Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2023
Tiếng cười điên loạn của người phụ nữ vọng vang
Tiếng cười điên loạn
Sau mỗi cuộc chiến tranh, có lẽ phụ nữ là những người
gánh chịu tổn thương lớn nhất. Mất chồng. Mất con. Sống trong đơn độc khổ hạnh.
Đó là “Người đàn bà vuốt những sợi tóc bạc thưa/ Mắt thăm thẳm những điều không
thể nói” rồi dở lưu bút nắn nót viết địa chỉ nhà mới cho chồng đã hy sinh từ
lâu nơi Thành cổ Quảng Trị rằng “Anh hãy về thăm mẹ và em”! Thật thắt lòng. Bất
hạnh hơn với những phụ nữ từng trực tiếp tham gia chiến tranh, bị mắc bệnh cười,
một thứ bệnh ẩn ức tình dục, may mắn sống sót từ chiến trường trở về nhưng
không thoát được di chứng “Kho Rừng Cười” giữa cuộc sống cô đơn buồn tủi, để rồi
đêm đêm “Tiếng cười điên loạn của người phụ nữ vọng vang”. Những vần thơ 1-2-3
“Tim quặn thắt lời khẩn cầu xé ruột” của Trần Thùy Linh nhắc nhở chúng ta về những
nỗi bi thương vẫn còn lẩn khuất, ám ảnh trên đất nước này…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét