Cái lạnh năm nay như đột ngột về. Bất chợt tràn về. Ào một
cái như… gió rồi lại đi. Bởi lạnh thì tất nhiên, đa phần, phải có gió chứ gì nữa
Cái lạnh làm mọi người như đẹp thêm. Cả em cũng vậy, má như
thắm hơn và cặp môi mọng hơn. Chỉ một cái áo gió mỏng thôi, chỉ một cái khăn
choàng hờ hững thôi… vậy mà đẹp ra nhiều.
Nhưng với mình, mùa đông năm nay cảm xúc pha trộn. Cả nóng và
lạnh, cả đẹp và xấu. Cái ấm như lấn át cái lạnh, cái đẹp như lấn át cái xấu… vậy
đấy.
Chẳng hiểu sao năm nay lũ và bão nhiều thế. Nhiều thì không
chắc đã nhiều nhưng vì nó dồn dập nên cảm thấy như nhiều. Cứ nhằm vào cái dải
miền Trung nhỏ hẹp mà đổ vào, mà ập xuống. Lại nhằm đúng cái dịp “ngàn năm” mà
đổ vào mới oái oăm chứ.
Từ ngày đại lễ, đến hôm nay đã qua một tháng rồi vậy mà trên
TV vẫn chỉ nghe thấy nói về lũ. Và có điều, vẫn cứ miền Trung mà đổ. Thế mới biết
cha ông mình chọn Thăng Long làm kinh đô của muôn đời mới “chuẩn” làm sao! Và
cũng lạy giời, mấy cụ Nghị gật đừng gật khi bấm nút cho nó thêm vững chắc. Mình
vẫn còn nghi ngờ độ vững chắc để đủ tin cậy của các cụ lắm
Mới gần 9h sáng, nắng đã rải đầy mặt đất. Thứ ánh nắng mùa
đông mầu vàng nhẹ này cho cảm giác ấm áp. Nắng mỏng như tấm lụa bay bồng bênh
trên ngọn cây mà đáng ra với mùa đông, còn đậm sương và buốt giá. Vậy là mới chớm
đông. Ừ, đúng thôi, giờ mới là tháng mười. Nhưng mà các cụ nói “tháng mười chưa
cười đã tối”. Hãy cảnh giác! Vòng quay trái đất từ cái ngàn xưa nó đã như vậy rồi.
Nắng lên và cứ tận hưởng những dải nắng vàng như lụa và ngọt như mật đó đi, hãy
làm ngay mọi việc đi và trời sẽ lại tối ngay.
Lúc này đây, cảm giác pha trộn có lẫn, vẫn còn vương víu cái
mùa thu. Nắng vàng và xao xác lá khô. Heo may và se se lạnh. Thu, mùa đẹp nhất
của Hà Nội. Ai cũng nói như thế và mình cũng có cảm nhận như vậy. Nhưng lại vẫn
nhớ cái tiết trời sáng nay, thoang thoảng cái lạnh, đậm ngọt hơn cái se se và
bay bay một tấm khăn quàng hững hờ, lỏng lẻo trên cổ em, vẫn để lộ làn da như
ngà ngọc. Cái khăn nhẹ như một làn sương sớm và cả cơn gió, cơn gió lạnh cũng
chỉ lướt qua cho ta cảm nhận một sớm chớm vào đông. Đấy, cái pha trộn là thế.
Con đường khô và bụi. Đã lâu không mưa rồi. Hình như mỗi một
ngày qua, cái lạnh lại thấm sâu vào đất thêm một chút, mặt đất khô thêm một
chút và bụi vì thế nhiều thêm. Không gian đó gợi thêm nhiều nỗi nhớ. Buồn xa
xa. Cánh chim khắc khoải bay về đâu đó. Có phải chính cái u u âm âm vậy mà
thành “nỗi nhớ mùa đông”
Mùa này, mình nhớ nhiều những gốc rạ khô mục trên những
cánh đồng nứt nẻ ở quê. Ngày đó mình còn nhỏ, chân cũng nứt nẻ như cánh đồng
khô, cũng dầm sương gió, cũng ngô khoai… cho nên nhớ. Nỗi nhớ nhiều, ăn sâu đến
và nhiều nhất về những người chỉ biết có ruộng đồng, cúi mặt trên các luống
cày, những người làm ra hạt gạo nuôi sống nhân loại mà cuộc sống lại chất đầy
những lo toan, may rủi.
Đấy, vào thế kỷ hăm mốt rồi đấy mà cứ bão với lũ. Bão
lũ là mất mùa kèm theo. Đấy, cả cái tháng mười “ngàn năm” này đấy, mưa lũ cứ xối
vào miền Trung. Những cánh đồng mênh mang toàn nước. Nhìn những cánh đồng toàn
nước cứ như cảnh Đồng Tháp Mười mùa nước nổi, thêm những đợt gió thổi ào ào, cỏ
lác bị gió mưa vùi dập rạp xuống, lại cảm thấy đây như cửa biển đang vào ngày
giông bão. Xót xa, cảm động đến nghẹn ngào làm sao trong mưa lũ như vậy, người
miền Trung không có cái ăn, không có nước uống vẫn mong sao trong mười ngày đại
lễ, Hà Nội đừng mưa mà làm hỏng mất ngày vui, ngày vui của cả dân tộc. Có tấm
lòng nào cao cả và mênh mang hơn? Cuộc sống vẫn có những sự mênh mang trùng lặp
như vậy. Một sự mênh mang đầy ắp yêu thương. Riêng mình, mình còn thấy một sự
mênh mang nữa, mênh mang một tình yêu. Sự mênh mang đó là tình yêu cũng đan xen
pha trộn với cả tình yêu quê hương, tình yêu làng xóm và tình yêu con người. Tất
cả, hoà quyện quấn quýt… Vì cảm giác đó mà mình thấy ấm lòng, cái đẹp lấn át
cái xấu. Đời vẫn đẹp và đáng yêu bởi vẫn tồn tại những tình yêu như thế
Cả tháng nay, cứ bật TV là thấy bão lũ. Những dòng nước cuồn
cuộn và nhiều tin đau xé lòng. Bỗng tự nhiên bật ra câu hỏi: Ta là ai? Chưa bao
giờ mình ảo tưởng về mình nên thấy câu hỏi này có vẻ như không phải cho mình. Vậy
sao mà bỗng nhiên mình nghĩ ra câu hỏi đó? Cũng vẫn là từ một nỗi buồn, có khi
là bâng quơ, nhưng những ngày chớm đông này, nó mãnh liệt, nó như đã ngấm sâu,
nên nghĩ ra mà thôi. Riêng về mình, mình vẫn thấy nhỏ nhoi và cô đơn lắm. Đúng
cái tâm trạng mùa đông!
Ta là ai? Một câu hỏi về con người. Vâng, đúng là về con người.
Lại nhớ hôm rồi, hồi giữa tháng về xứ Đoài, gặp mấy thằng bạn cũ. Chúng nó bảo
chúng tôi chả dám nhận là dân Thủ đô, các ông cứ ấn chúng tôi vào đấy chứ. Hoá
ra, ngẫm lại hôm nay chúng nó trả lời cho mình được câu hỏi “Ta là ai”. Văn
hóa là kết quả lâu dài của truyền thống, phải trải qua những vật lộn với cuộc sống
mới hình thành và toả hương. Chúng nó tự hào với xứ Đoài mây trắng của chúng nó
hơn là cái sự thanh lịch Tràng An mà năm nào cũng có cảnh xô đẩy cướp hoa. Mình
cũng thấy động lòng, rồi nhận thấy cái lối áp đặt chẳng thể đi đến đâu. Cái tâm
chúng nó vẫn sáng.
Lan man nghĩ rồi lại quay về cái mùa đông. Dẫu rằng hiện thời
chỉ mới chớm đông. Nhưng dẫu là chớm đông, vẫn cứ lạnh. Một cái gì gờn gợn
nhưng lại không cụ thể, không bắt được tạo ra cảm giác đó. Nhắm mắt lại vẫn như
thấy nó lởn vởn. Mở mắt ra thì nó là mờ đã ở nơi xa xăm, nó bay đi, biến mất và
chỉ còn lưu lại cái hình bóng ảo mờ. Vậy là những gì u ám, xám xịt, lạnh lùng của
mùa đông vẫn đang hiện diện, đang tồn tại và đang gây cho mình ảo giác thực
hư lẫn lộn. Mùa đông vẫn cứ là tàn úa và khô héo, trong lòng vẫn cấn cái cái điều
gì đó không yên.
Thì thử trả lời câu hỏi “Ta là ai?” Ta là dân. Ngày xưa gọi
là “dân đen”, tiếng Việt hiện đại bây giờ, dân thường tự nhận là “thảo dân”.
Mình không hiểu tiếng Hán, không biết chữ Nôm nhưng thấy có phần mỉa mai.
Lại nghe nói nhiều, nghĩa nó chắc na ná như nhau, đều chỉ hạng thứ dân, lớp tận
cùng của xã hội. Có điều muốn nói mà khó, mọi đau khổ trên cõi đời này, từ
thiên tai đến nhân tai, từ chiến tranh chống ngoại xâm đến chống nội xâm, người
luôn phải gánh chịu mọi thiệt thòi đều chỉ là thứ dân. Bão lũ năm nay, hết đợt
này đến đợt khác, ấn tượng sâu đậm trong lòng mình là hình ảnh những cánh tay
quơ trên mái ngói, mong nhận được những gói mỳ tôm. Sao mà năm nào cũng lũ lụt
bão bùng mà năm nào cũng chỉ mỳ tôm?
Trời chiều, thấy nắng vàng rực rỡ, nhưng lại thấy nắng như có
vẻ chỉ ngoe lên để rồi tắt. Nghĩa là cái thời khắc rực rỡ đó không bền, cái ấm
áp không được lâu. Chép miệng, mùa đông là thế! Lại đau đáu một tiếng than vọng
lại từ miền Trung “Sao cứ mưa bão mãi thế hở ông trời.” Hóa ra, mùa đông vẫn
còn đó, những nắng vàng ấm áp vẫn chưa tới miền Trung.
Để rồi ao ước sẽ mãi có một mùa đông ấm áp mà không đảo lộn
thói quen sinh hoạt ngàn đời. Vẫn ao ước rồi mai đây, ta sẽ chế ngự được những
đợt gió lạnh từ phía Bắc, chế ngự được những áp thấp, áp cao trên Biển Đông, để
xứng đáng là con cháu Lạc Hồng và mãi mãi làm chủ vùng biển mà năm chục người
con của mẹ Âu Cơ đã có công khai phá.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét