Nguyễn Đăng Trình - Giọng Quảng
và một hồn thơ rộng mở
Tôi chưa gặp Nguyễn Đăng Trình bao giờ, chỉ bắt gặp anh trên
những trang thơ. Mới đây, qua giới thiệu của Trần Thị Cổ Tích, tôi được trực tiếp
tiếp xúc với Nguyễn Đăng Trình cũng chỉ qua… những bài thơ Cổ Tích gửi đến.
Nghe đâu, anh là người Quảng Ngãi nhưng rời quê lang bạt tận phương Nam. Cái cuộc
bể dâu trong trường đời, trường tình của anh được thể hiện bằng một phong cách
thơ vừa cổ điển lại vừa rất trãi đời của một kẻ “hoang đàng”, ham dong ruổi. Và
cho dù cuộc thế có phủ bao nhiêu lớp hồng trần, “con ngựa thơ” ấy vẫn thong
dong đi cho dù có “vẹt gót bạc bờm” vẫn cứ “hý vang” những lời thơ đắc chí:
ngựa hoang ruổi vó đăng trình
bụi hồng lãng đãng nhẹ tênh gánh đời
còn dài nửa cuộc rong chơi
quan san nghìn dặm một trời cỏ thơm
ngày sau vẹt gót bạc bờm
ngoảnh về tàu cũ ngoác mồm hí vang…
(Ngựa hoang).
(Ngựa hoang).
Đúng
là những câu Lục bát rất “già tay” với một tâm thế an nhiên và một hồn thơ rộng
mở, sạch trong giữa dặm dài dong ruổi.
Điều
đặc biệt mà đọc thơ Nguyễn Đăng Trình ai cũng dễ dàng nhận ra là, cái lời ăn tiếng
nói bình dân xứ Quảng rất đặc trưng được anh “tung hê” một cách hứng thú, say
mê và mang lại hiệu quả nghệ thuật rất cao. Ngôn ngữ “đất cục” và cách nói
“toàn toạt” của người bình dân Quảng Ngãi đã mang lại một hiệu ứng mạnh làm nên
“khí chất” thơ anh. Đó là cái “mới rợi” của những cuộc tình:
Từ ngày tôi em sông suối
Biển rừng thả vó rong chơi
Cuộc tình quanh năm mới rợi
Bốn mùa tôi chẳng cần phơi
(Bắn em về phía nghìn trùng).
(Bắn em về phía nghìn trùng).
Là cái “bạt tai” tự trừng trị vì sự ngu ngốc của chính mình:
Như vừa lăn ra khỏi chiêm bao
Nghe trái tim đang tầm xuân trong ngực
Tôi muốn bạt tai mình cho đỡ tức
Xưa quá ham chơi suýt mất cuộc tình
(Gặp lại tháng giêng).
(Gặp lại tháng giêng).
Đó là cái tuổi thọ “ngắn ngủn” của những “con chữ” không diễn
đạt nổi tình người:
Một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
Đã nửa trăm năm chưa được câu nào
Những con chữ ngo ngoe liền giãy chết
Như sao băng ngắn ngủn thoáng đời sao
(Có một bài thơ)
(Có một bài thơ)
Đây
là những câu thơ đọc lên ta thấy rõ một số phận với tất cả những trở trăn và
cũng rất thẳng thắn, trung thực khi lột tả tâm trạng của chính mình với những
ngôn từ chính hiệu xứ Quảng:
Mãi mò mẫm giữa lòng đêm cuộc chiến
Chừng sáng ra thì bước trật bước trìa
Đời đã thế đời coi như trớt huớt!
Về làng xưa yên phận gã nhà quê
Họ hàng cũ có thân mà chẳng thuộc
Chuyện xưa sau thành kẻ đứng bên lề
Nhiều lúc thấy ươn hèn không thể tả
Sống cứ như đang tự tử từng ngày
Sao chẳng được như con tôm con cá
Giữa ao hồ sông biển tự do bơi!
Một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
Viết không xong lảm nhảm mãi thành kinh
Quá đỗi vô tâm em đâu thèm biết
Tôi lưu vong trên chính cố hương mình
(Có một bài thơ)
(Có một bài thơ)
Đưa được những từ “trật trìa”, “trướt hướt” vào thơ để “phơi
ra” thực nhất tâm trạng của chính mình thì quả là một tài thơ đáng khâm phục.
Không biết gốc gác của anh có liên quan gì đến Quảng Nam không, mà đọc thơ anh,
tôi có cảm giác anh đã vượt qua được cái thế “co” của Quảng Ngãi để lấn đà qua
cái “cãi” rất bướng bỉnh và nói “tòe loe cho thỏa” rồi “quên tuốt luốt” cho
xong của khí chất Quảng Nam:
Lòng rối lên từng chặp bâng khuâng
Khi ánh mắt đắm vào ánh mắt
Mùi hoa trái làm đêm thơm ngát
Làm tôi quên tuốt luốt mùi đời
(Gặp lại tháng giêng).
(Gặp lại tháng giêng).
Cứ như thế, lời ăn tiếng nói Quảng cứ tự nhiên như người nông
dân chưa kịp phủi đôi chân trần từ đồng đập cục đêm trăng, leo thẳng lên “phản
thơ” đánh giấc một cách rất vô tư. Hãy nghe anh nói về ký ức với những “rình
coi”, “núp”, “u đầu còn sướng”, “hườm”, “giú” rất Quảng này:
1. Bên bờ suối ta rình coi em tắm
Có vầng trăng đồng lõa núp trên mây
Em mắc cỡ vớt lên hòn đá… Ném…
Ta u đầu còn… sướng tới hôm nay
2. Năm ấy vườn rừng hư mùa thị
Đủ hái cho em hai quả mới hườm
Em ích kỷ giú sau lần túi ngực
Ta đứng thèm… nghe trời đất vùng thơm (Ký ức rừng)
Rồi nào là “mua miếng tình”, “loanh quanh riết”,
“mừng ra mặt”, “cứ hí hửng”, “vác con diều”…
trái tim ta vốn rất thâm trầm
nhưng thi thoảng nó bật òa tiếng hát
và hôm nay bỗng dưng mừng ra mặt
suốt cả ngày cứ hí hửng làm thơ…
(Trái tim thơ)
(Trái tim thơ)
ngôi trường cũ nghe đâu giờ đã khác
còn đó không hàng phượng với cây bàng
khoảng trời nào trong veo chiều tan học
vác con diều rong chạy khắp thôn trang
bé ngày xưa sớm xa thời con gái
vui hay buồn cái số lấy chồng xa
nhớ em quá những mùa trăng Thiên Ấn
xin giữ giùm tôi chút gió sông Trà
(Xin
giữ giùm tôi chút gió sông Trà)
Lại có những “cụm thơ” đặc sệt những lời người bình dân giao
tiếp hàng ngày với “chiều cao mét sáu”, “và nói chung”, “giã gạo đời
nhau”, “một ông đầu hói”, “lọt mẹ xuống cầu”…
tình cờ gặp lại em chiều quán nhậu
vẫn như xưa hai con mắt biết cười
vẫn thon thả với chiều cao mét sáu
và nói chung nhìn phải ngẩn ngơ người
tôi bước vào em lững thững bước ra
luôn giã gạo đời nhau là thế đấy
sóng đôi em là một ông đầu hói
mắt tôi cay xè không xót mà xa
mắt trợn trừng bắn theo lời rủa ác
em qua sông xe lọt mẹ xuống cầu
kịp thấy tội tôi tát tôi một tát
vái xe em đừng lọt bất kỳ đâu…
(Thảng thốt Riverside night)
(Thảng thốt Riverside night)
Tất cả đó cứ lững thững bước vào thơ Nguyễn Đăng Trình tự
nhiên như thớ ruộng cày lật lên dưới nắng. Còn đọng lại trong sâu thẳm hồn thơ
là một tấm lòng rộng mở, bao dung, an nhiên và độ lượng cho dù có bị đời, bị
tình rẫy ruồng, phụ bạc đến chừng bao:
có rồi không các em ta vẫn sống
bởi trên đầu còn rộng khoảng trời yêu
tập trái tim bốn mùa luôn độ lượng
biết đâu mai nhận lại một đôi điều (Nửa đời chưa hiểu hết các
em).
Có nhận lại được đôi điều gì ở “các em” không thì tôi không
biết, nhưng tôi chắc, anh đã nhận lại được rất nhiều điều khi trãi thật lòng
mình ra những trang thơ…
Nhưng
thôi! Mọi lời phân tích thơ cũng không bằng mời các bạn đọc thẳng vào những bài
thơ của Nguyễn Đăng Trình.
CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN ĐĂNG TRÌNH
GẶP LẠI THÁNG GIÊNG
Có thể nào em chẳng chút xa lòng
Sau ngần ấy năm cách mặt
Đôi mắt kia hãy còn xanh ngăn ngắt
Màu lá non phơn phớt nắng giêng trong
Lòng rối lên từng chặp bâng khuâng
Khi ánh mắt đắm vào ánh mắt
Mùi hoa trái làm đêm thơm ngát
Làm tôi quên tuốt luốt mùi đời
Chuyến về này ngỡ chẳng còn ai
Nhận ra tôi sau bao mùa biệt xứ
Làng quê cũ nay đã là thị tứ
Riêng mỗi em chẳng khác chút xưa nào
Như vừa lăn ra khỏi chiêm bao
Nghe trái tim đang tầm xuân trong ngực
Tôi muốn bạt tai mình cho đỡ tức
Xưa quá ham chơi suýt mất cuộc tình
BẮN EM VỀ PHÍA NGHÌN TRÙNG
Chợt không còn sức để buồn
Chiều đưa em về Quảng Ngãi
Cái nắm tay thôi cũng ngại
Nói gì đến một nụ hôn
Từ ngày tôi em sông suối
Biển rừng thả vó rong chơi
Cuộc tình quanh năm mới rợi
Bốn mùa tôi chẳng cần phơi
Sài Gòn tháng giêng không mưa
Mà sao lạnh đầy phố xá
Đã say đâu mà muốn ngã
Ngây ngây người mắc phải bùa
Đoàn tàu tối nay dễ ghét
Không thơ như sáng em vào
Tiếng còi cứ như tiếng thét
Lạnh lùng lia một nhát dao!
Tôi buộc làm tên xạ thủ
Nát lòng khi phải giương cung
Mím môi thi hành phận sự
Bắn em về phía nghìn trùng…
CÓ MỘT BÀI THƠ
Một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
Đã nửa trăm năm chưa được câu nào
Những con chữ ngo ngoe liền giãy chết
Như sao băng ngắn ngủn thoáng đời sao
Yêu tổ quốc tôi cũng là người lính
Nhưng lại là người lính phía bên kia
Mãi mò mẫm giữa lòng đêm cuộc chiến
Chừng sáng ra thì bước trật bước trìa
Đời đã thế đời coi như trớt huớt!
Về làng xưa yên phận gã nhà quê
Họ hàng cũ có thân mà chẳng thuộc
Chuyện xưa sau thành kẻ đứng bên lề
Nhiều lúc thấy ươn hèn không thể tả
Sống cứ như đang tự tử từng ngày
Sao chẳng được như con tôm con cá
Giữa ao hồ sông biển tự do bơi!
Một bài thơ ngày nào tôi cũng viết
Viết không xong lảm nhảm mãi thành kinh
Quá đỗi vô tâm em đâu thèm biết
Tôi lưu vong trên chính cố hương mình
KÝ ỨC RỪNG
1.
Bên bờ suối ta rình coi em tắm
Có vầng trăng đồng lõa núp trên mây
Em mắc cỡ vớt lên hòn đá… Ném…
Ta u đầu còn… sướng tới hôm nay
2.
Năm ấy vườn rừng hư mùa thị
Đủ hái cho em hai quả mới hườm
Em ích kỷ giú sau lần túi ngực
Ta đứng thèm… nghe trời đất vùng thơm
NGỰA HOANG
ngựa hoang ruổi vó đăng trình
bụi hồng lãng đãng nhẹ tênh gánh đời
còn dài nửa cuộc rong chơi
quan san nghìn dặm một trời cỏ thơm
ngày sau vẹt gót bạc bờm
ngoảnh về tàu cũ ngoác mồm hí vang…
TRÁI TIM THƠ
trái tim ta vốn rất đàng hoàng
nhưng đôi lúc nó run lên loạn xạ
nhất là khi nhìn em về trắng quá
áo học trò nghịch gió lối em đi
mới tháng này đâu đã đến mùa thi
hãy thong dong và đừng căng thẳng thế
chậm rãi bước vào cổng trường trê trễ
đám bạn bè sờ sững mắt căng ra
ta thả lòng vào mấy khúc guitar
chắc em nghe mà làm như chẳng thấy
gái mười lăm kiêu kiêu là thế đấy
giấu điều gì sau đôi mắt lá răm
trái tim ta vốn rất thâm trầm
nhưng thi thoảng nó bật òa tiếng hát
và hôm nay bỗng dưng mừng ra mặt
suốt cả ngày cứ hí hửng làm thơ…
HÀNH HƯƠNG VỀ PHÍA NHỚ
đừng tưởng lâu sẽ quên
những mối tình lở dở
rơi dọc đường di trú
dẫu chưa lần gọi tên
mỗi ga bến dừng chân
một mối tình quán xá
chỉ qua đêm vội vã
cũng đủ để nợ nần
mỗi quán trọ bỏ đi
một mối tình rớt lại
hễ xa là xa mãi
tím thêm bài cổ thi
lèn cả trăm mối tình
vào trái tim nhỏ xíu
các em làm sao hiểu
phút cơn đau vặn mình
chùa lạ đêm lỡ đường
hành hương về phía nhớ
những mối tình mới cũ
ngân theo từng giọt chuông
XIN GIỮ GIÙM TÔI CHÚT GIÓ SÔNG TRÀ
lâu lắm tôi chưa về thăm Quảng Ngãi
tuổi đôi mươi thoáng cái vụt xa rồi
chuyện cơm áo tưởng chơi mà rắc rối
nhớ quê nhà da diết cũng đành thôi
vàng mắt cha mùa hè hanh nắng quái
dải quê nghèo đồi trọc rẫy cằn khô
biển mùa giông bao mảnh đời chìm nổi
rừng xác xơ trầm quế nuối trăng mơ
cóng vành môi tháng đông dầm mưa bão
lúa chớm thì con gái bạc đầu xanh
mẹ tháng năm cong oằn lưng tần tảo
lũ em thơ xống áo nhẻm bùn tanh
ngôi trường cũ nghe đâu giờ đã khác
còn đó không hàng phượng với cây bàng
khoảng trời nào trong veo chiều tan học
vác con diều rong chạy khắp thôn trang
bé ngày xưa sớm xa thời con gái
vui hay buồn cái số lấy chồng xa
nhớ em quá những mùa trăng Thiên Ấn
xin giữ giùm tôi chút gió sông Trà
LỜI MUỘN CHO TRẦM
Ba mươi năm ba mươi năm
Xa cô bạn học tên Trầm ngày xưa
Tôi về Quảng cuối mùa mưa
Một trời áp thấp bão vừa ngớt xong
Trầm đang yên ấm bên chồng
Làm sao tôi trải tấm lòng tôi ra
Bão trời ập đến rồi qua
Bão lòng âm ỉ vậy mà lê thê
Ra thăm đôi bữa tôi về
Cõng theo nỗi nhớ Trầm tê tái đầy
Nói gì sau cái bắt tay
Thầm mong Trầm mãi tháng ngày hoa khôi.
VÒNG MỘT CHUYẾN THƠ
SÀI GÒN
lặng nghe tiếng bước chân mình
nện từng nhịp mỏi xuống thinh không chiều
mới hay đời quá cô liêu
biết vầy chẳng dại gì yêu…một người!
VŨNG TÀU
bươi từng vuông cát bãi sau
vái trời nhặt được chút nhau xa rồi
chút em chìm hút ngàn khơi
chỉ còn độc một chút tôi trật trìa!
THÁP CHÀM
rất lâu mới ghé Tháp Chàm
rượu nho vài hũ ngồi ngâm đời mình
chẳng ra thơ chẳng ra kinh
rầu hơn lạch nước sông Dinh ngày hè!
ĐÀ LẠT
khàn khàn giai điệu quen quen
nhớ nhung chi gió “gọi tên bốn mùa”
đồi Cù lẻ chỗ ngồi xưa
đâu còn ai bán mà mua miếng tình…
B’LAO
loanh quanh riết cũng hết ngày
cái tìm chẳng gặp gặp hoài cái không
chưa thu mà đã rét đông
dốc già quặt quẹo mấy bông dã quỳ
SÀI GÒN
ba lô về lại Sài Gòn
buồn vui gì cũng lỡ bon chen rồi
vui người đâu dễ chia hai
buồn tôi thì cứ nhân đôi bốn mùa
CŨNG MAY CÒN CÓ CÂY ĐÀN
và… hàng cau lặng lẽ vàng
và… tôi cũng lặng lẽ đàn mỏi mê
ngoài chiều dấm dẳng tiếng ve
nhắn nhe thêm một mùa hè em xa
tập quên chiếu rượu ngật ngà
nỗi niềm quen thói lập lòa trùng vây
khuya sâu sương xuống mỏng dày
xỉn không chịu xỉn buồn ray rứt buồn
buồn ngày em tập lược gương
là ngày em sắp bỏ trường và tôi
buồn ngày em tóc thẳng ngôi
là ngày em đã chẻ đôi cuộc tình
chiều chiều mình gạt gẫm mình
nắng phai vạt rập vạt rình chưa tan
cũng may còn có cây đàn
từng tưng kể lể cho ngàn sau nghe…
THẢNG THỐT RIVERSIDE NIGHT
tình cờ gặp lại em chiều quán nhậu
vẫn như xưa hai con mắt biết cười
vẫn thon thả với chiều cao mét sáu
và nói chung nhìn phải ngẩn ngơ người
tôi bước vào em lững thững bước ra
luôn giã gạo đời nhau là thế đấy
sóng đôi em là một ông đầu hói
mắt tôi cay xè không xót mà xa
kiếng chiếc siêu xe sáng ơi là sáng
tưởng chừng em xô ngược bóng em vào
tôi lảo đảo như con chim dính đạn
chưa tắt chiều không lẽ đã chiêm bao!
chưa uống ly nào sao bỗng muốn say
ai vừa trút vô lòng tôi đống lửa
thương vô cùng trái tim đang dẫy dụa
hố buồn tôi em rót nốt cho đầy
mắt trợn trừng bắn theo lời rủa ác
em qua sông xe lọt mẹ xuống cầu
kịp thấy tội tôi tát tôi một tát
vái xe em đừng lọt bất kỳ đâu…
NỬA ĐỜI CHƯA HIỂU HẾT CÁC EM
năm mươi tuổi mà còn tơ mơ quá
nên thường xuyên ta bị mấy em đùa
nói một đàng mấy em làm một ngả
cuộc tình nay dăm bữa cuộc tình xưa
hứa bao điều để một điều chẳng nhớ
quá cả tin ta rất đỗi gà mờ
làm một điều để bao điều khất nợ
quá ngô nghê ta thua đứa dật dờ
hết em này lại hàng trăm em khác
hứa rồi quên quên rồi hứa lòng vòng
ta lấn cấn giữa trắng đen giả thật
lâu quen dần em có đó rồi không
có rồi không các em ta vẫn sống
bởi trên đầu còn rộng khoảng trời yêu
tập trái tim bốn mùa luôn độ lượng
biết đâu mai nhận lại một đôi điều
Nguyễn
Đăng Trình
Mai Bá Ẩn
Theo http://www.bichkhe.org/
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét