của mình làm liên lụy đến. Đăc biệt, cái quan trọng để tạo xúc tác cho thơ ca cũng bị hẫng đi, chính là các báo, tạp chí trong cả nước không được chọn đăng, dẫu cho mình trông vọng bấy nhiêu năm đó...Còn nhiều cái " những" nữa, tôi đã từng xem chúng là "hội chứng dị thường" đối với cuộc người đang trong "vận thời". Nhưng may thay, 2 tập thơ của mình cũng được in ấn bài bản, chính thống, mặc dù đã trải qua rất nhiều nhà xuất bản mới được cấp phép. 10 năm mới in được 2 tác phẩm trên. Và hiện nay vẫn còn 2 tập bản thảo, cũng không biết khi nào xin được giấy phép xuất bản đây! Thời gian đã ngấu nghiến bao nhiêu khát vọng khơi mở...

Nay lại được Hội Nhà văn Việt Nam xét kết nạp, âu đó cũng một phần vơi đi... nhưng còn quá nhiều dự hướng sáng tạo thơ ca của mình trông chờ phía trước ở các trào lưu văn học mới đang chưa được chính thống chấp nhận (mặc dù thơ ca Việt Nam thua gần cả 2 thế kỷ so với văn học thế giới). Biết là biết vậy! Nhưng mình rất cám ơn những bạn bè, anh em văn nghệ hoạt động trong chính thống lẫn ở "vỉa hè" đã vì văn chương chữ nghĩa mà đánh đổi cả cuộc đời mình cho sự nghiệp văn học nước nhà khi mà hiện thực văn học vẫn còn tréo ngoeo...
9.CÁI ĐÁY THƠ
Tôi muốn đốt cả túi thơ đang ở trong não trạng của mình. Sự hoang phí của kẻ liêu trai đôi lúc làm hư hao thời cuộc, không cùng lữ hành với thời đại ngay giải trung tâm sáng tạo. Khi những phi nghĩa bay vào biên độ tác phẩm mà cuộc sống chẳng với tới không gian trừu tượng, thử hỏi bản thể thơ mờ ảo thế nào ở thế giới ngoại vi. Hay là sự hoài nghi tồn tại giả tạo bên trong tâm thức. Thơ đang ở trong cái chai của thế giới mở, mà bản chất lên men đến lúc 45 hay 75 độ tư duy, cũng chưa đủ để ý tưởng đốt cháy sáng tạo. Tác phẩm mang theo hằng sa số có nghĩa liên tưởng hoặc vô nghĩa hiện thực bên trong nó, khi mà mức độ thơ chưa vượt thoát đời sống, như vậy đòi hỏi sự giải phóng ở một thế giới mở vận động khác...kể cả môi trường tương thích cho sự vận động thơ liên tưởng đó hay trừu tượng kia, chỉ là cái khác của cái khác hơn cái khác nữa. Túi thơ của tôi bởi cái khác có đáy, không biết bao giờ đây để có cái đáy trở thành không đáy...
10.TỰ THỨC 
(Quý tặng nhà thơ Đinh Thị Như Thúy)
Tôi để rơi vào khoảnh rỗng hờ trên cây thập tự những tháng ngày chưa tìm được ngã thể mình có chăng hay chớ một mật ngữ riêng ta. Sự vô hình làm tôi lận vào ai những cây chữ thập đã bị đánh tráo mình từ khi ngọn sóng thơ thổi bay khát vọng vào lông tơ sương phù phiếm. Ai đã một lần mặc nhiên vào sớm thần hôn thì thần hồn sớm muộn cũng sẽ lân la trong cái vốn sẵn mình tự thức. Tự thức đôi lúc thấy mình còn tư lự những giá trị ảo để mà hư hao thêm phần bí mật vốn đã có trong nó những cái vô nghĩa tồn tại. Ai cũng gặp phải như thế từ khi tư duy không của riêng nào còn ẩn náu nguy cơ sự tồn tại trở lại đối với thời cơ của người sáng tạo đã biết tự thức mình với môi trường không cần thiết. Ôi, biết khi nào sự vô nghĩa mọc đầy rễ trong phận người để thấy mình vẫn còn có nghĩa đúng ơ hờ mây qua. Phút chốc sự vô nghĩa reo ca bài cô đơn mọc ra nhiều cánh sóng, và ta có thể tự thức mỗi khi. Tự thức phải có duyên từ nó. Không ai được cất giấu nó trừ khi diễn từ đó do sự chuyển động của người sáng tạo nó mà nên. Khó lắm thay!
Tự thức do tôi mang lại, và tôi đã cất công tạo ra nó, điều đó không dễ đâu. Sự cất công là tôi hiện thực, nên duyên đã đến với tôi có lẽ tự khắc thôi. Bởi vậy, tự thức đó đã cho tôi gặp được nhiều người cũng do tự thức họ cất công thành hình. Thế thì tự thức tự bình phương hay tự lập phương mình là duyên của tổng số chung vô hình hợp thành. Sảng khoái nhỉ!
Những lần tự thức với nhà thơ nữ quyền luận Đinh Thị Như Thúy trên khắp hành trình sáng tạo khi phố đã chưa lên đèn. Và nay duyên mình lại ngẫm nhiên tự thức với nữ sĩ ở phố phó xẩm mặt Đà Nẵng, bỗng dưng sự chuyển động lại thêm một lần nữa ngã thể tự thức...
11.
Gọi í ới cho tĩnh lặng lên màu nóng ruột của không gian để mưa mỗi lúc lỉu xiên xiêu nặng hạt hạt ta bời. Tiếng tơ sương giăng sợi ai mà ồn ào cả khuy về quên gài bóng mùa xưa xửa. Thoáng hiện bằng ảo ngôn ma mị đời người một chút qua nhau để gọi là hư phù đúng lúc. Tôi với tới vô cảm thông qua sợi dây liên tưởng láo liên láo liếng của không trung không lũng những lỗ chỗ mưa đổ vào cơ thể ngập ngụa ký ức. Trầm tích đi hoang từ lúc tuổi thơ nhiều mầu mẽ khôn lớn, và giá trị hồn nhiên vẫn chưa đo đạc được đồng tiền tiếng nói, thì làm sao ta biết những khoảnh khắc là bao nhiêu lần mất đi và có được ngã thể ưu tư. Cứ vậy mà trôi đi tuồn tuột cảm xúc. Có lúc thấy mình chuyên chở sự cứu cánh của cây chữ thập nở người. Thế là mưa không vào mùa mắt lũ làm thủng một lỗ cơ thể chọc trời. Tôi đỡ mang vô cảm đi đẻ hoang bao nhiêu con chữ tội đồ cơ sự. Ít ra tôi vẫn thấy tôi một mặt ảo có thật trong gương. Còn hơn những lúc cảm xúc đi hoang, tôi lại oằn oại trước nỗi đau có đáy là sự thật làm vô cảm phủ lên một lớp tô son do người ta cố tình trang điểm tạo nên. Mà hũ trang điểm đó lại do một phần cảm xúc đi lên từ quá độ của ban mai chưa ửng hồng hồng con gái nên người ta nhiều lúc quên đi tiếng mõ đời thường để trang điểm lại thời gian cứu cánh cho mình...
12.THIÊN DI
Mưa kéo những ngày oằn oại mắt lũ bị chọc thủng cơ thể mặt trời. Ta như hờ hững giọt thủy tinh rơi từ đáy sâu nước mắt dội vào cuộc trần ai đã. Những phận người làm vô cảm chảy máu cơn mưa màu xám tro và màu nâu chó. Ta buộc ta vào dây dưa những sợi mưa chằng chịt để thêu dệt tội lỗi của tạo hóa làm nên con người chỉ thiên về núi ngàn rậm xanh. Bức tranh mùi khói biếc bên những đụn lam chiều ngày nào xanh mắt lũ không tròng không trành đen đỏ đỏ đen tròng trắng. Mắt nắng một ngày mù tăm không xỉa vào điểm tâm cho hàm răng thêm trắng niềm yêu. Ta vẫn vậy. Và vẫn luôn chở ngả đau nhìn từ hướng nghiêng mặt trời. Mong bình yên qua đây. Qua những lần chưa biết nỗi đau có cánh từ loài chim thiên di bay về...
Lê Hưng Tiến
Theo http://chimviet.free.fr/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm

Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...