Những cánh chim ngang trời
Cứ mỗi khi những ngày đông bắt đầu kết thúc và những tia nắng
ấm lũ lượt kéo về báo hiệu một mùa Tết gần kề thì tôi lại thấy thằng nhóc ấy buồn
tênh. Nó lê la khắp mọi nơi trên con đường làng, thi thoảng cũng ghé tạt vào
nhà tôi, chẳng nói gì, chỉ ngồi hờ hững trên bậu cửa nhìn mông lung ra hàng rào
cây dâm bụt đỏ rực và được một lúc cũng chẳng nói tiếng nào với tôi lững thững
đi về. Tôi chẳng biết tên thật của nó nhưng xóm tôi hay gọi nó là thằng Đá, vì
lúc nào mặt nó cũng lạnh như đá, chẳng nói chẳng cười. Người nó nhỏ thó lại đen
đủi, mấy đứa nhỏ trong xóm cũng ít khi chơi với nó vì họ bảo nó khó gần, nó sống
với bà từ nhỏ, ba mẹ nó làm ở trên phố, cứ vài tháng lại về, ở non ngày rồi lại
đi.
Nó không có bạn, tất nhiên, với
cái tính không ai hiểu đang nghĩ gì thì làm gì có bạn, tôi gần như là người nói
chuyện nhiều nhất với nó ở trong cái xóm này. Lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện
là vào mùa Tết ba năm trước, tôi vốn là một gã lái ba gác, cũng thô kệch chẳng
phải là người đáng để tâm sự, nhưng có lẽ đâu đó nó tìm được nỗi đồng cảm về sự
cô đơn. Trong khi xóm làng trở nên chộn rộn hơn vào những ngày Tết, những câu đối
đỏ giăng lên mua từ các ông đồ, những chậu tắc tự trồng bắt đầu khoác lên mình
những câu chúc ngắn và những chậu mai ùn ùn theo xe lên phố bán buôn thì duy chỉ
có nhà tôi vẫn yên tĩnh. Tôi sống một mình, ba mẹ mất trong một lần đi biển, thứ
duy nhất tôi còn lại chỉ là sức khỏe và chiếc ba gác “sang tay” từ ba, vì thế
tôi chạy kiếm sống. Với tôi, Tết năm nào cũng chỉ là một ngày bình thường, và
tôi vẫn quần quật sớm hôm chạy mấy kèo chở hoa đem bán cho lái. Mà thực ra chỉ ở
một mình thì cũng không cần thiết phải trang hoàng nhà cửa làm gì, tôi cũng đi
suốt ngày và cũng chẳng ai ghé căn nhà cuối xóm heo hút ấy chúc Tết tôi. Ấy thế
mà đúng vào ngày Tết năm ấy, người đẩy cửa bước vào căn nhà hiu quạnh ấy lại là
một thằng bé loắt choắt, nhìn tôi và buông thõng một câu:
Chúc mừng năm mới.
Vậy mà tôi với nó lại thành “bạn”,
mỗi khi nó buồn hay thấy cô đơn, nó lại chạy qua ngồi trên bậu cửa nhà tôi, mắt
nhìn về phía cổng làng, do nhà tôi có thể nhìn thấy rõ nhất những người bước
qua cổng làng. Thi thoảng, khi xóm giềng ồn ào kéo pháo, hai bóng hình lặng lẽ
ngồi cạnh nhau, cũng quan tâm tôi hỏi thăm nó:
Ba má năm nay có về không?
Vẫn trên phố.
Tết đoàn viên mà sao không về?
Nó không trả lời, chỉ quắc
mắt nhìn tôi có phần giận dữ rồi bỏ về. Thế nhưng qua mấy ngày Tết, nó lại ghé
nhà tôi chơi như cũ cứ như không có gì xảy ra, nhưng cũng đủ để tôi biết có những
chuyện không nên động vào, nhất là chuyện về ba má nó. Nó là một thằng bé có
đôi mắt buồn, kì thực tôi không biết nó đang nghĩ gì, cứ vào Tết là nó lại trầm
mặc, khác hẳn vẻ thường ngày. Tuy bình thường nó cũng ít nói nhưng ngày Tết lại
dễ tức giận hơn.
Những mùa Tết cứ qua đơn giản,
đến năm thứ hai, khi pháo nổ đầy đường, nhà nhà sắm cho mình tiếng cười, nó lại
lân la qua nhà tôi rồi ngồi phịch xuống thềm nhìn ra phía cổng làng:
Khi những cánh chim mỏi mệt, họ có bay về tổ không?
Tôi định trêu nó quá lãng mạn
nhưng rồi đột nhiên thấy đôi mắt hoe đỏ của nó đang nhìn những cánh chim ngang
trời bay qua tôi chợt sững lại. Cũng từ lúc ấy tôi mới biết, dù nó luôn tỏ ra mạnh
mẽ nhưng nó cũng chỉ là một đứa trẻ, với những ngày đoàn viên nó luôn ngóng ra
cổng làng là vì nó mong họ trở về.
Sao không điện thoại bảo về, bảo nhớ? Tết người ta về quê hết,
Sài Gòn vắng tanh mà ở lại làm gì?
Vì kiếm tiền, người ta về hết rồi nên công việc cứ đầy ra đấy,
tết lương làm gì cũng cao.
Nó nói như chực khóc,
nhưng tràn đầy trong đó là cả sự thấu hiểu, lần đầu tiên trong cuộc đời mình
tôi lại thấy mình quá nhỏ bé trước cả một đứa trẻ. Nó biết nó cần họ nhưng nó
cũng biết ở phương trời xa họ mỏi mệt nên nó giấu kín tình cảm trong lòng,
không vì sự ích kỉ của mình mà kìm chân họ. Nhưng dù cho có gồng mình cách mấy
tôi cũng chưa bao giờ thấy nó khóc, cái cảnh một đứa trẻ khi thấy nước mắt chực
rơi rồi bặm môi lại sao không cho nó rịn ra ngoài thực sự gây ấn tượng cho tôi
suốt những ngày xuân năm ấy.
Tết năm nay tôi kết
thúc làm sớm, nghĩ đến nó thế nào tôi lại lần ra chợ bông mua cây tắc, có lẽ mọi
năm đón giao thừa cùng nó và bà nó trở nên quá quen rồi nhưng chưa bao giờ tôi
lại nghĩ đến một mùa Tết cần có những gì. Từ ngày có nó, đột nhiên tôi lại cảm
thấy cuộc sống trở nên bớt cô đơn hơn rất nhiều, có lẽ sự tồn tại của nó đã là
một sự an ủi vô hình với tôi trong khi tôi chẳng thể làm gì cho nó. It ra tôi
muốn Tết năm nay có thể làm nó có dư vị của một gia đình. Đột nhiên khi vừa bước
vào sân nhà nó, tôi nghe tiếng khóc của nó rất to, lập tức chạy vào, bên trong
nhà nó đang ôm lấy ba nó, ông bế bổng nó lên xoa đầu, đồ đạc sau một chuyến đi
xa vẫn còn lỉnh kỉnh. Nó chưa bao giờ khóc, tôi chưa bao giờ thấy vậy mà giờ lại
như mềm nhũn trong vòng tay ba nó. Vừa nhìn thấy tôi nó vội tuột xuống chạy ào
lại rồi cứ vừa khóc vừa cười nắm lấy tay tôi lắc lắc. Trông nó bây giờ thật… dở
hơi chứ chẳng còn tỏ vẻ già đời như trước giờ làm tôi bật cười. Cảm xúc không
có tuổi.
Đột nhiên lòng tôi trở
nên ấm hẳn. Năm nay thằng nhỏ sẽ không phải ngồi bâng quơ nhìn ra cổng làng nữa,
năm nay ba mẹ nó về đón tết với nó. Năm nay những cánh chim ngang trời trở về bến
đậu… Năm nay thằng nhỏ sẽ cười hạnh phúc bên gia đình nó.
Khi tôi vừa bước ra sân
chực về nó gọi với theo:
Về tắm rồi sang nhà em trang trí cây tắc để kịp đón giao thừa
đó nhé?
Tự nhiên tôi có cảm giác, tôi
cũng có một gia đình.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét