Thứ Ba, 31 tháng 10, 2023
Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa
“Truyện Kiều còn, tiếng ta còn, tiếng ta còn, nước
ta còn”. Để nói câu này và nhìn suốt con đường ông đi, có thể thấy học giả
Phạm Quỳnh đã đặt mình trước sự chọn lựa, không phải cho riêng mình, mà chính
là sự tồn vong của dân tộc, tên gọi chính xác của nó là văn hóa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ ca Khmer đương đại ở Nam Bộ - Không gian tự sự tập thể về căn tính tộc người Tóm tắt: Được sáng tác chủ yếu bằng tiếng Khmer và được...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét