Thứ Tư, 30 tháng 8, 2023
Hồn quê biết bao giờ vơi cạn
Ai chẳng có một quê hương để nhớ thương, để tìm về nguồn
cội. Mỗi người trong cuộc đời này đều mang trong trái tim mình hình bóng quê
nhà, nơi tuổi thơ một thời ấp yêu kỷ niệm. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/ Khi ta
đi đất đã hóa tâm hồn”. Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết về làng quê như thế,
đó là nơi sinh ra và lớn lên của mỗi đời người gắn bó với bao kí ức hoài niệm,
là một thứ vô hình vô dạng nhưng lại in sâu trong mỗi tâm hồn của chúng ta. Có
phải từ cội rễ ấy mà hình ảnh cái làng quê nghèo thân thuộc vẫn luôn tồn tại và
tỏa sáng trong trái tim của người con xa xứ – nhà thơ Nguyễn Ngọc Hạnh.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ ca Khmer đương đại ở Nam Bộ - Không gian tự sự tập thể về căn tính tộc người Tóm tắt: Được sáng tác chủ yếu bằng tiếng Khmer và được...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét