Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2026
Bến bờ bình yên 2 0000000
Chương 15
Nhìn tên của chồng và con
trai trên bia mộ, Ophélie bật khóc. Sau đó cô quay sang nắm chặt lấy tay Pip.
Cuối cùng họ cùng nhau về nhà và cố quên đi khoảnh khắc đau thương ấy. Họ cảm
ơn cha xứ rồi châm nến lên. Ophélie châm nến cho Ted, còn Pip cho Chad. Sau đó
họ về nhà trong im lặng. Ngôi nhà hôm ấy thật yên tĩnh, thậm chí họ có thể nghe
thấy được cả những tiếng động nhỏ nhất. Chính điều này làm họ càng nhớ đến cái
chết của Ted và Chad nhiều hơn. Hai mẹ con không ăn và cũng không nói gì, cho đến
khi chuông cửa reo lên vào chiều hôm ấy. Cả hai người đều giật mình. Đó là người
gửi hoa, anh gửi hoa và thiệp của Matt đến. Ophélie và Pip vô cùng xúc động. Tấm
thiệp viết rất đơn giản: “Tưởng nhớ đến người đã khuất. Thân mến. Matt”.
Pip gõ cửa hồi lâu. Cuối
cùng, Ophélie cũng nghe thấy. Có tiếng động, như là tiếng vật gì rơi xuống đất,
có thể là chiếc đèn ngủ. Sau đó cô từ từ mở cửa. Dường như Ophélie đang khóc.
Cô không còn trong tình trạng của nửa giờ trước đó.
Sally mở cửa, có vẻ đứng
đắn và lịch sự trong bộ vét đen, váy đen, tất đen và giày cao gót. Mái tóc vàng
dài của cô thật đẹp, trông hệt như mái tóc của con gái Vanessa. Cô vẫn là một
phụ nữ xinh đẹp.
Jeff hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”. Anh đang lưỡng lự và thật khó để anh gọi điện báo tin Ophélie đang bị thương.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Người chồng muôn thuở
Người chồng muôn thuở TIỂU SỬ SƠ LƯỢC Bản Việt ngữ này được dịch ra từ bản Pháp ngữ của Boris de Schloezer do nhà xuất bản Gallimard ấn hà...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét