Ông ngồi bất động trong vắng lặng. Xung quanh mọi vật đều nhập
nhoạng chưa rõ ràng. Đây là lúc bóng tối chưa lùi hẳn và bình minh còn xa chưa
kịp tới. Dậy sớm hơn mọi ngày, không vội bật đèn, chẳng cần pha cà phê, sợ
làm nhạt nhòa những gì vừa cảm nhận. Lúc nãy bước ra khỏi giường
tuy đã khoác áo ấm nhưng hàm răng vẫn va vào nhau lập cập, ông linh cảm
có cái gì đó khác hơn thường lệ. Ngã người ra sau, tay chạm vào thành ghế.
Mặt gỗ làm ông rùng mình nhưng không rụt tay mà bám chặt lấy. Hơi giá
đang xuyên thấu lòng bàn tay. Nhắm mắt lại, rướn người hít một hơi thật sâu.
Ngoài kia sau một đêm dài không khí ắt hẳn được lọc sạch, còn tinh khiết,
chưa bị pha tạp bởi những sinh hoạt đời thường như mùi xăng xe, khói bụi,
mùi cơm hàng cháo chợ. Khi tất cả vẫn còn trong trạng thái tự nhiên
trong suốt, ông nhận ra sự hiện hữu của nó. Nó đang dầy lên, đang chuyển
dịch rất khẽ khàng chập chờn lãng đãng, hình như đang thấp thoáng đâu
đó?. Lòng ông rạo rực nôn nao như thể sắp gặp lại điều gì đó vô cùng thân
quen đã ra đi và nay đang quay trở về. Vì mọi giác quan không bị trở ngại,
nhạy hơn, những luồng suy nghĩ thông suốt, lòng ông bất chợt như mặt nước lặng
có thể nhìn thấu đáy, vùng ký ức lâu nay bị khỏa mờ đang dần rõ lại.
Xung quanh ông, người ta nhốn nháo căng thẳng, mọi
con mắt đổ dồn về cái bảng điện tử lù lù sừng sững chi chít những mã số cổ phiếu
với những sắc màu chớp chớp liên tục, sắc xanh chưa kịp lan sắc đỏ đã ùa tới
chiếm lĩnh, những vạch vàng nằm ngang lừng khừng, mũi tên đỏ chúc xuống mũi tên
xanh vọt lên. Dòng tiếp nối dòng cứ trồi lên trụt xuống. Những dãy số ký
hiệu rượt đuổi nhau, lao xao chộn rộn, tạt ngang lướt dọc, thay sắc màu
cường độ đến chóng mặt, xanh đỏ tím vàng, vàng tím, vàng vàng, đỏ đỏ. Mồ hôi hột
rịn ra trên trán vương xuống mắt nhưng ông cứ cố nhìn không chớp bám theo những
con số quen thuộc, vươn dài cổ ra hồi hộp theo dõi rồi bỗng dưng tim loạn nhịp
thấy những con số chuyển sang sắc đỏ chói chang đứng trơ ra đó đầy kích động
thách thức, (1) mắt ông hoa lên hai thái dương giật giật, ngột ngạt quá,
ông thở hổn hển đầu óc như bị dồn ép, đau buốt muốn nổ tung. Ông cố gượng
đứng dậy loạng choạng tìm cách thoát ra khỏi phòng giao dịch chứng khoán.
Trên cao chót vót nhìn xuống, tất cả từ con đường, người, xe,
mọi thứ đều nhỏ đi rất nhiều mà cũng rất xa... Ông muốn rời điểm tựa mong manh
dưới chân mình thoát khỏi sự nặng nề đang đè trĩu nơi lồng ngực, muốn trở thành
mảnh gió bay vào hòa nhập với sự thông thoáng nhẹ tênh phía trước. Vừa nhoài ra
định buông lơi thì có ai kìm lại, bị ôm chặt trì kéo không sao vụt thoát được
ông đau đớn hét lên trong vô vọng.
ở trọ vài tuần dăm tháng vậy mà... Những bữa ăn thanh đạm nhiều
khi chỉ có chén cơm, ít rau dưa nhưng lại thấy tỉnh táo mạnh mẽ. Những uất
ức cay đắng không còn nữa, nhất là lúc này đây ông đang bình tĩnh nhớ lại
không chút ngại ngần cái cảm giác bàng hoàng tuyệt vọng khi đứng
trên lầu cao, bên tai lùng bùng gió, sẵn sàng buông mình xuống cho thịt
nát xương tan. Trong khung cảnh êm đềm lặng lẽ nơi này biến cố một thời cứ nhạt
nhòa dần đến nỗi giờ đây khi đã hoàn toàn nhớ lại ông thấy thật xa lạ, ngỡ phần
đời của ai đó chứ không phải mình. Ông lên Đàlạt ngày nào, lúc bước chân vào
ngôi nhà này ra sao? gặp ai? có chuyện vui buồn gì không? Lạ ghê! sao
không nhớ gì nữa. Chỉ bắt đầu nhớ rất rõ một buổi sáng đang ngồi đọc
sách cho đỡ nhàm chán thì bên ngoài có tiếng trống khua vang. Âm thanh mỗi
lúc một gần, dồn dập trịnh trọng khiến mắt không thể tập trung vào trang sách nữa.
Ông rời khỏi chỗ, bật cửa bước ra lan can. Trước ngõ có một đoàn học sinh tiểu
học mặc đồng phục chỉnh tề đang xếp hàng đi đều bước dọc bờ rào nhà ông. Hai đứa
đi đầu tay liên tục khua trống. Hai đứa kế tiếp giương cao biểu ngữ
hô vang "Tích cực tham gia hưởng ứng tết trồng cây bảo vệ đường phố xanh sạch
đẹp!" "Mùa xuân là Tết trồng cây, làm cho đất nước càng ngày càng
xuân." Vừa hô xong cái đám lố nhố chực chờ phía sau ùa lên cầm xẻng
cuốc, hăng hái hì hục đào những lỗ quanh khu đất trống giáp biên hàng rào
nhà ông. Rồi những bịch đất trong đó có ươm sẵn những cây nhỏ cao chừng bốn tấc
được chúng cẩn thận đặt xuống lấp đất tưới nước. Vừa làm chúng vừa hát vang rộn
rã.
Ngày tháng trôi, lâu lâu ông cố nhìn kỹ những cây non được
ươm trồng bên hàng rào xem có quen không, nhưng không thể nhận ra là cây gì. Vỏ
cây xù xì, lá có răng cưa nhìn tầm thường xấu xí chả đáng quan tâm. Khu đất
ông ở tuy tọa lạc vùng trung tâm thành phố nhưng lại nằm cheo leo trên
cao do đó những con đường dẫn tới nhà đều dốc đứng, leo teo vài biệt thự
cổ, dăm ba cái cây. Chỉ cần xuống lưng chừng dốc cảnh quan khác hẳn. Khách sạn,
nhà trọ, trường học, hàng quán đông đúc, chứng tỏ trước đây khu vực này là một
ngọn đồi nay được quy hoạch thành khu dân cư. Vào dịp hè, hay
lễ tết bãi đất trống bỏ hoang cạnh nhà bỗng trở thành bãi đậu xe bất đắc dĩ ồn
ào tấp nập. Suốt ngày hàng đoàn xe ra vào. Rác rến ngập ngụa bay tứ tung. Có
hôm hết chỗ, các xe cố luồn lách đậu sát vào hàng rào nhà ông, ép luôn những
cây non đang lớn, phun hàng loạt khói xe đen kịt nóng hừng hực. Những lá
non, cành mềm phút chốc cháy xém gục xuống. Đã hết đâu! Bãi đất trống bỗng trở
thành nơi lý tưởng cho những ai có nhu cầu giải quyết vệ sinh ngay lập tức. Những
gốc cây thường vẫn được những bà bán đồng nát len lén ghé vào "trút
bầu tâm sự", những tên tài xế cũng thích dừng lại "tưới tắm cho
cây". Đứng bên này hàng rào ông lặng lẽ chứng kiến sự việc. Có thể vì dáng
hình những cây ấy chả có vẻ gì là cây cảnh, lại mọc ở ngoài khu vực nhà mình,
nên dù nhìn thấy ông cũng phớt lờ dửng dưng. Trong một thời gian ngắn các
cây lần lượt héo tàn rồi chết khô. Chỉ duy nhất một cây trồng ngay trước cửa sổ
phòng khách nhìn ra là còn tồn tại. Mặc cho bao cát bụi rác rến, những thứ xú uế
phũ phàng trút xuống nó vẫn sống sót. Mủi lòng cho phận cây, thân cô, thế cô
còn non nớt mà phải đương đầu với biết bao sự hỗn tạp đầy đọa, bị vùi dập không
một chút xót thương, ông bắt đầu tò mò thỉnh thoảng ghé mắt qua hàng rào xem chừng.
Càng để ý ông càng thấy lạ lùng. Mới đầu tuần vừa hứng một loạt khói xe nóng hổi,
lá cành rũ xuống ỉu xìu vậy mà chỉ cần hai ba ngày sau cây mau chóng hồi phục,
dần dà tươi tỉnh lại...
Không thể bàng quan thêm được nữa, ông đã can thiệp bằng cách tưới cho nó ít nước sạch khi thấy lá vàng cành khô, tiếp đó cương quyết ngăn không để cho bất cứ ai kể cả chó mèo lăm le tới gần, Cây được trớn lớn nhanh như thổi. Chỉ trong vòng mấy tháng nó cao hơn hai thước. Lớn thì có lớn nhưng xem ra vẫn chỉ lá xanh tầm thường, vỏ cây màu nâu sần sùi. Một hôm có việc đi xa, về tới đầu ngõ ông khựng lại sững sờ khi chợt bắt gặp cảnh tượng thật quái gỡ. Một thằng bé trạc khoảng mười một, mười hai đang cầm sợi dây điện cũ quất tới tấp vào cây. Nó vừa vung roi quất vừa chạy thụt lùi, hét la ra oai như đang xung trận, rồi bất thình lình phóng tới tung chân nhắm thẳng vào cây. Thân cành rung lên bần bật bởi những cú đá phũ phàng kèm theo những tiếng cười hả hê man rợ. Bộ điệu trông cứ y như những nhân vật võ lâm trong phim kiếm hiệp. Càng đánh càng hăng nó xoay người quơ một đường roi vút ngang, quấn quanh thân cây kéo thật mạnh. Thân cây chúi hẳn xuống trước khi bật ngược trở lại, lá dập nát vài cành gẫy rời. Ông tức điên lên chạy lại từ phía sau nắm cổ, giựt khúc dây điện ra khỏi tay thằng bé rồi la toáng lên: - "Làm gì vậy hả? có điên không sao lại ra đòn không thương tiếc vậy? nó là kẻ thù à? con cái nhà ai mà ngỗ ngược quá vậy? Hết cách chơi rồi sao?"
Không thể bàng quan thêm được nữa, ông đã can thiệp bằng cách tưới cho nó ít nước sạch khi thấy lá vàng cành khô, tiếp đó cương quyết ngăn không để cho bất cứ ai kể cả chó mèo lăm le tới gần, Cây được trớn lớn nhanh như thổi. Chỉ trong vòng mấy tháng nó cao hơn hai thước. Lớn thì có lớn nhưng xem ra vẫn chỉ lá xanh tầm thường, vỏ cây màu nâu sần sùi. Một hôm có việc đi xa, về tới đầu ngõ ông khựng lại sững sờ khi chợt bắt gặp cảnh tượng thật quái gỡ. Một thằng bé trạc khoảng mười một, mười hai đang cầm sợi dây điện cũ quất tới tấp vào cây. Nó vừa vung roi quất vừa chạy thụt lùi, hét la ra oai như đang xung trận, rồi bất thình lình phóng tới tung chân nhắm thẳng vào cây. Thân cành rung lên bần bật bởi những cú đá phũ phàng kèm theo những tiếng cười hả hê man rợ. Bộ điệu trông cứ y như những nhân vật võ lâm trong phim kiếm hiệp. Càng đánh càng hăng nó xoay người quơ một đường roi vút ngang, quấn quanh thân cây kéo thật mạnh. Thân cây chúi hẳn xuống trước khi bật ngược trở lại, lá dập nát vài cành gẫy rời. Ông tức điên lên chạy lại từ phía sau nắm cổ, giựt khúc dây điện ra khỏi tay thằng bé rồi la toáng lên: - "Làm gì vậy hả? có điên không sao lại ra đòn không thương tiếc vậy? nó là kẻ thù à? con cái nhà ai mà ngỗ ngược quá vậy? Hết cách chơi rồi sao?"
Thằng bé bị phản ứng bất ngờ vẻ hung hăng biến mất nó trố mắt
nhìn ông lắp bắp: - "Dạ... dạ... bác nói gì con không hiểu?. Con có hành hạ
ai đâu? Buổi trưa chưa đến giờ vào lớp buồn buồn con ra đây múa roi đi quyền một
chút chơi vậy mà!".
Nghe cái giọng ngây ngô cùng với cặp mắt to tròn ngơ
ngác như nai tơ, ông chỉ muốn xáng ngay cho một bạt tai. Ông nghiêm mặt gằn giọng: - "Này tôi nói cho cậu biết. Cái bảng tên trên ngực áo cậu tôi đã ghim trong
đầu, cậu có tin tôi giữ cậu lại rồi đưa tới trường thưa với ban giám hiệu
là cậu phá hoại cây xanh không?. Cậu tưởng chỉ đánh người mới có tội sao? Còn
cây cối không biết kêu la nói thưa nên tha hồ mà thẳng tay phải không?."
Thằng bé khúm núm run rẩy, mặt đỏ bừng cúi gầm xuống ấp úng
lí nhí: - "Dạ thưa bác, con biết lỗi rồi, xin bác đừng thưa với nhà
trường, bác cho phép con đi học kẻo trễ giờ rồi, con xin bác!".
Nói tới đây nó sụt sịt khóc. Ông nhìn nó một lúc, lắc đầu
thở dài rồi chỉ tay vào cây nói: - "Nhìn kìa! Cây lá tơi tả thế kia thì nó
chết chứ sống nỗi gì? Nếu cây chết là không xong với tôi đâu! Thôi đi học đi!
Nhớ đấy! từ nay trở đi mà còn bén mảng tới gần cái cây này là biết tay
tôi!."
Sau trận đòn tàn bạo như bị đầy ải tra tấn ông tưởng cây gục
ngã luôn nhưng không, một tuần sau những nhánh lộc nâu nâu hồng hồng lang láng
lại xuất hiện, thân cây tuy vẫn còn gượng gạo không thẳng thướm như lúc đầu, nhưng dáng cành đã có tư thế, dù có rướn lên hay chĩa ngang đều bộc lộ sự mạnh
mẽ hứa hẹn sẽ vươn cao vươn xa. Đặc biệt hơn nữa, từ đó dáng cây có vẻ như hơi
nghiêng về bên nhà ông. Nếu không có cái hàng rào thì cứ ngỡ nó là của nhà ông.
Càng lớn nó càng tỏa bóng râm xuống sân làm dịu đi cái nắng gay gắt buổi
trưa hè. Ông thường mải mê nhìn nắng thắp lên vòm cây, đổi màu trên lá. Nhiều lúc đang tha thẩn trước hiên thoáng thấy cái bóng nghiêng nghiêng in
trên sân gạch, cành lá như những cánh tay đu đưa, cứ tưởng ai đó đang cúi
xuống thì thầm.
Rồi những đợt gió mùa đông bắc tràn tới kèm theo ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, vị trí nhà ông hứng trọn sự khắc nghiệt của thời tiết. Gió lồng lộng từ núi rừng ùa về. Trong phút chốc bãi đất trống biến thành đỉnh gió hú. Nằm trong phòng nghe gió bão lướt qua, hú lên từng tràng dài, ông hốt hoảng, âm thanh nghe như thể đang có một đoàn tàu xồng xộc đâm thẳng vào nhà. Bất giác nhớ tới cái cây. Chạy lại bên khung cửa sổ vén màn nhìn ra. Nó đang vật vã trăn trở. Bị gió xoáy giật, xô gục bao lần thì cũng bấy nhiêu lần cây lại gượng bật lên dù dáng hình có hao mòn.. Thế rồi những trận mưa cuối mùa cũng qua đi, lá xanh lá vàng rồi lá rụng. Lá gom lại càng nhiều tim ông càng se thắt ngậm ngùi. Cây trút hết lá cũng là lúc thành phố bước vào muà lạnh. Giữa đất trời cây trở nên trơ trụi co ro, vóc hình xương xẩu run rẩy trong gió lạnh sương sa. Có lần đang quét lá ngoài sân bỗng nghe một người khách vừa bước xuống xe hỏi người tài xế: - "Chú ơi! cây này là cây gì sao nhìn cứ như là bị sét đánh chết đứng vậy chú?"
Rồi những đợt gió mùa đông bắc tràn tới kèm theo ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, vị trí nhà ông hứng trọn sự khắc nghiệt của thời tiết. Gió lồng lộng từ núi rừng ùa về. Trong phút chốc bãi đất trống biến thành đỉnh gió hú. Nằm trong phòng nghe gió bão lướt qua, hú lên từng tràng dài, ông hốt hoảng, âm thanh nghe như thể đang có một đoàn tàu xồng xộc đâm thẳng vào nhà. Bất giác nhớ tới cái cây. Chạy lại bên khung cửa sổ vén màn nhìn ra. Nó đang vật vã trăn trở. Bị gió xoáy giật, xô gục bao lần thì cũng bấy nhiêu lần cây lại gượng bật lên dù dáng hình có hao mòn.. Thế rồi những trận mưa cuối mùa cũng qua đi, lá xanh lá vàng rồi lá rụng. Lá gom lại càng nhiều tim ông càng se thắt ngậm ngùi. Cây trút hết lá cũng là lúc thành phố bước vào muà lạnh. Giữa đất trời cây trở nên trơ trụi co ro, vóc hình xương xẩu run rẩy trong gió lạnh sương sa. Có lần đang quét lá ngoài sân bỗng nghe một người khách vừa bước xuống xe hỏi người tài xế: - "Chú ơi! cây này là cây gì sao nhìn cứ như là bị sét đánh chết đứng vậy chú?"
“Ối dào! Chả biết cây gì, chắc không phải chết đâu! tháng trước
tôi lên thấy lá xanh um giờ rụng hết trông đét lại vậy thôi!".
Nghe cuộc đối thoại ấy ông nhìn cây buông một tiếng thở
dài. Thấm thoát cây đã được ba tuổi. Khi cơn bão cuối cùng năm ấy vừa
đi qua cũng là lúc mùa mưa chấm dứt, những luồng khí buốt bắt đầu phủ
trùm lên thành phố. Để tránh trời đất giao mùa bị cảm lạnh ông thường co ro
quanh quẩn trong nhà, mở máy sưởi cho ấm chứ không nghĩ đến việc ra ngoài tản bộ làm quen với khí hậu miền cao. Nhốt mình trong phòng hoài cũng
chán một buổi sáng ông mở cửa bước ra lan can, bất chợt thấy nắng
tràn trề, bầu trời thăm thẳm bao la. Đang bâng quơ nhìn trời đất bỗng nhiên ông
nhìn lên vòm cây rồi sững người lại. Không thể tin vào mắt mình!. Những cành gầy
guộc điểm xuyết những nụ hồng li ti đang đu đưa qua lại như những cánh
tay vươn ra đón mừng. Ô kìa! hóa ra năm nay cây mới trưởng thành và nó
đang kết nụ đơm hoa. Chưa rõ là cây gì nhưng trông duyên dáng đấy!.
Lòng bỗng dưng mừng vui chất ngất. Từ hôm đó trở đi ông ít khi rời mắt khỏi
cây. Chỉ một tuần sau cái cây xấu xí quắt queo hóa thân nhanh
chóng. Những chùm hoa đan kính cành, cánh hoa mỏng manh hồng hồng kết
thành chùm nhẹ tênh phất phơ trong gió như những cụm mây bồng bềnh. Quá ngỡ
ngàng đứng lặng đi một lúc rồi ông nhoài người ra khỏi lan can đưa tay hướng về
phía cây thốt lên: "Mai anh đào!ôi trời ơi mai anh đào đây mà!". Sau
sự việc đáng nhớ đó ông bỏ luôn thói quen ru rú ở nhà trong mùa giá rét. Ông bắt
đầu lang thang đây đó với mong muốn hiểu rõ hơn về loài hoa này. Có khi ông bắt
gặp những triền đồi chập chùng thông xanh mọc xen với mai anh đào. Thông
xanh hùng vĩ hòa cùng mai anh đào dịu dàng. Ngỡ mình lạc vào cõi thiên
thai. Nhất là khi đang dạo bước dưới rặng mai, vô tình làn gió lướt qua, hàng
loạt cánh mỏng manh bay bay như những cơn mưa hồng, lòng bỗng bâng khuâng
cứ muốn đi mãi không quay trở về. Ông tiếc mình không tích cực tìm
hiểu sớm hơn. Cánh hoa thật sống động. Ấp e trong sương giá, sáng rỡ kiêu
kỳ rực hồng giữa không gian ngập nắng, thanh nhã u trầm chìm theo
ánh hoàng hôn. Mai anh đào với hai sắc đối lập hài hòa bổ khuyết cho nhau, nhụy
càng thắm bao nhiêu thì cánh hồng phơn phớt trông càng thanh thoát bấy nhiêu. Dần
dà thành như cái lệ, mỗi khi đến mùa hoa nở ông dành thời gian lang thang
cùng khắp. Suốt gần một năm trời nào ai biết nào ai thấy mai anh đào? Chỉ
khi tiết trời bắt đầu chuyển từ đông sang xuân mai anh đào mới chứng minh được
sự hiện hữu kỳ diệu của mình.
Hoa nở khiến những lũng sâu tối tăm lạnh lẽo nhất cũng chuyển mình, không gian mở ra khoáng đạt, cả bầu trời như nhuộm ánh hồng. Người ta nói những cội mai già cho hoa đẹp lắm! Nhưng với ông, cây mai trẻ trước nhà vẫn là đẹp nhất. Ông chưa thấy cây nào nở hoa lại đẹp mê hồn như thế! Nở hết mình, nở vô tư liên tục không e dè, nở không kịp rụng nên suốt mùa cây lúc nào cũng rực hồng, sáng ngời, tươi thắm. Có lẽ không ai ngoài ông hiểu rõ thân phận nghiệt ngã của cây. Nó lạc loài đơn côi, không hưởng được không khí trong lành thoáng đãng của núi rừng, phải lớn lên giữa đời thường ô trọc bon chen nhưng xem ra vẫn kiên cường thanh tao, không vương lấm bụi trần. Vượt qua mọi thử thách, anh hoa phát tiết trọn vẹn để đến hôm nay cây mai anh đào lộng lẫy kiêu hãnh sừng sững giữa đất trời. Tuổi của cây còn đang thanh xuân nhưng sự chịu đựng thật bền bỉ đáng nể. Sự đường đột trổ bông của nó khiến ông bất ngờ lòng cứ mãi hân hoan suốt mùa xuân năm ấy. Ra vào ngắm nghia anh đào không biết chán. Mà nào chỉ có ông thôi đâu! Ai đi qua cũng ngước lên chiêm ngưỡng. Những ánh mắt ngỡ ngàng thích thú. Người ta xuýt xoa trầm trồ. Cây mai anh đào duy nhất còn sót lại giữa bãi đậu xe đông đúc xô bồ bỗng có sức hút kỳ lạ, trở thành vật quý hiếm. Một ngày ông chứng kiến không biết bao nhiêu tên phó nhòm tới đó để thu vẻ đẹp vào ống kính. Có kẻ phải nằm lăn nằm lóc thậm chí phải quỳ gối ngước lên như một tội đồ xin được ban ân sủng, xăm xoi thay đổi tư thế hàng tiếng đồng hồ mới chớp được một góc nhìn ưng ý. Có người cứ lởn vởn quanh cây mấy ngày liền, chụp hoa lúc còn e ấp trong sương mờ cho đến khi hoa tàn vương vãi trên cỏ vẫn cứ chụp, chụp lia lịa, chụp xong gật gù hài lòng tưởng đã chộp được tất cả sự tinh túy của cây. Nhưng hơn ai hết ông hiểu, không ai hiểu thấu vẻ đẹp của hoa như ông. Những đêm khuya dưới ánh trăng hay sau ánh đèn chiếu qua màn sương cây mai anh đào trổ hoa bỗng lung linh ánh bạc như được kết bởi muôn vì sao rơi. Màu hoa lúc đó bàng bạc trăng trắng lấp lánh in lên nền trời thẳm tối trông như bức tranh khảm hay sơn mài vậy! Những đôi tình nhân cũng thường kề vai đứng tựa gốc để chụp hình lưu niệm. Một buổi trưa yên ả ông bắt gặp một thanh niên đang chụp hình cho cô bé dáng dấp yểu điệu thướt tha trong tà áo trắng. Đang chụp bỗng đâu một cơn lốc ào tới. Từng chùm lay động, mai anh đào buông cánh nhẹ vương bờ vai nhỏ, điểm hồng tà áo trắng. Cô bé có vẻ tiếc nuối cuống quýt vội giơ hai bàn tay lên hứng lấy những giọt hồng rồi kề làn môi xinh hôn nhẹ lên xác hoa. Chàng thanh niên đứng ngây người nhìn cô gái nâng niu mơn trớn cánh hoa. Mắt anh ta mơ màng nở một nụ cười xa xăm, từ từ đưa ống kính lên hướng thẳng vào làn môi mọng ướt đang mơn cánh đào phơn phớt chớp liền mấy phát.
Hoa nở khiến những lũng sâu tối tăm lạnh lẽo nhất cũng chuyển mình, không gian mở ra khoáng đạt, cả bầu trời như nhuộm ánh hồng. Người ta nói những cội mai già cho hoa đẹp lắm! Nhưng với ông, cây mai trẻ trước nhà vẫn là đẹp nhất. Ông chưa thấy cây nào nở hoa lại đẹp mê hồn như thế! Nở hết mình, nở vô tư liên tục không e dè, nở không kịp rụng nên suốt mùa cây lúc nào cũng rực hồng, sáng ngời, tươi thắm. Có lẽ không ai ngoài ông hiểu rõ thân phận nghiệt ngã của cây. Nó lạc loài đơn côi, không hưởng được không khí trong lành thoáng đãng của núi rừng, phải lớn lên giữa đời thường ô trọc bon chen nhưng xem ra vẫn kiên cường thanh tao, không vương lấm bụi trần. Vượt qua mọi thử thách, anh hoa phát tiết trọn vẹn để đến hôm nay cây mai anh đào lộng lẫy kiêu hãnh sừng sững giữa đất trời. Tuổi của cây còn đang thanh xuân nhưng sự chịu đựng thật bền bỉ đáng nể. Sự đường đột trổ bông của nó khiến ông bất ngờ lòng cứ mãi hân hoan suốt mùa xuân năm ấy. Ra vào ngắm nghia anh đào không biết chán. Mà nào chỉ có ông thôi đâu! Ai đi qua cũng ngước lên chiêm ngưỡng. Những ánh mắt ngỡ ngàng thích thú. Người ta xuýt xoa trầm trồ. Cây mai anh đào duy nhất còn sót lại giữa bãi đậu xe đông đúc xô bồ bỗng có sức hút kỳ lạ, trở thành vật quý hiếm. Một ngày ông chứng kiến không biết bao nhiêu tên phó nhòm tới đó để thu vẻ đẹp vào ống kính. Có kẻ phải nằm lăn nằm lóc thậm chí phải quỳ gối ngước lên như một tội đồ xin được ban ân sủng, xăm xoi thay đổi tư thế hàng tiếng đồng hồ mới chớp được một góc nhìn ưng ý. Có người cứ lởn vởn quanh cây mấy ngày liền, chụp hoa lúc còn e ấp trong sương mờ cho đến khi hoa tàn vương vãi trên cỏ vẫn cứ chụp, chụp lia lịa, chụp xong gật gù hài lòng tưởng đã chộp được tất cả sự tinh túy của cây. Nhưng hơn ai hết ông hiểu, không ai hiểu thấu vẻ đẹp của hoa như ông. Những đêm khuya dưới ánh trăng hay sau ánh đèn chiếu qua màn sương cây mai anh đào trổ hoa bỗng lung linh ánh bạc như được kết bởi muôn vì sao rơi. Màu hoa lúc đó bàng bạc trăng trắng lấp lánh in lên nền trời thẳm tối trông như bức tranh khảm hay sơn mài vậy! Những đôi tình nhân cũng thường kề vai đứng tựa gốc để chụp hình lưu niệm. Một buổi trưa yên ả ông bắt gặp một thanh niên đang chụp hình cho cô bé dáng dấp yểu điệu thướt tha trong tà áo trắng. Đang chụp bỗng đâu một cơn lốc ào tới. Từng chùm lay động, mai anh đào buông cánh nhẹ vương bờ vai nhỏ, điểm hồng tà áo trắng. Cô bé có vẻ tiếc nuối cuống quýt vội giơ hai bàn tay lên hứng lấy những giọt hồng rồi kề làn môi xinh hôn nhẹ lên xác hoa. Chàng thanh niên đứng ngây người nhìn cô gái nâng niu mơn trớn cánh hoa. Mắt anh ta mơ màng nở một nụ cười xa xăm, từ từ đưa ống kính lên hướng thẳng vào làn môi mọng ướt đang mơn cánh đào phơn phớt chớp liền mấy phát.
Tưởng mọi sự đã yên với đời cây mai anh đào. Nào ngờ cách đây
hơn tháng, buổi sáng đang say giấc nồng bỗng ông giật mình tỉnh giấc vì tiếng động
cơ gầm rú ồn ã. Ông bật khỏi giường chạy ra lan can xem xét. Lại một cảnh tượng
kinh hoàng diễn ra trước mắt. Một xe xúc đất đang chạy nghênh ngang bên bãi đất
trống. Bàn tay sắt khổng lồ vươn lên quơ trái quơ phải cào cào móc móc
vào một thân cây cao hàng chục thước giựt thật mạnh.
Toàn bộ thân, cành, lá, cả bộ rễ dài ngoằng được nhấc lên nhẹ hều như người ta tỉa cọng rau non vậy!. Xe đi tới đâu dẹp quang mọi thứ tới đó. Cứ thế cánh tay sắt hùng hục xông tới lần lượt bứng toàn bộ bụi cây, cỏ dại còn sót lại trong khu đất lâu nay bị bỏ hoang chỉ được trưng dụng làm bãi đậu xe trong những mùa cao điểm hội hè lễ tết. Cứ đứng lặng, chết trân cho đến khi cái xe quay đầu hăm hở tiến thẳng đến cây mai anh đào, bàn tay sắt từ từ giơ lên ông mới bừng tỉnh hét toáng: - "Ôi anh ơi! khoan đã! khoan đã! ngừng ngay lập tức!. Cánh tay sắt lơ lửng bất động trên không, máy xúc ngưng lại, một người ló đầu ra khỏi xe hất hàm: - " Bác kia bác làm gì mà cản chúng tôi thi công thế? Cái cây này nằm ở phần đất bên này có liên quan xâm phạm gì đến đất của bác đâu nào?".
Toàn bộ thân, cành, lá, cả bộ rễ dài ngoằng được nhấc lên nhẹ hều như người ta tỉa cọng rau non vậy!. Xe đi tới đâu dẹp quang mọi thứ tới đó. Cứ thế cánh tay sắt hùng hục xông tới lần lượt bứng toàn bộ bụi cây, cỏ dại còn sót lại trong khu đất lâu nay bị bỏ hoang chỉ được trưng dụng làm bãi đậu xe trong những mùa cao điểm hội hè lễ tết. Cứ đứng lặng, chết trân cho đến khi cái xe quay đầu hăm hở tiến thẳng đến cây mai anh đào, bàn tay sắt từ từ giơ lên ông mới bừng tỉnh hét toáng: - "Ôi anh ơi! khoan đã! khoan đã! ngừng ngay lập tức!. Cánh tay sắt lơ lửng bất động trên không, máy xúc ngưng lại, một người ló đầu ra khỏi xe hất hàm: - " Bác kia bác làm gì mà cản chúng tôi thi công thế? Cái cây này nằm ở phần đất bên này có liên quan xâm phạm gì đến đất của bác đâu nào?".
Hấp tấp chạy lại gần người điều khiển máy xúc ông năn nỉ phân
trần: - " Anh à, tôi biết điều đó chứ nhưng xin đừng bứng cây này đi uổng lắm!
Vả lại cây nằm sát hàng rào đường biên không thể nào cản trở việc xây dựng
công trình được! Xin cho tôi nói chuyện với người phụ trách công trình này được
không?.
Người đàn ông thụt đầu vào móc điện thoại trao đổi vài câu rồi
chỉ tay về phía ngôi nhà cách đó vài chục thước nói: - "Bây giờ tôi tắt máy
ngồi chờ lệnh của ban quản lý công trình, bác qua đó vào văn phòng gặp họ trình
bày xem sao chứ tôi không có quyền gì cả!.".
Ngồi trong văn phòng trước những người có trách nhiệm thi
công ông trình bày mọi lẽ cốt sao cứu đời cây mai anh đào. Người chỉ huy công
trình nghe ông phân trần thắc mắc hỏi lại: - "Tại sao ông ngăn cản
chúng tôi vô lý vậy? Cái cây đó sẽ phải bị bứng đi sau đó chúng tôi san
phẳng ủi đất chuẩn bị xây tòa nhà cao hàng chục tầng. Chúng tôi đã cho họp tổ
dân phố để thông báo việc này rồi mà!. "
Ông tiếp tục giải bày: - "Biết thế! Nhưng khi xem
sơ đồ công trình này tôi nhận thấy ven đường biên hàng rào theo đề án vẫn được
thiết kế để trồng cây cảnh mà! sau này thế nào chả phải mua cây cảnh giống về
trồng? Thời gian để cây lớn cho bóng mát đâu có ngắn? Đó là chưa kể cây làm đẹp
đường phố nếu mua cây con cũng tiền không rồi, mắc chi bây giờ nó cao lớn tỏa
bóng xum xuê lại vứt bỏ là sao? Vả lại cây ở vị trí sát biên đâu có ngăn
trở việc xây dựng đâu?. "
Một người trong ban phụ trách kêu lên: - "Cái cây
trước ngõ nhà bác mà là cây cảnh trang trí đường phố à? Muốn làm khó tụi tui chứ
gì? Cây gì mà thân sần sùi, cành chán chường như củi khô thế kia nhìn mất cả thẩm
mỹ bứng đi cho rồi bác ơi! Không biết chừng khi công trình xây lên nó lại làm
vướng đường dây điện dây cáp phiền phức thêm!"
Ông cãi lại: - " Vướng gì mà vướng? Nó mọc ven chứ có
chình ình giữa bãi đất đâu nào, nên cho dù cứ theo sơ đồ mà làm thì cũng
không thể có chuyện đó xảy ra mà có vướng dây điện thì tỉa vòm là xong!" Rồi
ông hạ thấp giọng nghiêm trang:" Chắc anh không biết đó là cây gì phải
không?".
Anh ta lắc đầu ngơ ngác: - "Chúng tôi ở dưới Sài-gòn lên
đây nên không rõ."
Ông bật cười thật lớn: - "À ra vậy? Giống hệt tôi
khi trước, lúc mới từ thành phố lên tôi cũng lầm tưởng vậy!. Cho tới khi
nó ra hoa mùa đầu tiên thì nó đẹp quá sức! Đẹp hơn bất kỳ cây nào tôi từng thấy.
Nó là cây mai anh đào màu hồng, nhưng không phải loại anh đào như của xứ Phù
Tang, sắc hồng phai mà tươi. Giống này nếu mua cũng đắt mà đợi cho nó trưởng
thành ra hoa cũng sốt cả ruột, bây giờ mình có sẵn sao lại chặt?."
Mọi người trong phòng nhao nhao hỏi lại: "Vậy à? Nó là
cây mai anh đào thật không?. Trời đất sao giờ trông như cái cây chết khô vậy?
Có cho đun bếp cũng chả ham vì cành mỏng quá cho than không đượm.! "
Ông hăng hái giải thích: "Lạ là ở chỗ đó! Trước khi ra
hoa trông nó trơ trụi xơ xác mỏi mòn vì nó đang dồn hết tinh lực để chuẩn bị bộc
phát những chùm hoa đẹp hết biết luôn đó nghen mấy anh!. Nó sắp ra hoa rồi
đó! Cứ tin tôi đi mà!". Sau một hồi bàn luận nhóm thực hiện công
trình bằng lòng không hạ cây mai anh đào của ông nữa!
Ánh mai đã chạm vào khung cửa xuyên qua lớp kính mờ,
quét một đường ngang phòng khách. Không gian trầm tối bừng
sáng từ lúc nào. Tim ông đập rộn rã. Mặc dù chưa mở cửa nhưng ông đã ngửi thấy
mùi hương ngai ngái của núi rừng lúc giao mùa đang luồn qua khe hở. Ông đứng bật
dậy, mở toang cánh cửa để mặc cho buốt giá ập vào. Cái rét càng ngọt thì niềm
mong đợi càng như thật gần... Ông vội bước ra ngoài. Niềm yêu dấu của ông đây rồi!
Những cành khẳng khiu đã chạm tới thành lan can đang đu đưa vẫy chào buổi
sáng. Ông đưa tay chạm nhẹ vào cành. Biết ngay mà! Chỉ mới một đêm mà cành đã
chi chít nụ. Thậm chí lác đác có cành ở phía xa xa còn đong đưa những chùm vừa
bung cánh run run e ấp! Hơi lạnh bốc từ dưới lên, phủ trùm từ trên xuống.
Gió nhẹ, nắng pha lê chập chờn nhưng bầu trời trên kia đã xanh biếc hứa hẹn một
ngày nắng đầy cho mai anh đào nở rộ. Không lâu nữa lan can nhà ông, "những
cụm mây hồng" sẽ phất phơ la đà, ông hồi hộp chờ đợi giây phút được nhoài
ra ôm lấy khoảnh khắc thăng hoa diệu vợi ấy như ôm cả khung trời hạnh phúc
trong vòng tay. Mùa hoa ngắn ngủi kiếp hoa mong manh. Lát nữa đây ông sẽ
điện thoại đến một khách sạn báo cho người ta biết ông đã bằng lòng làm nhân
viên kế toán với đồng lương khiêm tốn. Không sao cả! Ông đã quyết định lưu lại
đây lâu dài để được khấp khởi mong chờ, được mãi chơi vơi ngắm mai anh
đào nở rộ đầu xuân.
Chú thích: (1) Mã số ký hiệu sàn chứng khoán...
Nguyễn Minh Trân







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét