Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023
Nụ cười không một chút ưu phiền
Tình yêu lứa đôi muôn đời nghịch lý. Càng nghịch
lý hơn với một người phụ nữ trải nghiệm cô đơn “Tự thưởng hạnh phúc ngọt
ngào, tự vượt qua giông gió/ Bàng quan tị hiềm, hài lòng mưa nắng, sâu đằm bùa
mê”. Với nhà thơ – nhà giáo Võ Hoàng Phương, thơ mới 1-2-3 thực sự
mang lại cho chị sự phấn khích sáng tạo và gửi gắm nỗi lòng trong
mỗi tứ thơ mơ hồ quen lạ như “Bàn tay của gió, hơi thở của rừng”, đôi
lúc dữ dội khát khao “Thương ngọt ngào và thương ngộp thở/ Kệ ngoài kia
hoang lạnh gió điêu tàn”, gói kín buồn đau để tự tin với “Nụ cười không một
chút ưu phiền”!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét