Đầu hạ mà nắng đã găn gắt. Tiếc qúa những ngày xuân mát mẻ
như vừa mới hôm qua còn đọng lại đâu đây, cứ lởn vởn như cố tình để ta thương
nhớ. Ừ mới vậy mà đã tháng năm, phượng nhiều nơi đã cháy đỏ nhớ nhung, bằng
lăng đã tím đậm kỷ niệm. Mùa của tình bạn vị tha, trong sáng và tình yêu nồng
cháy. Nhưng cái sự “gắt” đó cũng chỉ thoáng qua. Giật mình ngỡ ngàng bởi chợt
nhận thấy nắng hè chói chang và tiếng ve sôi không dứt trĩu nặng cứ dằng dặc lê
thê, tiếng chim hót râm ran gọi bạn. Có phải đang nhắc nhở bọn học trò tìm bạn
tâm giao. Có phải đó là mùa chim làm tổ?
Bóng áo trắng đồng phục đã thưa trên đường. Chúng còn đang bận
vào những kỳ ôn tập cuối năm và lo toan cho các kỳ thi cuối đời học trò. Những
trang mới đang chờ đón, vui buồn đang chờ đón chúng. Đường đời và cạm bẫy đang
chờ đón chúng. Phảng phất những nỗi lo toan trên các gương mặt trẻ măng. Thương
chúng quá!
Tuy vậy vẫn chẳng thiếu những giây phút xao xuyến học trò.
Tình yêu mấy khi lẩn tránh sự tự nhiên. Nhất là vào cái độ tuổi vàng son nhất của
đời người.
Buổi trưa công viên vắng lặng. Đẹp mơ màng với xào xạc gió và
thâm trầm của các loại cây cổ thụ. Ngoài kia là Hồ Tây với mênh mang gió và nước,
cũng trong cơn mơ màng những lãng đãng dây dưa. Mơ màng thoáng lướt của từng
con gió và lãng đãng chờn vờn của từng con sóng. Hình như trong không gian có
chút gì uể oải của oi oi nắng mới, của giao mùa, của chia ly. Ôi, nếu trong đời
mỗi con người không có những ngày trẻ trung ngây thơ, không có sự rụt rè ngập
ngừng, không có những ánh nhìn như chớp đêm và sóng sánh lung liêng như ánh
trăng đầy, không có những tiếng cười vàng ngọt như mật ong, không có những ám ảnh
của nỗi nhớ, thì sẽ đơn điệu thế nào...
Họ đang chụm đầu trên chiếc ghế đá duy nhất còn sót lại từ
thuở nào bên cái hồ nước xanh leo lẻo, như đã lâu ngày bị bỏ quên, càng tạo nên
cảnh hoang vắng. Êm đềm và thơ mộng như trong một khoảng trống sáng trong rừng.
Những tia nắng đầu mùa chiếu thành đường xiên chéo qua các tán cây tạo nên các
đám trắng lỗ chỗ trên mặt cỏ. Đây là cái hồ với dáng lượn thanh thoát quanh
quanh mềm mại, có thêm một chút uốn éo do sự can thiệp của bàn tay con người.
Nghe nói, từ ngày xưa, nó vốn là một đoạn của dòng sông trong trẻo hiền hòa của
đất văn vật. Con sông từng nối với con sông Hồng hay Hồ Tây gì đấy làm nên sự
phồn vinh trên bến dưới thuyền. Vua Lý Thái Tổ chắc cũng đã từng ngự trên thuyền
rồng dạo quanh đất Thăng Long, trước khi Người quyết định dời đô về vùng địa
linh này. Mỗi bước chân nơi đây, dạy cho ta bao điều suy ngẫm, cũng cho ta những
phút giây im lặng để tưởng nhớ và lắng đọng. Có lẽ nào ta không nghĩ về những
gì được thụ hưởng hôm nay?
Dưới các tán cây cổ thụ khắp công viên là những lối đi vòng
vèo đầy lá vàng và cỏ hoa. Ta cảm thấy sự thanh bình xiết bao mê man quyến
rũ. Như nghe thấy những âm vang cổ xưa của rừng già, nghe rõ thiên nhiên hoang
sơ cất tiếng gọi, mênh mang trong lành cất tiếng gọi. Cách xa hẳn thế giới ồn
ào sôi động ngoài kia, không gian nơi đây thật lý tưởng cho những lứa đôi đang
chìm trong mê đắm, khi mà không gian yêu ở đất kinh kì này đang bị thu hẹp. Những
cây cao to sừng sững với các gốc mấu xù xì, già nua kia đã chứng kiến niềm hạnh
phúc của bao nhiêu lứa đôi ngồi trên chiếc ghế đá này. Mỗi một vết nứt tách của
thân cây là một kỉ niệm. Chắc rằng trong những ngày kế tiếp của cuộc đời, họ
không thể quên những buổi trưa hạnh phúc cùng “chiếc ghế đá của chúng mình”. Đã
bao cặp tình nhân thời hoa đỏ kết thành hạnh phúc như vậy tại chính nơi đây?
Nhưng cũng có nhiều cặp tình nhân tuổi học trò này không
thích ngồi ghế đá. Ngoài kia là hồ lộng gió. Dưới những hàng cây lúp xúp rợp bóng
mát như những chiếc ô nghiêng che, lãng mạn hơn, tình tứ hơn. Hà Nội nhiều nơi
có những hàng cây như thế. Mùa này, những phố tím đang độ khoe sắc, trổ bông. Cả
một dãy dài tím ngát, từng chùm hoa tím dài bằng gang tay, như những lọn tóc
đuôi gà, vươn lên vẫy vẫy. Chẳng hiểu tự bao giờ, chắc cũng chưa lâu lắm, bằng
lăng như một biểu tượng của tình yêu học trò. Không có nhiều cây cao và to vươn
cành xoà lá, bằng lăng tuổi độ này chỉ như chàng thanh niên đang học làm người
lớn, thanh thoát, mảnh mai, hơi gày một chút, rụt rè ngượng nghiụ một chút, ngô
ngố một chút, nghiêng tán lá về một phía tỏa bóng che nắng cho người bạn ngồi
bên và ý tứ nhẹ nhàng rung những bông dài tim tím. Những cặp ngồi dưới gốc bằng
lăng như bị cái dáng rụt rè nhút nhát của cây làm họ nhẹ nhàng hơn, ý tứ hơn,
thuần dịu hơn.
Ồn ào hơn là đám bạn chơi dưới gốc phượng đỏ và những cây điệp
vàng. Hai màu thể hiện sự dữ dội, mạnh mẽ hơn trong tính cách. Các bạn này “hoạt”
hơn, ầm ĩ hơn. Thảm cỏ xanh dưới bóng cây là chỗ ngồi lý tưởng với đồ uống rẻ
tiền và các thứ quả chua chát mà bọn con gái thích thú. Trò vui gì rồi cũng sẽ
là những cành hoa phượng được bọn mệnh danh thứ ba, sau quỷ và ma, bẻ xuống.
“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng” được cất lên.
Tình yêu sôi nổi, chộn rộn còn đang gói ghém, giấu giếm. Nhiều điều muốn nói mà chưa thể nói, ngấm sôi, nhưng lại bị nén lại trong lòng. Phải dùng hoa và dùng cả lời ca nói hộ. Rồi thì những nụ cười ánh mắt xen với tiếng cười chớt nhả gán ghép vọng mãi, vang mãi cho hết ánh chiều. Họ chia tay nhau đi từng nhóm lẻ, và ai biết được những gì sẽ xảy ra. Những nhớ nhung, những lời ca không có tiếng. Trên tay họ chỉ là những cánh phượng hồng và những bông bằng lăng tim tím. Rớt trên mái đầu họ là cánh điệp vàng.
Tình yêu sôi nổi, chộn rộn còn đang gói ghém, giấu giếm. Nhiều điều muốn nói mà chưa thể nói, ngấm sôi, nhưng lại bị nén lại trong lòng. Phải dùng hoa và dùng cả lời ca nói hộ. Rồi thì những nụ cười ánh mắt xen với tiếng cười chớt nhả gán ghép vọng mãi, vang mãi cho hết ánh chiều. Họ chia tay nhau đi từng nhóm lẻ, và ai biết được những gì sẽ xảy ra. Những nhớ nhung, những lời ca không có tiếng. Trên tay họ chỉ là những cánh phượng hồng và những bông bằng lăng tim tím. Rớt trên mái đầu họ là cánh điệp vàng.
Bỗng có những hạt mưa rơi trên các tán lá. Cơn mưa bóng mây bất
chợt đầu mùa hay là sự vùng vằng của cô bạn gái. Trời đột nhiên như êm hơn, đằm
xuống, nhẹ nhàng. Những tán bàng xanh là nơi trú chân của các cặp tình nhân.
Màu lá bàng xanh đầu hạ sao mướt mát và dịu dàng thế. Ông trời cũng che chở và ủng
hộ cho tình yêu. Cỏ cây cũng che chở và ủng hộ cho tình yêu. Ông trời làm mưa
cho họ có điều kiện gắn sát nhau hơn. Cơn mưa giúp cho họ hơn nhiều lần tỏ tình
đằm thắm. Những sợi mưa như dây lạt mềm buộc họ lại. Cơn gió lạnh làm cho họ
run rảy hay chính bởi đó là va chạm đầu đời, họ lần đầu áp sát vào nhau, nghe
thấy trong nhau từng hơi thở và nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Còn cây
bàng, cây bàng lá càng xanh mướt mát qua cơn mưa, là một chứng nhân của tình
yêu. Còn gì mát lành hơn, thanh khiết hơn, trải lòng hơn giữa đất trời hương sắc
thế này.
Cũng có thể nghe được những lời tâm sự, những bầu tâm
tư, những thở than trách móc, những chê bai chửi rủa, những phi vụ làm ăn không
thật minh bạch được diễn ra dưới những gốc cây to, nhiều bóng mát, mà lợi nhuận
thu được cho mỗi bên, chẳng kém những kí kết long trọng, hào nhoáng trong những
khách sạn lộng lẫy với tiếng leng keng của thủy tinh, pha lê chạm nhau. Nhiều lắm
kiểu làm ăn kiếm sống ở đời diễn ra nơi gốc đa, gốc si. Công chuyện làm ăn có
thể diễn ra quanh năm. Một diễn đàn rẻ tiền vào bậc nhất thế giới, tiện lợi nhất
thế giới.
Với đại đa số, cây cối mùa hè mà loài người được hưởng
thụ không gì bằng bóng mát. Chị đồng nát sau một buổi lê bước các ngõ ngách tìm
hàng về dưới bóng cây nghỉ chân. Bác xích lô hoặc xe kéo sau những cua chở
hàng, chở khách toát mồ hôi, cần phải nạp thêm năng lượng, thư giãn cơ bắp cũng
đều tìm đến gốc cây có nhiều bóng mát buổi trưa để nghỉ ngơi. Các quán cóc chè
chén, quán uống nước giải khát là biểu hiện bình dân số một của đất ta, lúc nào
cũng sẵn sàng phục vụ quý khách và đương nhiên, khách quen là những người lam
lũ dưới bóng mát của các gốc đa, gốc si. Những cây đa nhiều tầng lá to
dày đặc, dáng cao, bóng lớn, vươn rộng là chỗ lý tưởng đặt các quán nước chè
chén. Những chỗ này, bất kể thời gian nào trong ngày, cũng là địa điểm tuyệt vời
tụ tập mọi lớp người.
Lớp già và trung niên thường hay ngồi ở đây giao lưu và trầm
tư vào những buổi chiều. Bọn trẻ cũng hay ngồi ở đây văng tục, chửi bậy ra cái
vẻ ta đây là người đã lớn, coi trời chẳng là cái đinh. Anh nhân viên quèn làm
công ăn lương cũng hẹn bạn ngồi đây giải tỏa xì-trét, bộc bạch những điều ấm ức
chán ngấy cuộc sống và cả thói đời tệ bạc. Bọn ăn không ngồi rồi, đầu óc tóc
tai nhuộm màu lòe loẹt, xăm xoe lở lói khắp cánh tay trần, sống bằng chôm chỉa
với mọi mánh khóe lừa đảo chộp giựt, cũng ngồi ở đây đợi thời cơ, tìm kiếm mối
hàng. Tất thảy đều có thể xà vào quán, cầm cốc nước chè đá, chén chè nóng, cốc
nhân trần đen kịt và phì phèo điếu thuốc. Cứ như nơi đây, được thần bóng cây
che chở, tuyệt vời lắm!
Thú vị hơn, nơi đây là nơi tâm tình tuyệt vời của các “cặp
tình nhân” đã qua đám cưới vàng. Không nhiều lắm những cặp giai nhân như vậy
trên cõi đời này. Ước làm sao nghe được những điều họ nói. Bởi họ nói ít lắm.
Trên năm chục năm sống chung, họ đã hiểu nhau quá nhiều rồi. Nói nữa sẽ là thừa.
Chỉ thấy họ mỉm cười, nụ cười làm dãn các vết nhăn thời gian. Nụ cười với họ
bây giờ đúng là liều thuốc bổ cho cuộc sống. Cũng đã một thời họ chỉ nhìn nhau
mà không nói. Ngày đó mới như là hôm qua. Thời gian thật khắc nghiệt. Chỉ tình
yêu còn tồn tại. Chắc hẳn với họ, tình yêu vẫn tươi rói như ngày nào... chưa xa
lắm. Gặp họ, ta muốn được hoá thân vào sự lãng mạn của tình yêu với thời gian
và cả không gian nữa. Để rồi ta lại học sự im lặng. Im lặng mà suy ngẫm, mà nhớ
thương. Cùng dắt tay nhau đi hết đoạn cuối con đường này là mong ước cuối cùng
của họ.
Gió chiều hoang hoải từ một nơi xa lắm mát rượi, những cánh
lá đong đưa thì thào. Giá mà cuộc đời cũng có nhiều cơn gió và những âm hưởng
thì thào như thế này! Có một câu thơ nói hộ được nỗi lòng chiều nay: “Em thì thầm
là em rất gần”*.
Mưa thì thầm của Tôn Thất Lập.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét